Tag Archive for 'anh em'

Page 3 of 10

Vệ sỹ của em An

Hôm nay lúc ba đến đón hai đứa thì An đang chơi cầu trượt ở xa. Duy trông thấy ba chạy lại vui mừng. Ba hỏi “Em An đâu con?” thế là Duy bèn chạy đi tìm em. Trong lúc ấy ba nhìn thấy một bạn lại gần đập vào người An một phát. An bực mình lắm, anh hai gọi chẳng thèm trả lời. Lúc Duy chạy đến nơi An phụng phịu chỉ vào bạn và nói gì đó. Duy lập tức quay sang bạn xi lô xi la rồi nắm tay em dắt lại chỗ ba. Ba hỏi “Hồi nãy có bạn đánh em An hả? Thế con nói gì với bạn”. “Con nói là ‘don’t hurt she!’. Nhưng mà bạn chẳng nói gì hết”. Tuy Duy nói sai ngữ pháp nhưng ba vui quá nên chẳng thèm sửa luôn.

Tối nay hai anh em được ăn canh rau mồng tơi ba mang về từ Mỹ. Sau đó ba mang bánh giò và bánh bao ra. Em An ăn gần hết một cái bánh giò to đùng. Em đòi ăn nữa nhưng mẹ thấy bụng em tròn căng nên không cho. Anh hai ăn gần hết một bánh giò và một bánh bao. Anh cũng đòi ăn nữa và cũng bị ba lắc đầu. Vừa ăn anh vừa phát biểu “ba mang về nhiều đồ quá, con cám ơn ba”. Ba nghe mà ruột gan nở tưng bừng.

Sáng mai mẹ đưa hai anh em đi dự SN bạn Theo. Chiều mẹ và chị Thanh bắt tay vào làm bánh cho bữa tiệc SN của An vào ngày chủ nhật ở nhà cô Mai chú Michael. Đi làm rồi nghĩ đến tổ chức tiệc tùng cũng ngán. Nhưng thôi, mỗi năm có 2 lần, mỗi lần…3 tiệc chứ mấy.

Nhân đây mẹ cháu cám ơn bánh trung thu của cô Nam. Rất là ngon cô ạ. Nhất là hai quả trứng. Và mẹ cháu cũng vô cùng cảm động khi nhận được quà mừng nhà mới của hai bác Châu Việt. Hai bác chu đáo quá. Cám ơn cả ông bà ngoại bạn Khôi đã gửi rau về cho mẹ cháu nữa. Trong mớ đồ ba cháu mang về, mẹ cháu thích nhất là rau. Yum yum!

Anh hai và em bé

Sáng mẹ đưa hai anh em đi học. Trên đường Duy hái đươc một bông bồ công anh. Duy định đưa lên miệng thổi, rồi lập tức ngưng lại và nhìn quanh tìm một bông nữa cho An. Không thấy bông nào khác Duy bèn chìa ra và bảo “Ang cùng thổi với hai nha Ang”. Thế là hai anh em cùng chu mỏ thổi phù phù, mẹ chụp được tấm hình bằng điện thoại, không biết làm sao lấy ra ba ơi.

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Duy thò tay bấm xin qua đường. Lần nào cũng vậy, Duy bấm xong là phải đến lượt An bấm. Lần này Duy đặt tay lên nút bấm rồi quay sang bảo An “Ang cùng bấm với hai đi Ang”. Thế là mẹ bế An lên cho An thò tay vào “dây tí máu ăn tiền”.

Chiều mẹ đến đón. Cô bảo lúc nãy An và các bạn làm bánh nên An có một cái trong nhà bếp. Mẹ vào lấy ra và hỏi An “con có chia cho anh hai một nửa không?”. Duy liền chen vào “Ang có chia cho ba một nửa, mẹ một nửa và hai một nửa không Ang?”. An mặt xịu xuống suy nghĩ một lúc rồi cũng bẻ một nửa to cho hai, chừa lại mình phần bé hơn và cố xòe tay nhét hết vào miệng (đoạn này thì An vô cùng kỹ thuật, cái bánh cồng kềnh và cứ vụn ra thành từng cục nhỏ nhưng An nhét luôn cả bàn tay vào miệng nên không thể rớt ra một tẹo nào). Nửa của An bé hơn nên An ăn rất nhanh. Ăn xong An đứng nhìn Duy thèm thuồng. Duy chẳng nói chẳng rằng bẻ luôn một miếng đút cho em. Và cứ thế hai anh em ăn hết phần của Duy.

Chú Thịnh đưa Duy đi mua kem. Duy bảo chú phải mua thêm cây nữa cho em An. Chú Thịnh khen “thằng này bé tí mà giỏi lắm, biết nghĩ đến em nữa”. Duy thường vẫn thế. Cái gì xin được của mẹ cũng đều hỏi thêm một phần cho em.

