Chiều này đi làm về thấy nhà trống vắng lạ. Không còn được bà nội ra mở cửa, không nghe bếp ấm nóng thơm mùi thức ăn nữa rồi. Bà nội về từ hôm thứ 7, sau khi đã nấu một nồi xôi vò và một nồi thịt kho trứng. Tiễn bà ra sân bay về là hai vợ chồng lao vào dọn dẹp nhà cửa đến 2h sáng. Chủ nhật lại dọn tiếp mà vẫn có thời gian cho bọn trẻ con đi bơi, đi đạp xe và dạo hội chợ. Đến hôm nay nhà cửa tạm gọi là gọn gàng chuẩn bị cho Christmas bà nội ạ.
Thứ 7 trên đường từ sân bay về mẹ đã kịp làm một bài giảng, nào là bây giờ bà nội về rồi, ba mẹ phải bận nhiều việc nên các con sáng ngủ dậy phải tự giác thay đồ xếp đồ, rửa tay chuẩn bị ăn sáng. Đến bữa ăn giúp mẹ dọn chén bát muỗng đũa. Tội nghiệp Duy sáng chủ nhật chạy sang phòng ba mẹ rõ sớm, lúc ba mẹ vẫn đang mơ màng “Hôm nay là thứ mấy hả mẹ? Tại vì con chuẩn bị đồ đi học xong rồi”. “Chủ nhật con ạ. Con thay quần áo đi chơi thôi nhé”. Một lúc sau “Con xong rồi”. Mẹ mở mắt ra đã thấy chàng đánh bộ chỉnh tề “Con đã xếp quần áo chưa?” “Dạ rồi” “Con rửa tay chưa?” “Dạ rồi”. Xong con trai chạy về phòng lôi truyện ra đọc cho em gái nghe trong lúc đợi ba mẹ nướng tiếp. Minh Duy ngoan lắm bà nội ạ. Ngoan suốt từ hôm cuối tuần đến giờ.
Tối thứ 7 mẹ tranh thủ bỏ chăn màn vào giặt. Sáng chủ nhật nhìn ra ngoài trời thấy nắng đẹp, mẹ tức tốc lao ra vườn phơi chăn màn và bỏ mẻ thứ 2 vào giặt tiếp. Đến hôm nay tất cả đã khô, gấp lại cẩn thận cất vào tủ chờ khách đến mang ra cho khách nằm.
Chủ nhật cả nhà ăn trưa bằng miến cua, ăn tối với cháo gà. Nước lựu cũng đã uống hết. Bà nội thấy hoành tráng chưa?
Sáng nay cả nhà dậy lúc 7h30 nên hơi cập rập tí. Sáng mai nhất định phải dậy lúc 7h. Cả nhà ra đường quần áo ấm cẩn thận bà nội ạ.
Cảm ơn bà nội thời gian qua ở đây làm hết mọi việc trong nhà, chăm sóc cả nhà chu đáo, và kèm thêm đưa đón cháu đi học thật là vất vả. Bà ở đây chẳng có gì vui, suốt ngày quanh quẩn làm những công việc không tên, làm mãi mà không hết, đến nỗi VTV4 còn chẳng có lúc nào xem được. Đến giờ lại còn phải đi đón hai đứa nhỏ trong tiết trời lạnh lẽo. Đã thế chúng nó đi xe đạp phóng vèo vèo làm bà chạy theo muốn đứt hơi.
Nhờ có bà nội tập cho mà bây giờ cả nhà có những thói quen rất tốt, ví dụ như Duy An ăn chuối ngon lành, ba mẹ uống sữa đều đặn mỗi sáng, v.v… Nhớ bà nội quá đi.
Hôm bà nội lên máy bay rồi gọi điện cho mẹ bảo bà nội buồn vì An không thơm bà nội. An nghe thế bảo mẹ đưa điện thoại để An tạm biệt bà và mi gió bà (An làm mẫu “chụt” một cái bà ạ). Nhưng tiếc là bà nội đã cúp máy. Mẹ gọi lại cho bà mãi mà bà không nhấc máy.
Mẹ kể hai mẩu chuyện về An cho bà nội đỡ nhớ các cháu:
Duy hỏi Mỹ Tâm:
- Do you have granddad? (Bạn có ông không?)
- No (hai ông của Mỹ Tâm đều đã mất cả)
- (Ngạc nhiên) Then who put your dad into your grandma? (Thế thì ai bỏ ba bạn vào bụng bà của bạn?)
Ba bật nước cho An rửa tay. Rồi ba tắt nước. An phát biểu:
- Nhớ không? Tắt nước là phải tắt vòi nước nóng trước.
- (Ba không nhớ mình tắt cái gì trước) Thế ba tắt cái gì trước?
- Ba tắt nước nóng trước.
- À thế à? Ba hỏi vì ba không để ý ba tắt gì trước.
- (Rành mạch) Con cũng không để ý, nhưng vì con thấy ba tắt nước lạnh xong ba không làm gì nữa hết, nên con biết là ba tắt nước nóng trước.




Bình luận mới