Tag Archive for 'bận rộn'

Làm thế nào mà tài thế

Chẳng hiểu mọi người thu xếp thời gian cho con cái như thế nào, chứ sao mình thấy bao nhiêu cũng không đủ. Đủ ở đây có nghĩa là đi làm đi học đúng giờ, nhưng vẫn có thời gian cho con ngủ đủ giấc, có thời gian cho con tự làm mọi việc, mà không phải thúc giục la mắng khiến con mất vui. Tối 7h30 lên giường, 8h ngủ, sáng 7h dậy mà hai đứa vẫn còn thòm thèm. Kêu dậy sớm hơn thì chắc chắn con bị thiếu ngủ. Sau đó phải mất ít nhất 40 phút tự thay quần áo, đáng răng rửa mặt. Mà đấy là có kèm theo bao nhiêu là nhắc nhở, nhắc nhở lần 1/2/3 không ăn thua. Đứa thì bật nhạc chơi không thèm nghe mẹ nói gì, đứa thì nằm ườn chưa muốn dậy. Mẹ đã đi Đông đi Tây làm đủ thứ việc, chỉ còn đợi chúng nó thay quần áo xong ra cho mình đáng răng. Đến lần thứ 5 mẹ cao giọng thì khóc lóc “con không thích mẹ nói to, con không thích như vậy, con sẽ bực mình”. Mẹ lại phải hạ giọng nếu muốn sự việc tiến triển. Mà đang cáu lại phải xuống nước thì quả là mệt mỏi, nên chẳng mấy khi làm được như thế.

Xuống được đến phòng ăn đã 8h kém. Chuẩn bị xong bữa sáng là 8h. Mà đấy là hai đứa này ăn dễ, chỉ cereal với sữa hoặc bánh mỳ với cheese, rồi một hũ yoghurt và ly sữa. Ăn sáng xong khoảng 8h20 nếu ăn nhanh. Thế là bắt đầu giục bọn chúng nó mặc mỗi đứa hai cái áo lạnh, và tự mang giày. Cái khoản này cũng chẳng khác gì đoạn thay đồ lúc sáng. Nhắc nhẹ thì không thèm nghe, nhắc nặng thì khóc. Ôi là mệt mỏi.

Đấy là chưa kể nhưng phát sinh như quần áo giày dép nai nịt gọn gàng thì “con mắc i”. Hoặc ăn sáng xong sớm hơn thường lệ được cho chơi 10 phút thì kéo đến 20 phút. Đã dùng các biện pháp giao hẹn kỹ càng, hoặc dọa nạt cho ở nhà một mình, hoặc mẹ cứ tỉnh bơ đi trước, KHÔNG ĂN THUA. Bọn này còn nhỏ quá, dọa chưa biết sợ, làm thật thì khóc.

Nói chung buổi sáng thường ba mẹ con ra khỏi nhà mặt ai cũng nặng như chì. Mẹ lại phải dẹp nỗi bực mình, nỗi lo đi muộn để trêu chọc chúng nó cho chúng nó vui kẻo tội nghiệp cả ngày đau khổ. Thế mà mấy hôm nay vào đến văn phòng toàn 10h kém.

Tối về đến nhà là 6h kém. Rửa chân tay mặt mũi lên bàn ngồi ăn là 6h. Ăn xong là 6h30. Đã thấy đến giờ uống sữa để lên vệ sinh đánh răng lúc 7h. Nếu không sẽ không có thời gian đọc truyện. Tội nghiệp các con lúc nào cũng on the run, lúc nào cũng bị nhắc nhở giục giã đến giờ này rồi, đến giờ kia rồi, thôi để cuối tuần nhé, mẹ hứa. Tội nghiệp cho cả mẹ lúc nào cũng phải đóng vai ác. Đến văn phòng hôm nào cũng bần thần hối hận.

Chẳng hiểu mọi người sắp xếp thời gian thế nào mà tài thế.

MỆT!

Haha, vừa vào mấy bài có liên quan đến bài này, mới phát hiện ra cứ lần nào chồng đi công tác là mình lại bán than vì xì chét. Thế mới biết chồng mình mang lại hạnh phúc lớn thế nào cho cuộc sống của mấy mẹ con. Sao mà yêu ai đấy thế nhỉ!

