Tag Archive for 'bơi'

Page 2 of 5

Bóc lột trẻ con

Có những buổi chiều mẹ bận bịu không có thời gian bày trò cho Duy chơi trong lúc An ngủ. Thế là mẹ để Duy giúp mẹ làm việc nhà.

Hôm qua là cắt đậu cho mẹ làm lasagna. Duy cắt khéo phết, có điều quả nào để dưới thớt cắt không đứt hẳn thì cầm trên tay cứa cứa. Nói chung rất là cascadeur.

Helping mum with cooking
_DSC1687.jpg

Hôm trước chú Minh đến chơi chứng kiến mẹ sai Duy rửa bát. Duy đứng trên ghế cao, mặc tạp dề vào, mẹ pha xà bông sẵn, cứ thế mà hành nghề. Duy rửa khéo phết, cả buổi chẳng làm rớt cái chén cái đĩa nào. Ngoáy bên trong lẫn bên ngoài rất thành thạo dù mẹ chưa bao giờ chỉ cho Duy biết phải làm thế nào. Rửa xong chén một chồng, đĩa một chồng, đâu ra đấy. Có điều mỡ vẫn hoàn mỡ, chút sau mẹ phải đi rửa lại. Duy thấy thế thì phân bua “tại con quên rửa dưới đáy chén” làm mẹ phải nói ngay “con rửa giúp mẹ là mẹ vui lắm rồi, chỗ này còn hơi mỡ mẹ rửa lại một tí là xong”.

Duy's helping mom with the washing up
Duy's helping mom with the washing up

Đi chợ với mẹ thế nào mẹ cũng nhờ Duy cầm giúp mẹ cái gì đó. Duy mà than mỏi tay thì mẹ bảo “con chịu khó tí nhé, mẹ cầm nhiều thứ quá nên không cầm được cái túi đấy nữa rồi”. Thế là Duy lại vui vẻ ngay. Hôm nọ ở ngoài siêu thị, mẹ chỉ định mua một bó rau nên không thèm lấy giỏ. Duy thấy mẹ đang lúi húi chọn chọn thì hỏi ngay “mẹ có muốn con lấy giùm mẹ một cái giỏ không?”. Cảm động chưa?

Ba mẹ cũng thường nhờ Duy giúp em An, ví dụ nắm tay em lên xuống bậc thềm cao, mang giày giùm em, mở cho em cái hộp đồ chơi. Nên Duy cũng hay tự động hỏi em “Ang có muốn hai mở giùm Ang không Ang?”. Ôi nhưng mà cái bà An này cũng chuối lắm. Anh hai đang rất muốn tỏ ra tốt bụng mà em lại buông một câu “không”, làm hứng của anh tụt xuống đất.

Đây là ảnh bà mập bơi với phao tay hôm SN chị Linh-Anne. Bà ấy nhiều mỡ nên không cần đạp chân cũng nổi.

At Linh-Anne's birthday
At Linh-Anne's birthday

Tin nóng hổi: tối nay ba cho Duy An ăn kẹo mè. 1 tiếng sau Duy nổi dị ứng đầy người, bị đau bụng và phun (đúng nghĩa) hết cơm ra. An thì vẫn vui vẻ trẻ trung, lại còn ăn một bát cơm đầy. Sao mà Duy khổ thế, dị ứng đủ thứ trên đời.

Còn mai mẹ đi phỏng vấn cho một công việc tạm thời 2 tháng, được làm Marketing. Mọi người chúc mẹ may mắn đi nhé. Hồi nãy vừa lụi hụi lên ống tay áo vest, bóp lưng và lên gấu quần vest. Khổ sở không? Thế mà vẫn bị ba chê sao lùng bùng, trông không nhanh nhẹn trẻ khỏe. Ba hứa cuối tuần này sẽ đưa mẹ đi sắm một bộ vest vừa vặn. Chẳng hiểu sao bộ này lại rộng vì mua từ hồi mới tốt nghiệp Master, chưa sinh đẻ gì cả, tức là mẹ phải gầy lắm. Thế mà bây giờ mặc lại còn rộng. Có nghĩa là…có nghĩa là…mình đã thon thả hơn xưa à?

