Hôm qua đưa anh hai đi tập kịch xong mẹ và con gái đạp xe ra bưu điện. Con vừa đạp xe hổn hển vừa phát biểu những câu rất chi là ‘hay ho’:
- Coong chó nhìn coong, coong nhìn coong chó.
- B**m coong nó ngậm quần chịp của coong (!!!)
Một lúc An nói chuyện say sưa quá nên ngừng hẳn giữa đường. Mẹ sợ con chắn đường người ta nên đẩy con gái vào sát lề. An phản đối ngay “Khi mà con chuyển động là con không có suy nghĩ được gì hết” và bắt mẹ đẩy ra lại giữa đường.
Hai anh em đang chơi trên bãi cỏ thì anh hai trong lúc ngồi xuống đè tay lên một cái que và bị đau. Ba đang an ủi anh hai bỗng nghe em An bảo “It will never hurt you again because I have thrown it away”. Tối ba kể lại câu chuyện cho mẹ nghe thì anh hai chen vào “Nhưng nó vẫn có thể làm đau con nữa đó, vì con không biết em An vứt nó ở đâu”. Em An nghe thế lập tức nói “I wish there was a bin near me so I can throw it in the bin”.
Duy hỏi “An có biết kéo của hai ở đâu ko An?” “You can always use mine because I don’t know where yours are”.





Bình luận mới