Tag Archive for 'ăn uống'

Brunei lần hai

Hôm qua check-in hành lý, bị quá đến 12kg mà vẫn qua trót lọt. Nhờ một cái xách tay gửi ở ngoài. Anh đại diện hàng không Brunei cũng tốt bụng, chắc thấy mình đi với hai đứa trẻ con. Lúc xong cô nhân viên nói giọng đe dọa anh chị là may mắn lắm nha, cước đi London rất mắc. Hehe.

Lần trước ở Brunei 7 tiếng, chọn một cái free tour đi vòng quanh thủ đô xem kiến trúc. Cũng đẹp cũng hoành tráng nhưng quá nắng, nắng nóng đến không muốn thò máy ảnh ra khỏi xe mà chụp hình. Lần này quá cảnh đến 20 tiếng, hai vợ chồng ‘khôn ngoan’ chọn một khách sạn nằm giữa sân bay và thành phố, có hồ bơi và ngay cạnh một công viên giải trí. Dự định là nếu nắng quá lười đi chơi thì ở trong khách sạn bơi cũng được.

Xui làm sao lần này Đông không chu đáo như thường lệ, ỷ y không thèm kiểm tra kỹ. Hóa ra khách sạn nằm cách sân bay đến 20km trong khi trung tâm cách có 10km. Tiền taxi gần bằng tiền khách sạn. Hồ bơi thì nắng chang chang. Công viên giải trí chỉ mở cửa tối chủ nhật. Cả nhà thất thểu vào một nhà hàng Thái, ăn xong lôi máy tính ra viết blog trong lúc Duy chán đem dao nĩa chặt bánh phồng tôm rải đầy bàn và An thì loay hoay thế nào ngã bổ chửng từ trên ghế cao xuống đất khóc ầm ĩ.

Từ đây đến lúc ra sân bay còn 4 tiếng. Chẳng lẽ cứ ngồi mãi ở đây. Trong nhà hàng còn có máy lạnh, chứ ở ngoài như cái lò thiêu. Phòng khách sạn thì lại trả mất rồi. Làm gì bây giờ cả nhà ơi?

Nhắn ông bà nội ngoại: hôm qua lên máy bay Đông đã nhắn tin cho Hiếu, không nhận được à? Lúc hạ cánh xuống Brunei lại nhắn cái nữa, cũng không nhận được à? Hành lý đi trót lọt ông bà ạ. Lên máy bay Duy nhanh chóng ăn sạch bách suất mỳ xào bò. An ăn nhiều canh khoai mỡ nên chỉ chấm mút thôi.

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.

Bạn

Tự dưng nhớ bạn hiền quá, nhớ cái dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt của bạn, nhớ cái mắt nhỏ xíu hay lườm nguýt, nhớ cái miệng chua ngoa thỉnh thoảng lại tương cho mình vài câu ngã bổ chửng. Nhưng mình vẫn nhớ là bởi vì mình biết bạn thế thôi, chứ bạn yêu mình lắm.

Mình quen bạn từ hồi học chung cấp ba. Hồi đó mỗi đứa ngồi một góc lớp nên ít chơi với nhau, đi học thêm cũng mỗi đứa chơi với một nhóm. Bạn học giỏi lắm, giỏi đều các môn tự nhiên lẫn xã hội. Lên ĐH lại mỗi đứa một trường. Rồi mình ra nước ngoài còn bạn ở nhà làm bác sỹ, được học nội trú. Tính đến nay đã hơn 14 năm. Thế mà lạ thật, mỗi lần gặp bạn mình có cảm giác gần gũi tin tưởng. Vì bạn hiểu mình đến nỗi có thể nhìn thấu ruột gan mình, thậm chí còn đón đầu suy nghĩ của mình luôn ý. Tài thật.

Cái hồi năm 2008, ba mẹ con mình lủi thủi theo bà nội về VN. Tâm trạng mình lúc đó rối bời lắm. Nghĩ bên này lúc nào cũng được chồng hỗ trợ, về nhà một mình cõng hai đứa có chịu nổi không. Tính mình quen nhõng nhẽo chồng, về nhà biết vòi vĩnh ai đây. Rồi về ở với bà nội không biết có hòa thuận không. Tuy biết mẹ chồng thương con dâu lắm, nhưng ở bên này cũng có lúc bị mẹ mắng, về ở nhà của mẹ, bị mẹ mắng mà không có chồng bên cạnh chắc là tủi thân lắm. Những suy nghĩ ấy mình giữ trong lòng chẳng nói với ai. Thế mà bạn đọc được hết những tâm tư đó của mình, làm mình vừa bất ngờ vì sao bạn sâu sắc thế vừa cảm động vì biết có người hiểu cho mình.

