Tag Archive for 'ăn uống'

Page 3 of 27

Hôm nay làm gì?

Sáng cuối tuần đặc biệt, vì cả nhà dậy sớm, i.e. trước 8h. Hai đứa chén mỗi đứa 2 lát bánh mỳ phết cheese, bơ, paté + 2 hũ yoghurt + 1 ly sữa tươi. Sau đó chia tay ba lên đường công tác xứ Mẽo. Không có ba, ở nhà tự do ăn uống. Hai đứa là chủ yếu, mẹ sao cũng được. Thế là trưa mẹ lôi một mớ cá gì nhỏ bằng hai ngón tay hôm trước mới mua thử ở shop Ấn Độ đem ra chiên giòn. Không ngờ tụi nó ăn ngon lành hết cả xương. Minh An cái tính ăn nhồm nhoàm nuốt vội, ăn đến con thứ 4 thì bị mắc nghẹn, vừa khạc vừa khóc, nước mắt lã chã. Khạc ra mất con đấy nhai chưa kỹ, kèm thêm một đống nhầy đỏ đỏ nên Duy hét lên “có máu nữa kìa” làm mẹ hoảng vía, tưởng con bị xương cào rách họng. Sau nhớ lại mẹ làm sốt cà chua trộn mayonnaise cho con chấm nên màu đỏ từ đó mà ra. Dù sao thì mẹ cũng khen hai đứa giỏi, chịu ăn cá nguyên con nguyên đầu nguyên xương.

Ăn xong uống hai ly soup cà chua cà rốt bắp ngọt + double cream, vừa uống vừa nhăn nhó “nhưng mà cái này không ngon” “không ngon cũng phải uống, không uống hết là không được đến nhà Natalie chơi”. Thế là nhăn nhưng cũng uống hết.

Chiều nay bạn Natalie cùng lớp Duy mời hai anh em đến dự tiệc chia tay. Buổi tiệc có chủ đề cướp biển. Bé nào đến cũng mặc nguyên bộ đồ hóa trang hoành tráng. Chỉ mỗi hai đứa nhà này mặc quần áo bình thường, tay cầm kiếm mẹ làm từ giấy, và mũ gián hình đầu lâu mẹ cũng cắt từ giấy ra. Thật là tội nghiệp. Tiệc của người ta trang trí chủ đề cướp biển từ trong ra ngoài, bát đĩa giấy cũng cướp biển, bố mẹ cũng hóa trang cướp biển. Người ta còn mời hẳn người đến múa rối và tổ chức trò chơi đi tìm kho báu và mấy trò nữa. Nói chung rất là chuyên nghiệp. Ông Duy như dở hơi, người ta nhảy nhót thì cứ ngồi ỳ một đống, bảo con không thích. Em An thì sau mấy phút e dè cũng tham gia nhiệt tình như ai, thậm chí càng lúc càng nhiệt tình thái quá, cứ đút cheese cho người rối. Đoạn cuối thì Duy cũng vui vẻ chạy nhảy hăng say. Hai đứa ăn cheese sandwich, xúc xích, crisps, trái cây, jelly, bánh, và cheese. Em An như thường lệ cứ cheese mà chén. Đầu tiên bốc ngay cục cheese, rồi chén cheese sanwich, rồi chén luôn cây cheese của anh hai, mẹ lấy bù cho anh cây khác cũng chén luôn.

Hai anh em về nhà bụng căng phưỡn. An leo lên giường làm một giấc trong lúc Duy và mẹ đọc quyển sách về vũ trụ hôm mua ở VN. Quyển này nó dịch cũng chuẩn phết. Duy nói một vài câu làm mẹ ngỡ ngàng. Chẳng hạn “tiếng La tinh có phải là tiếng nói của người ngoài hành tinh không?” khi nghe mẹ kể mặt trăng tiếng La tinh gọi là “luna”, chắc là thấy có chữ ‘tinh’. “Chú phi hành gia thở bằng gì khi lên mặt trăng?” vì mẹ bảo trên mặt trăng không có không khí. “Phải có một lực hút lớn hơn lực hút của trái đất thì mình mới bay lên trời được, lực hút đó sẽ hút hết lực hút của trái đất làm trái đất hết lực hút luôn” khi mẹ hỏi “làm sao để mình bay được trên trời nhỉ?”!!! Còn vài câu nữa mà mẹ không nhớ được. Mẹ rất thích giải thích các hiện tượng cho Duy nghe vì Duy nhớ rất lâu mà lại giỏi liên hệ.