Khi nào An khóc không chịu ngủ là Duy lại hét từ trong phòng vọng ra “con muốn ba mẹ vào với em Ang”. An giả vờ ho để phun cơm ra bị mẹ mắng thì Duy nhăn nhó “em Ang bị ho mà”.

Thế nhưng mà vẫn không tránh khỏi những lúc anh hai rất đành hanh. Bảo em làm theo ý mình mà em hoặc không hiểu hoặc không muốn là bực tức gào thét hoặc thậm chí đánh em. Thấy em có gì hay thì đều giật phắt lấy không cần biết em có đồng ý hay không. Cái gì mẹ bẻ đôi cho hai anh em thì đều đòi phần to hơn, còn bảo “con lớn hơn em Ang nên con phải ăn nhiều hơn”.

Chuyện ngoài lề: hôm qua là thứ 2 đầu tuần em An đi học mếu máo không chịu vào lớp. Mẹ phải đứng giải thích một lúc lâu mới đồng ý đi học. Hôm nay em không khóc nhưng đòi mẹ vào cùng chơi với em. Mẹ bảo “mẹ thích vào chơi với con lắm, nhưng như thế bà sếp sẽ mắng mẹ đấy. An có muốn mẹ bị mắng không?”. Em lắc đầu. Mẹ làm tới “thế An đi vào lớp ngoan cho mẹ đi làm, chiều mẹ đến đón nhé?” thì gật đầu ngay nhưng vẻ miễn cưỡng. Rồi em tự mở cửa đi thẳng vào lớp luôn.

Duy leo hai bậc một lên cầu thang, mẹ bảo “dập chim đó con”. Duy bắt đầu diễn giải “có phải dập chim là con ngã xuống mà cái sàn nó cứng nên chim con đập vào nên bị xẹp rồi nó bị xẹp lép khi mà người ta cắt có máu chảy ra không?”. Chuyện gì nói với Duy xong Duy đều diễn giải cho đến tường tận mới thôi. Mà tuy câu cú chưa gãy gọn nhưng Duy đã biết truyền tải được hết những suy nghĩ trong đầu rồi.

Giờ nghỉ trưa mẹ tranh thủ cập nhật mấy dòng cho các con. Mẹ nhớ ba lắm.

Cảm động lắm và An tròn 23 tháng

Cứ mỗi khi mẹ cháu có nỗi lòng gì là lại có cả nhà nhảy vào chia sẻ. Mẹ cháu cảm động lắm. Cám ơn cả nhà nhiều. Nhắn Nhím mẹ: em là không có sợ ma đâu nhé. Lêu lêu chị.

Hôm nay Minh An tròn 23 tháng. Bà nội và các “độc giả” giục giã mẹ viết chút gì đó cho con. Bận lắm nhưng dẹp qua một bên để viết vài dòng cho con vậy.

IMG_5016.jpg

Dạo này con gái cãi ba mẹ leo lẻo, cãi nhau với anh hai thì thành bậc thầy. Cứ ba mẹ hay anh nói câu gì, nhiều khi chẳng liên quan đến em, em cũng lặp lại y chang nhưng ba mẹ bảo không thì em thêm thành có, bảo có thì chữa thành không. Ba mẹ thì chẳng sao, nhưng anh hai cứ nổi đóa lên vì nghĩ em đang gây sự với mình. Nói chung cũng nhờ có anh hai mà ngôn ngữ của An phát triển rất nhanh, rất là “đối thoại” (conversational).

An có một vài nỗi sợ rất buồn cười. Đang tắm mà thấy tóc dính vào bụng thì hét ầm lên “tóc, tóc dính bụng con, mẹ, mẹ lấy ra giùm con”. Đi ngoài đường nghe tiếng máy bay trên trời thì chạy quắn đ*t. Hồi nọ ông chủ nhà có cho một con khỉ, cứ hễ bị quăng xuống đất thì kêu thảm thiết. Mỗi khi con khỉ kêu thì An cũng òa lên khóc nức nở. Lúc nào thấy con khỉ An cũng mếu máo bảo mẹ “mẹ cất con khỉ vào tủ đi mẹ”.

_DSC0991.jpg

Con người An là tổng hợp của những điều trái ngược. Chắc vì thế nên An rất thú vị. An có thể rất là bạo lực, chuyên cầm cây đánh Duy. Nhưng búp bê đang ngồi xe đẩy bị ngã úp mặt xuống đất thì An cũng òa lên khóc không dỗ được., vừa khóc vừa nghẹn ngào “búp bê bị ngã xuống đất rồi”. Mẹ phải nhặt búp bê lên nựng nịu hôn hít thì An mới nín.

An cũng biết điều lắm, thứ gì của Duy mà đụng vào thì chỉ cần Duy dặng hắng một tiếng là cun cút trả lại ngay. Thế nhưng lại thường xuyên cà khịa với Duy, chọc cho Duy giận. Duy mà giận hét lên một tiếng thì lại sợ xanh mặt. Thế mà chẳng lần nào chừa, toàn đi gây sự trước.