Vừa về VN thì hai đứa nhỏ thi nhau bệnh cả tháng trời. Thế là cứ đều đặn 7h sáng mình lại alô quấy rầy bạn. Nếu cần đến bệnh viện thì bạn đích thân dẫn mình đi từ phòng này sang phòng nọ, và dành trả luôn tiền viện phí cho mình.

Mình về nhà, phần vướng con cái, phần tự ti thấy bạn bè giỏi quá, lại ngại tụi nó bận rộn nên ít khi chủ động gọi người này người kia rủ đi chơi. Bạn hiểu hết, nên toàn gọi mình. Hôm đi uống cà phê, hôm ăn hải sản, hôm ăn ốc, hôm đi xem kịch. Phải nói là nhờ bạn mà mình mới có dịp tìm lại cuộc sống ngày xưa, ăn lại nhiều món yêu thích, và được tám thoải mái.

Bạn bận lắm, làm bác sỹ nên đi sớm về muộn, lại còn phải trực đêm. Thế mà bạn chẳng ngại chạy xe ngang qua thành phố để gặp mình, người thì bé xíu, cái xe to uỳnh. Không những thế, bạn còn luôn là nhà tài trợ, chẳng lần nào để mình trả tiền. Bạn bảo bạn đang ở với ông bà, được ông bà giúp đỡ, nên có tiền đãi mình, mình không phải lo. Bạn chỉ nói thế mà mình hiểu bạn đoán được tình hình tài chính của mình. Làm mình lại cảm động vì chẳng mấy ai nghĩ được như bạn.

Cái cách bạn nói chuyện với mình, nghe rất gần gũi và chở che (mở ngoặc là tuy bạn nhỏ con hơn mình nhưng hồi đi học suốt ngày mình bị bạn mắng). Cũng may cái khoảng cách hơn chục năm xa nhau ấy không làm cho bạn trở thành khách sáo với mình. Mình vốn ghét khách sáo.

Lần vừa rồi về VN bạn đã đem đến cho mình sự ngạc nhiên thú vị và đặc biệt là cảm giác ấm áp khi được bạn mở rộng vòng tay chào đón, làm mình quên đi nỗi thất vọng về một số mối quan hệ bạn bè. Yêu và nhớ bạn nhiều lắm ý.

À mà tình cảm của mình xả tràn lan trên này thì được, chứ gặp bạn mình lại ngậm hột thị ngay. Tính mình nó thế, bạn vẫn yêu mình nhé.

Nhất định phải

Những món mà mình thèm thèm thèm, về VN không thể không ăn:

- Rau muống các thể loại: xào tỏi, nấu canh chua thịt bò (bà nội), nấu canh tôm tươi, luộc chấm mắm rò, nấu canh cua đồng (món này mình mới nghĩ ra, vì ko thích ăn canh cua rau đay. Lần vừa rồi về ko thể tin được là ko có cơ hội ăn một bữa cua đồng nào)

- Rau cần ta xào bò. Chẹp chẹp.

- Canh xà lách xoong.

- Mướp hương xào nấm rơm với hành lá.

- Chưa hề biết ngải cứu là gì, nên nếu có chiên trứng ăn thử cho biết.

- Canh cải nhí nấu tôm.

- Mít. Ối giời ơi thèm quá.

- Sầu riêng, chôm chôm nhãn, bòn bon Thái.

- Sò huyết nướng, nghêu hấp, ốc dừa xào bơ (phải của Ốc Gái cơ), mực một nắng

- Bánh tằm bì.

- Hủ tiếu Nam Vang khô.

- Miến cua Nguyễn Thông, canh bún Nguyễn Đình Chiểu.

- Bún ốc Hà Nội (ở SG chẳng có quán nào, quái lạ thật).

- Chưa bao giờ được ăn phá lấu, cũng muốn thử một lần cho biết. (Có phải đường gì tên Ký Ký không bạn Vân Anh?)

- Được ăn những món dân dã mới lạ mà hồi cách đây 8 năm chưa có.

Chồng mình thì chẳng thèm gì, chỉ có mỗi nguyện vọng được ăn canh khoai mỡ nấu tôm thôi, nhưng món này bên này cũng nấu được.

Ngoài ra có những hoạt động văn hóa mình cũng rất thèm:

- Được đi xem kịch Idecaf một lần, mà phải có Thành Lộc, Thanh Thuỷ, Hữu Châu mới đảm bảo vừa bi vừa hài. (chắc mình lạc hậu rồi). Các bạn recommend cho mình một vở nhé.

- Được đi nghe Quang Dũng hát phòng trà. (ở đâu được nhỉ?)