Cuối tuần

Lại một cuối tuần nữa đã đến. Ngày mai Duy được mời đi SN bạn Natalie trong lớp, và đi ăn SN chị Linh-Anne ké với lớp của chị ấy. Đây là lần đầu tiên Duy được một bạn cùng lớp mời đến dự SN. Có lẽ trước đây các bạn còn nhỏ quá, chẳng bổ mẹ nào nghĩ đến chuyện tổ chức cho con mời bạn bè cả.

SN bạn Natalie tổ chức ở khu soft play Jungle Jeans. SN chị Linh-Anne tổ chức tại hồ bơi The Rapids. Chắc là Duy An thích lắm đây.

Chủ nhật thì như thường lệ cả nhà sẽ đi bơi. Tuần vừa rồi mẹ xì phao An hình như hơi quá tay. An uống nước quá chừng.

Cuối tuần trước nữa cả nhà đi Bournemouth chơi biển.

_DSC0984.jpg
_DSC0988.jpg
_DSC0994.jpg
_DSC1003.jpg

Đại gia… và chân dài

Chơi chán vào nhà hàng ăn trưa rồi về. Chẳng được kiểu ảnh nào vì kêu nhiều đồ ăn quá nên bận tối mắt tối mũi. Được mỗi kiểu ảnh An ngồi ghế ăn chân vắt vẻo.

_DSC1013.jpg

Có một cuối tuần nọ Duy xin đem ốc sên Châu Phi về nhà chăm. Hai anh em rất hào hứng ngồi cắt xà lách cho sên ăn và xem sên ăn nhanh thế nào (chậm gì chứ ăn thì nhanh phết ạ).

Feeding the snails with lettuce
_DSC0903.jpg
Baby giant African snails

Sên ăn mất một góc lá rồi đấy

Có tuần kia có một tổ chức gì đấy đến công viên gần nhà làm các hoạt động vui chơi cho trẻ em suốt cả một tuần. Mẹ dắt Duy An ra chơi. Trong lúc Duy và anh An nhà cô Hương đứng làm mấy con rối thì mẹ và An đi xỏ hạt cườm làm vòng đeo tay cho An. Lúc mẹ lôi máy ra chụp hình, An tự động giơ tay lên để mẹ chụp cái vòng cho rõ, mặc dù mẹ chẳng hề bảo An làm thế.

IMG_4977.jpg

Xong rồi An tháo cái vòng ra quăng mất tiêu. An là thế. Đeo bông tai thì tìm cách tháo ra. Đeo băng đô thì giật xuống. Kẹp tóc cũng tháo vứt. Nói chung An không thích mấy cái vướng víu dính vào người. Chắc là giống mẹ.

Hôm đấy là lần đầu tiên Duy chịu ngồi vào ghế cho người ta vẽ mặt. Trước đây lần nào mẹ hỏi Duy cũng lắc đầu quầy quậy vì sợ. Chẳng biết sợ gì. Sợ cái cô vẽ mặt hay sợ cái con sắp vẽ trên mặt mình. Hôm đấy mẹ thấy Duy gật đầu thì thích lắm. Duy muốn vẽ mặt Spiderman, nhưng chị không biết vẽ, nên vẽ thành…Tigerman.

IMG_4999.jpg

Còn An thì làm mẹ vô cùng ngạc nhiên khi mẹ hỏi có muốn vẽ mặt không An đồng ý ngay. Mẹ nghĩ bụng ok An không sợ, nhưng nhỏ thế chắc chẳng biết ngồi yên là gì đâu. Thế là An ngồi im thin thít, từ lúc ngồi xếp hàng đợi bạn vẽ xong cho tới lúc đến lượt mình. Mặt An tỏ ra rất chịu đựng, nhưng không hé răng phàn nàn một tiếng. An bảo muốn vẽ con bướm, nhưng chị này tay nghề không cao, vẽ con bướm xấu hoắc.