Bận tối mắt tối mũi

Tranh thủ cập nhật vài dòng cho cả nhà đỡ ngóng tin. Dạo này nhà cháu bận quá. Bố cháu đi làm về thay bộ quần áo rách lao vào làm nhà. Mẹ cháu lao vào bếp, rồi cho các cháu ăn và cho các cháu ngủ. Rồi hai vợ chồng ăn cơm, và cố gắng ăn vào lúc 8h để được xem Friends, cũng là lúc giải trí duy nhất. Xong bố cháu lại tiếp tục làm nhà. Mẹ cháu dọn dẹp, chuẩn bị thức ăn ngày hôm sau, rồi làm công việc của mẹ cháu. Tối nào hai vợ chồng sớm thì 1h, muộn thì 2h mới lên giường. Vừa đặt lưng xuống đã không biết gì nữa hết. Sáng hôm sau lại bắt đầu một guồng quay mới từ lúc 7h sáng. Năm nay nhà cháu chưa có chỗ và cũng không có thời gian chưng cây thông Noel. Anh hai thì rất là ngoan, càng ngày càng ngoan. Em gái thì từ 2 tuần nay tính tình cáu bẳn, không thèm nói nữa, giao tiếp bằng la hét và nước mắt thôi. Thế nên bố mẹ cháu đã xì chét lại càng xì chét. Bố mẹ cháu cũng thế, cả ngày bận chẳng nói với nhau tiếng nào, hễ có chuyện nói thì ai cũng khói bốc đỉnh đầu rất dễ gây sự, nhất là mẹ cháu, à mà bố cháu cũng chẳng kém. Nói chung nhà cháu hiện nay tình hình đang hơi bi bét tí.

Dạo này nhìn bố cháu tội nghiệp lắm, công việc nghiên cứu ngập đến cổ, mà phải nghỉ để làm nhà cho kịp mùa đông, nên gầy rộc đi. Hai bàn tay trầy xước và bong vảy hết cả. Nhưng bố cháu giỏi lắm, đã lắp xong hệ thống lò sưởi cho cả nhà, tiết kiệp được khoản tiền vé máy bay về VN đấy ạ. Bây giờ bố cháu đang lắp mấy tấm bông cách nhiệt dưới sàn, rồi sẽ lắp sàn gỗ cho phòng ăn và hành lang. Tất cả bố cháu làm một mình, cuối tuần có bác Vũ đến giúp. Nếu có chú Khu ở đây thì quả là tuyệt. Nhớ chú Khu thế không biết.

Nhưng cả nhà đừng lo. Trưa nay bố mẹ cháu ngồi ăn cơm có tâm sự với nhau rằng thì là chúng mình phải cư xử với nhau văn minh lịch sự hơn tí để tạo cho các cháu một cuộc sống dễ thở hơn, và cho chúng nó học tập nữa. Chứ bây giờ thằng anh với con em toàn gào thét vào mặt nhau thôi à.

Tối về mẹ cháu sẽ up ảnh bố cháu bò lê dưới đất cát cho cả nhà xem.

Nỗi buồn của mẹ

Có một niềm tâm sự càng ngày càng lớn trong mẹ, mà nói ra thể nào mọi người cũng mắng là cái gì cũng muốn. Nhưng mà thật, từ ngày đi làm suốt ngày, tối về vội vã cho các con ăn uống, dọn dẹp, đánh răng, đọc truyện rồi đi ngủ là đến lúc phải chia tay các con. Sáng dậy thì không một phút ngơi nghỉ vì hai anh em buổi sáng ít hợp tác lắm. Nhiều khi mẹ ngồi thẩn thơ nghĩ ngợi thế là các cô ở trường được nhìn thấy con chơi, nghe con nói chuyện, hỏi han con còn nhiều hơn ba mẹ nhiều. Mẹ nhớ những buổi sáng đưa An đi chơi, được nắm tay An đi thong thả, vừa đi vừa ngắm hoa lá cành. Mẹ nhớ những buổi chiều bày hết trò này đến trò khác cho các con chơi, nhiều khi nát cả óc. Mẹ nhớ những lúc ngồi học bài với Duy, xem Duy viết nghuệch ngoạc mà vẫn thấy tự hào thế. Mẹ nhớ giọng nói tiếng Việt ríu rít của An, những câu nói thể hiện sự lém lỉnh và thông minh. Khi nào mẹ chợt nghĩ ra phải giảng cho các con biết điều này, phải bày các con làm trò kia, thì lại chựng lại tự nhủ “Phải đợi đến cuối tuần thôi. À mà cuối tuần này cũng khó rồi, vì còn phải làm a, b, c,…”.

Từ lâu rồi, cụ thể là từ ngày mẹ đi làm, mẹ chẳng còn có những kỷ niệm nho nhỏ vui vui về các con nữa. Thay vào đó là những lúc cáu kỉnh giận dữ vì sự chậm chạp lề mề, vì những bướng bỉnh nhõng nhẽo, và vì những trận cãi nhau và đánh nhau của hai anh em. Để đến lúc các con đi ngủ hay vào lớp rồi, mẹ lại ngồi thừ ra, tự trách mình sao không kiềm chế được mình.

Nếu không đi làm thì mất gì nhỉ? Mà sao đi làm mất nhiều thứ thế này?