Tag Archive for 'bảo vệ'

Vệ sỹ của em An

Hôm nay lúc ba đến đón hai đứa thì An đang chơi cầu trượt ở xa. Duy trông thấy ba chạy lại vui mừng. Ba hỏi “Em An đâu con?” thế là Duy bèn chạy đi tìm em. Trong lúc ấy ba nhìn thấy một bạn lại gần đập vào người An một phát. An bực mình lắm, anh hai gọi chẳng thèm trả lời. Lúc Duy chạy đến nơi An phụng phịu chỉ vào bạn và nói gì đó. Duy lập tức quay sang bạn xi lô xi la rồi nắm tay em dắt lại chỗ ba. Ba hỏi “Hồi nãy có bạn đánh em An hả? Thế con nói gì với bạn”. “Con nói là ‘don’t hurt she!’. Nhưng mà bạn chẳng nói gì hết”. Tuy Duy nói sai ngữ pháp nhưng ba vui quá nên chẳng thèm sửa luôn.

Tối nay hai anh em được ăn canh rau mồng tơi ba mang về từ Mỹ. Sau đó ba mang bánh giò và bánh bao ra. Em An ăn gần hết một cái bánh giò to đùng. Em đòi ăn nữa nhưng mẹ thấy bụng em tròn căng nên không cho. Anh hai ăn gần hết một bánh giò và một bánh bao. Anh cũng đòi ăn nữa và cũng bị ba lắc đầu. Vừa ăn anh vừa phát biểu “ba mang về nhiều đồ quá, con cám ơn ba”. Ba nghe mà ruột gan nở tưng bừng.

Sáng mai mẹ đưa hai anh em đi dự SN bạn Theo. Chiều mẹ và chị Thanh bắt tay vào làm bánh cho bữa tiệc SN của An vào ngày chủ nhật ở nhà cô Mai chú Michael. Đi làm rồi nghĩ đến tổ chức tiệc tùng cũng ngán. Nhưng thôi, mỗi năm có 2 lần, mỗi lần…3 tiệc chứ mấy.

Nhân đây mẹ cháu cám ơn bánh trung thu của cô Nam. Rất là ngon cô ạ. Nhất là hai quả trứng. Và mẹ cháu cũng vô cùng cảm động khi nhận được quà mừng nhà mới của hai bác Châu Việt. Hai bác chu đáo quá. Cám ơn cả ông bà ngoại bạn Khôi đã gửi rau về cho mẹ cháu nữa. Trong mớ đồ ba cháu mang về, mẹ cháu thích nhất là rau. Yum yum!

Anh hai và em bé

Sáng mẹ đưa hai anh em đi học. Trên đường Duy hái đươc một bông bồ công anh. Duy định đưa lên miệng thổi, rồi lập tức ngưng lại và nhìn quanh tìm một bông nữa cho An. Không thấy bông nào khác Duy bèn chìa ra và bảo “Ang cùng thổi với hai nha Ang”. Thế là hai anh em cùng chu mỏ thổi phù phù, mẹ chụp được tấm hình bằng điện thoại, không biết làm sao lấy ra ba ơi.

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Duy thò tay bấm xin qua đường. Lần nào cũng vậy, Duy bấm xong là phải đến lượt An bấm. Lần này Duy đặt tay lên nút bấm rồi quay sang bảo An “Ang cùng bấm với hai đi Ang”. Thế là mẹ bế An lên cho An thò tay vào “dây tí máu ăn tiền”.

Chiều mẹ đến đón. Cô bảo lúc nãy An và các bạn làm bánh nên An có một cái trong nhà bếp. Mẹ vào lấy ra và hỏi An “con có chia cho anh hai một nửa không?”. Duy liền chen vào “Ang có chia cho ba một nửa, mẹ một nửa và hai một nửa không Ang?”. An mặt xịu xuống suy nghĩ một lúc rồi cũng bẻ một nửa to cho hai, chừa lại mình phần bé hơn và cố xòe tay nhét hết vào miệng (đoạn này thì An vô cùng kỹ thuật, cái bánh cồng kềnh và cứ vụn ra thành từng cục nhỏ nhưng An nhét luôn cả bàn tay vào miệng nên không thể rớt ra một tẹo nào). Nửa của An bé hơn nên An ăn rất nhanh. Ăn xong An đứng nhìn Duy thèm thuồng. Duy chẳng nói chẳng rằng bẻ luôn một miếng đút cho em. Và cứ thế hai anh em ăn hết phần của Duy.

Chú Thịnh đưa Duy đi mua kem. Duy bảo chú phải mua thêm cây nữa cho em An. Chú Thịnh khen “thằng này bé tí mà giỏi lắm, biết nghĩ đến em nữa”. Duy thường vẫn thế. Cái gì xin được của mẹ cũng đều hỏi thêm một phần cho em.

Khi nào An khóc không chịu ngủ là Duy lại hét từ trong phòng vọng ra “con muốn ba mẹ vào với em Ang”. An giả vờ ho để phun cơm ra bị mẹ mắng thì Duy nhăn nhó “em Ang bị ho mà”.

Thế nhưng mà vẫn không tránh khỏi những lúc anh hai rất đành hanh. Bảo em làm theo ý mình mà em hoặc không hiểu hoặc không muốn là bực tức gào thét hoặc thậm chí đánh em. Thấy em có gì hay thì đều giật phắt lấy không cần biết em có đồng ý hay không. Cái gì mẹ bẻ đôi cho hai anh em thì đều đòi phần to hơn, còn bảo “con lớn hơn em Ang nên con phải ăn nhiều hơn”.

Chuyện ngoài lề: hôm qua là thứ 2 đầu tuần em An đi học mếu máo không chịu vào lớp. Mẹ phải đứng giải thích một lúc lâu mới đồng ý đi học. Hôm nay em không khóc nhưng đòi mẹ vào cùng chơi với em. Mẹ bảo “mẹ thích vào chơi với con lắm, nhưng như thế bà sếp sẽ mắng mẹ đấy. An có muốn mẹ bị mắng không?”. Em lắc đầu. Mẹ làm tới “thế An đi vào lớp ngoan cho mẹ đi làm, chiều mẹ đến đón nhé?” thì gật đầu ngay nhưng vẻ miễn cưỡng. Rồi em tự mở cửa đi thẳng vào lớp luôn.

Duy leo hai bậc một lên cầu thang, mẹ bảo “dập chim đó con”. Duy bắt đầu diễn giải “có phải dập chim là con ngã xuống mà cái sàn nó cứng nên chim con đập vào nên bị xẹp rồi nó bị xẹp lép khi mà người ta cắt có máu chảy ra không?”. Chuyện gì nói với Duy xong Duy đều diễn giải cho đến tường tận mới thôi. Mà tuy câu cú chưa gãy gọn nhưng Duy đã biết truyền tải được hết những suy nghĩ trong đầu rồi.

Giờ nghỉ trưa mẹ tranh thủ cập nhật mấy dòng cho các con. Mẹ nhớ ba lắm.