IMG_4992.jpg

Ngồi xếp hàng thu lu trên cái ghế nhỏ xíu yêu ơi là yêu

IMG_5003.jpg
IMG_5008.jpg

Hai anh em nhà Lọ lem:

IMG_5014.jpg
IMG_5012.jpg

Tự nhiên nhìn thấy cái ảnh này của An lúc con được 3.5 tháng. Nhớ An lúc nhỏ quá An ơi.

DSC00572.jpg

Cảm động lắm và An tròn 23 tháng

Cứ mỗi khi mẹ cháu có nỗi lòng gì là lại có cả nhà nhảy vào chia sẻ. Mẹ cháu cảm động lắm. Cám ơn cả nhà nhiều. Nhắn Nhím mẹ: em là không có sợ ma đâu nhé. Lêu lêu chị.

Hôm nay Minh An tròn 23 tháng. Bà nội và các “độc giả” giục giã mẹ viết chút gì đó cho con. Bận lắm nhưng dẹp qua một bên để viết vài dòng cho con vậy.

IMG_5016.jpg

Dạo này con gái cãi ba mẹ leo lẻo, cãi nhau với anh hai thì thành bậc thầy. Cứ ba mẹ hay anh nói câu gì, nhiều khi chẳng liên quan đến em, em cũng lặp lại y chang nhưng ba mẹ bảo không thì em thêm thành có, bảo có thì chữa thành không. Ba mẹ thì chẳng sao, nhưng anh hai cứ nổi đóa lên vì nghĩ em đang gây sự với mình. Nói chung cũng nhờ có anh hai mà ngôn ngữ của An phát triển rất nhanh, rất là “đối thoại” (conversational).

An có một vài nỗi sợ rất buồn cười. Đang tắm mà thấy tóc dính vào bụng thì hét ầm lên “tóc, tóc dính bụng con, mẹ, mẹ lấy ra giùm con”. Đi ngoài đường nghe tiếng máy bay trên trời thì chạy quắn đ*t. Hồi nọ ông chủ nhà có cho một con khỉ, cứ hễ bị quăng xuống đất thì kêu thảm thiết. Mỗi khi con khỉ kêu thì An cũng òa lên khóc nức nở. Lúc nào thấy con khỉ An cũng mếu máo bảo mẹ “mẹ cất con khỉ vào tủ đi mẹ”.

_DSC0991.jpg

Con người An là tổng hợp của những điều trái ngược. Chắc vì thế nên An rất thú vị. An có thể rất là bạo lực, chuyên cầm cây đánh Duy. Nhưng búp bê đang ngồi xe đẩy bị ngã úp mặt xuống đất thì An cũng òa lên khóc không dỗ được., vừa khóc vừa nghẹn ngào “búp bê bị ngã xuống đất rồi”. Mẹ phải nhặt búp bê lên nựng nịu hôn hít thì An mới nín.

An cũng biết điều lắm, thứ gì của Duy mà đụng vào thì chỉ cần Duy dặng hắng một tiếng là cun cút trả lại ngay. Thế nhưng lại thường xuyên cà khịa với Duy, chọc cho Duy giận. Duy mà giận hét lên một tiếng thì lại sợ xanh mặt. Thế mà chẳng lần nào chừa, toàn đi gây sự trước.

An bướng lắm, muốn An làm cái gì mà An không thích thì khó mà cưỡng ép. Khó vì miệng An thì to, hét như cái còi, cộng thêm hai tay vừa khỏe vừa chống đỡ nhanh thoăn thoắt, mẹ kiểm soát không kịp. Nhưng chỉ cần ngồi xuống giải thích ngọn ngành cho An hiểu thì An hợp tác còn thiện chí hơn cả Duy. Khổ là không phải lúc nào cũng có thời gian mà ngồi giải thích.

An thuộc loại mạnh dạn, cái gì cũng muốn thử, muốn bắt chước Duy. Từ leo trèo, ăn uống, chạy nhảy đến làm việc (giúp mẹ hay tập chơi một trò mới). Nói chung mẹ nghĩ sau này An lớn lên sẽ là một cô gái chủ động đối với cuộc sống của mình. Cái này mẹ thích nhất.

