Có những buổi chiều mẹ bận bịu không có thời gian bày trò cho Duy chơi trong lúc An ngủ. Thế là mẹ để Duy giúp mẹ làm việc nhà.
Hôm qua là cắt đậu cho mẹ làm lasagna. Duy cắt khéo phết, có điều quả nào để dưới thớt cắt không đứt hẳn thì cầm trên tay cứa cứa. Nói chung rất là cascadeur.
Hôm trước chú Minh đến chơi chứng kiến mẹ sai Duy rửa bát. Duy đứng trên ghế cao, mặc tạp dề vào, mẹ pha xà bông sẵn, cứ thế mà hành nghề. Duy rửa khéo phết, cả buổi chẳng làm rớt cái chén cái đĩa nào. Ngoáy bên trong lẫn bên ngoài rất thành thạo dù mẹ chưa bao giờ chỉ cho Duy biết phải làm thế nào. Rửa xong chén một chồng, đĩa một chồng, đâu ra đấy. Có điều mỡ vẫn hoàn mỡ, chút sau mẹ phải đi rửa lại. Duy thấy thế thì phân bua “tại con quên rửa dưới đáy chén” làm mẹ phải nói ngay “con rửa giúp mẹ là mẹ vui lắm rồi, chỗ này còn hơi mỡ mẹ rửa lại một tí là xong”.
Đi chợ với mẹ thế nào mẹ cũng nhờ Duy cầm giúp mẹ cái gì đó. Duy mà than mỏi tay thì mẹ bảo “con chịu khó tí nhé, mẹ cầm nhiều thứ quá nên không cầm được cái túi đấy nữa rồi”. Thế là Duy lại vui vẻ ngay. Hôm nọ ở ngoài siêu thị, mẹ chỉ định mua một bó rau nên không thèm lấy giỏ. Duy thấy mẹ đang lúi húi chọn chọn thì hỏi ngay “mẹ có muốn con lấy giùm mẹ một cái giỏ không?”. Cảm động chưa?
Ba mẹ cũng thường nhờ Duy giúp em An, ví dụ nắm tay em lên xuống bậc thềm cao, mang giày giùm em, mở cho em cái hộp đồ chơi. Nên Duy cũng hay tự động hỏi em “Ang có muốn hai mở giùm Ang không Ang?”. Ôi nhưng mà cái bà An này cũng chuối lắm. Anh hai đang rất muốn tỏ ra tốt bụng mà em lại buông một câu “không”, làm hứng của anh tụt xuống đất.
Đây là ảnh bà mập bơi với phao tay hôm SN chị Linh-Anne. Bà ấy nhiều mỡ nên không cần đạp chân cũng nổi.
Tin nóng hổi: tối nay ba cho Duy An ăn kẹo mè. 1 tiếng sau Duy nổi dị ứng đầy người, bị đau bụng và phun (đúng nghĩa) hết cơm ra. An thì vẫn vui vẻ trẻ trung, lại còn ăn một bát cơm đầy. Sao mà Duy khổ thế, dị ứng đủ thứ trên đời.
Còn mai mẹ đi phỏng vấn cho một công việc tạm thời 2 tháng, được làm Marketing. Mọi người chúc mẹ may mắn đi nhé. Hồi nãy vừa lụi hụi lên ống tay áo vest, bóp lưng và lên gấu quần vest. Khổ sở không? Thế mà vẫn bị ba chê sao lùng bùng, trông không nhanh nhẹn trẻ khỏe. Ba hứa cuối tuần này sẽ đưa mẹ đi sắm một bộ vest vừa vặn. Chẳng hiểu sao bộ này lại rộng vì mua từ hồi mới tốt nghiệp Master, chưa sinh đẻ gì cả, tức là mẹ phải gầy lắm. Thế mà bây giờ mặc lại còn rộng. Có nghĩa là…có nghĩa là…mình đã thon thả hơn xưa à?


































Bình luận mới