Lôi kéo mãi rồi An cũng dậy. Lúc đó đã là 6h30. Duy thấy bịch đậu phộng thì đòi ăn. Nghĩ chúng nó vẫn còn no nên mẹ lấy mỗi đứa một chén đựng ít đậu phộng và 1/4 trái dưa leo ăn cho có rau. Phần mẹ cũng rắc ít đậu phộng lên chén cơm, chan nước tương ăn cho xong bữa. Duy thấy mẹ ăn thì đòi thử, xong đòi hẳn một chén riêng, ăn được một nửa. Rồi hai đứa uống hai ly sữa và lên đánh răng đi ngủ.

Chúng nó đi ngủ rồi mẹ mới thấy buồn vì vắng ba. Tắm rửa dọn dẹp xong mới 9h30 bèn ra ngồi viết bài blog cho ba đọc. Hôm nay ba đi vắng nên chúng nó bị mắng nhiều hơn bình thường. Mà mẹ đã cáu lên thì mẹ đáng sợ lắm. Trễ giờ đi chơi mà không chịu mặc áo, ăn mắng. Xả hạt dưa đầy nhà rồi kêu mệt không chịu nhặt lên, ăn mắng. Mắng thì khóc, khóc xong lại mải chơi quên nhặt. Mẹ phải làm bài “đố con nhặt được cho mẹ 6 hạt/7 hạt/8 hạt…” thì chỉ một nhoáng là xong.

Túm lại tình hình là như thế. Mai SN bạn Mỹ Tâm nên cũng ko sợ buồn. Trong tuần thì thời gian trôi nhanh lắm. Thứ 7 tuần sau ba lại về rồi.

Brunei lần hai

Hôm qua check-in hành lý, bị quá đến 12kg mà vẫn qua trót lọt. Nhờ một cái xách tay gửi ở ngoài. Anh đại diện hàng không Brunei cũng tốt bụng, chắc thấy mình đi với hai đứa trẻ con. Lúc xong cô nhân viên nói giọng đe dọa anh chị là may mắn lắm nha, cước đi London rất mắc. Hehe.

Lần trước ở Brunei 7 tiếng, chọn một cái free tour đi vòng quanh thủ đô xem kiến trúc. Cũng đẹp cũng hoành tráng nhưng quá nắng, nắng nóng đến không muốn thò máy ảnh ra khỏi xe mà chụp hình. Lần này quá cảnh đến 20 tiếng, hai vợ chồng ‘khôn ngoan’ chọn một khách sạn nằm giữa sân bay và thành phố, có hồ bơi và ngay cạnh một công viên giải trí. Dự định là nếu nắng quá lười đi chơi thì ở trong khách sạn bơi cũng được.

Xui làm sao lần này Đông không chu đáo như thường lệ, ỷ y không thèm kiểm tra kỹ. Hóa ra khách sạn nằm cách sân bay đến 20km trong khi trung tâm cách có 10km. Tiền taxi gần bằng tiền khách sạn. Hồ bơi thì nắng chang chang. Công viên giải trí chỉ mở cửa tối chủ nhật. Cả nhà thất thểu vào một nhà hàng Thái, ăn xong lôi máy tính ra viết blog trong lúc Duy chán đem dao nĩa chặt bánh phồng tôm rải đầy bàn và An thì loay hoay thế nào ngã bổ chửng từ trên ghế cao xuống đất khóc ầm ĩ.

Từ đây đến lúc ra sân bay còn 4 tiếng. Chẳng lẽ cứ ngồi mãi ở đây. Trong nhà hàng còn có máy lạnh, chứ ở ngoài như cái lò thiêu. Phòng khách sạn thì lại trả mất rồi. Làm gì bây giờ cả nhà ơi?

Nhắn ông bà nội ngoại: hôm qua lên máy bay Đông đã nhắn tin cho Hiếu, không nhận được à? Lúc hạ cánh xuống Brunei lại nhắn cái nữa, cũng không nhận được à? Hành lý đi trót lọt ông bà ạ. Lên máy bay Duy nhanh chóng ăn sạch bách suất mỳ xào bò. An ăn nhiều canh khoai mỡ nên chỉ chấm mút thôi.

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.