_DSC0957.jpg
_DSC0965.jpg
_DSC0963.jpg
_DSC0970.jpg
_DSC0969.jpg

Chủ nhật nào ba mẹ cũng cho hai anh em đi bơi. Dạo đầu mới bơi thì nước chui vào miệng bao nhiêu An nuốt bấy nhiêu. Đến nỗi vào tắm xong đứng thay đồ mà An phải tè đến 3 bãi liên tục ra ghế của người ta. Bây giờ thì An dạn nước lắm rồi, bơi mà mặt mày cứ tỉnh bơ, nước vào miệng lại phun ra phèo phèo. Thậm chí còn tự cúi đầu xuống hớp miếng nước, ngẩng lên phun cái phẹt vào mặt mẹ nữa chứ.

Từ ngày hồ bơi gần nhà cấm dùng phao tròn (ring), ba mẹ mua cho Duy cặp phao tay. Ngày đầu tiên mẹ hồi hộp lắm, dặn dò Duy “hôm nay con dùng phao tay, sẽ khó bơi hơn phao tròn, nhưng con sẽ nhanh biết bơi hơn. Nếu có uống nước cũng không sao con nhé, cho đỡ khát thôi mà”. Không ngờ xuống nước chỉ vài phút mẹ đã thấy Duy bơi một đằng, ba đứng một nẻo. Mẹ tự hào quá đỗi.

Đúng hôm đấy có chú Việt cùng đi bơi. Chắc thấy An không có phao tội nghiệp quá nên hôm sau chú mang đến tặng An một bộ phao tay Disney và một cái phao dài. Ba mẹ bảo nhau “làm sao mà An đủ khỏe để bơi với phao tay được”. Hóa ra ba mẹ lầm to. Xuống nước chỉ một tẹo là An đã không cho ba mẹ giữ ngang eo, rồi cứ thế An nhởn nhơ bơi lội một mình. Mà An thông minh cực. Mẹ bảo “con đừng bơi đứng, nằm ra đi”. Thế là An lập tức nâng mông lên, lưng song song mặt nước. Duy thì phải mất 3 lần đi bơi mới thuần thục động tác này.

IMG_4961.jpg

Vòng cổ An làm với mẹ

Bây giờ ba mẹ thảnh thơi và an tâm lắm. Các con đeo phao tròn còn sợ tuột xuống nước, chứ đeo phao tay thì chẳng thể tuột đi đâu được cả. Khi nào bọn chúng nó quen bơi phao tay rồi, ba mẹ sẽ xì phao dần dần xem có biết tự bơi không.

Tiếng Anh của An bây giờ cũng khá lắm. Anh hai nói gì cũng lặp lại chính xác, kể cả âm “s” số nhiều. Thậm chí còn cãi nhau với Duy bằng tiếng Anh (An biết thay yes bằng no, thay Duy bằng An). Duy bảo “tidy up time” thì An trả treo “NO tidy up time”. Ở trường các cô nói gì cũng hiểu. An biết nói những mẫu câu thông dụng như “wash your hands”, “time to go to sleep mummy”. An cũng biết ghép màu vào với vật thể “green circle”, “red aeroplane”.

Từ hôm mẹ báo cáo An biết gọi mẹ khi mắc i thì cho đến nay mới có một sự cố xảy ra. Còn lại lần nào cũng gọi mẹ kịp lúc. Riêng phần tè thì vẫn còn phải cố gắng nhiều.

IMG_5017.jpg

Có một điều lạ là An không xinh nhưng lại được khen rất nhiều. Người quen đã rồi mà người lạ cũng thế. Người lạ không phải khen xã giao đâu, khen thật luôn đó. Mẹ nói thế là vì người ta khen đi khen lại mấy lần. Đi ra gặp đã khen. Đi vào gặp lại khen. Mẹ phổng mũi lắm.