An bướng lắm, muốn An làm cái gì mà An không thích thì khó mà cưỡng ép. Khó vì miệng An thì to, hét như cái còi, cộng thêm hai tay vừa khỏe vừa chống đỡ nhanh thoăn thoắt, mẹ kiểm soát không kịp. Nhưng chỉ cần ngồi xuống giải thích ngọn ngành cho An hiểu thì An hợp tác còn thiện chí hơn cả Duy. Khổ là không phải lúc nào cũng có thời gian mà ngồi giải thích.

An thuộc loại mạnh dạn, cái gì cũng muốn thử, muốn bắt chước Duy. Từ leo trèo, ăn uống, chạy nhảy đến làm việc (giúp mẹ hay tập chơi một trò mới). Nói chung mẹ nghĩ sau này An lớn lên sẽ là một cô gái chủ động đối với cuộc sống của mình. Cái này mẹ thích nhất.

_DSC0957.jpg
_DSC0965.jpg
_DSC0963.jpg
_DSC0970.jpg
_DSC0969.jpg

Chủ nhật nào ba mẹ cũng cho hai anh em đi bơi. Dạo đầu mới bơi thì nước chui vào miệng bao nhiêu An nuốt bấy nhiêu. Đến nỗi vào tắm xong đứng thay đồ mà An phải tè đến 3 bãi liên tục ra ghế của người ta. Bây giờ thì An dạn nước lắm rồi, bơi mà mặt mày cứ tỉnh bơ, nước vào miệng lại phun ra phèo phèo. Thậm chí còn tự cúi đầu xuống hớp miếng nước, ngẩng lên phun cái phẹt vào mặt mẹ nữa chứ.

Từ ngày hồ bơi gần nhà cấm dùng phao tròn (ring), ba mẹ mua cho Duy cặp phao tay. Ngày đầu tiên mẹ hồi hộp lắm, dặn dò Duy “hôm nay con dùng phao tay, sẽ khó bơi hơn phao tròn, nhưng con sẽ nhanh biết bơi hơn. Nếu có uống nước cũng không sao con nhé, cho đỡ khát thôi mà”. Không ngờ xuống nước chỉ vài phút mẹ đã thấy Duy bơi một đằng, ba đứng một nẻo. Mẹ tự hào quá đỗi.

Đúng hôm đấy có chú Việt cùng đi bơi. Chắc thấy An không có phao tội nghiệp quá nên hôm sau chú mang đến tặng An một bộ phao tay Disney và một cái phao dài. Ba mẹ bảo nhau “làm sao mà An đủ khỏe để bơi với phao tay được”. Hóa ra ba mẹ lầm to. Xuống nước chỉ một tẹo là An đã không cho ba mẹ giữ ngang eo, rồi cứ thế An nhởn nhơ bơi lội một mình. Mà An thông minh cực. Mẹ bảo “con đừng bơi đứng, nằm ra đi”. Thế là An lập tức nâng mông lên, lưng song song mặt nước. Duy thì phải mất 3 lần đi bơi mới thuần thục động tác này.

IMG_4961.jpg

Vòng cổ An làm với mẹ

Bây giờ ba mẹ thảnh thơi và an tâm lắm. Các con đeo phao tròn còn sợ tuột xuống nước, chứ đeo phao tay thì chẳng thể tuột đi đâu được cả. Khi nào bọn chúng nó quen bơi phao tay rồi, ba mẹ sẽ xì phao dần dần xem có biết tự bơi không.

Tiếng Anh của An bây giờ cũng khá lắm. Anh hai nói gì cũng lặp lại chính xác, kể cả âm “s” số nhiều. Thậm chí còn cãi nhau với Duy bằng tiếng Anh (An biết thay yes bằng no, thay Duy bằng An). Duy bảo “tidy up time” thì An trả treo “NO tidy up time”. Ở trường các cô nói gì cũng hiểu. An biết nói những mẫu câu thông dụng như “wash your hands”, “time to go to sleep mummy”. An cũng biết ghép màu vào với vật thể “green circle”, “red aeroplane”.

Từ hôm mẹ báo cáo An biết gọi mẹ khi mắc i thì cho đến nay mới có một sự cố xảy ra. Còn lại lần nào cũng gọi mẹ kịp lúc. Riêng phần tè thì vẫn còn phải cố gắng nhiều.

IMG_5017.jpg

Có một điều lạ là An không xinh nhưng lại được khen rất nhiều. Người quen đã rồi mà người lạ cũng thế. Người lạ không phải khen xã giao đâu, khen thật luôn đó. Mẹ nói thế là vì người ta khen đi khen lại mấy lần. Đi ra gặp đã khen. Đi vào gặp lại khen. Mẹ phổng mũi lắm.