Tag Archive for 'bận rộn'

Page 2 of 2

Toàn chuyện vặt

Chiều qua hai đứa đều quấy, làm mẹ chẳng giữ được bình tĩnh nữa, quát tháo ầm ĩ. Thấy thiệt thòi cho các con khi ba không có nhà. Sáng nay con vừa ngủ dậy mẹ phủ đầu ngay “Hôm nay các con cố gắng ngoan nhé, để mẹ không bực mình mẹ không mắng, thì cả nhà đều vui. Ba đi vắng có một mình mẹ chăm thôi nên phải cố gắng nhé”. Thực ra có chị Thanh phụ hơn nửa nhưng cứ nói thế cho chúng nó cảm thông được tí nào hay tí nấy. Xong hỏi MD “hôm nay MD có ngoan không?” “dạ có” “thế ra thay đồ nhanh nhé, mẹ cho ăn sáng nếu còn thì giờ sẽ được xem một ít tivi”. Thế là MD thay đồ ào ào, ăn sáng nhanh nhẹn. MA thì khỏi nói, anh hai ngoan là tự nhiên cũng ngoan. Mà anh hai mè nheo thì cũng lập tức bắt chước.

Nhắn bác Ngân là nhà cháu đi bộ cả nhà nên chẳng có màn mở khóa xe. Nhưng có nhiều chiêu dụ dỗ MD lắm mà một khi hắn đã quyết định không hợp tác thì hắn chẳng màng chiêu nào hết bác ạ.

Thế là sáng nay cả nhà vui vẻ lên đường đến trường. Mẹ còn tranh thủ tắm được một phát nữa. Thơm tho sạch sẽ. An đến trường thấy cô ra đón thì nhảy nhót vui mừng.

Hôm qua An đi học không mặc tã. Cả ngày chỉ phải thay có một cái quần. Lý do là kêu cô cho đi tè nhưng dọc đường bị lọt ra quần vài giọt. Mà An giỏi lắm, són ra một chút là nín lại ngay.

Đêm qua mẹ vào giường định ngủ, lại thấy con gái nằm trong cũi yêu quá nên lén bế qua cho nằm bên cạnh. Xong rồi bật đèn lên định ngắm con gái một chút cho đã con mắt. Không ngờ bật đèn cô nàng bị chói mắt quay tịt vào tường ngủ tiếp. Thế là mẹ tiếc rẻ tắt đèn rồi nằm xuống cạnh con, ghé sát mũi vào tóc con hít mấy hơi thật dài. Mở ngoặc chỗ này là mùi mồ hôi của An không hiểu sao ngọt ngào vô cùng. Thơm lắm ấy. Phải gọi là mồ thơm mới đúng. Xong rồi lại hối hận đã bế con sang giường vì bây giờ trở mình cũng phải khẽ khàng, xoạc chân ra cũng không được. Sợ giấc ngủ đang sâu của con bị gián đoạn.

Lại nhớ hôm nọ cũng ba đi công tác, mẹ lại lén bế con sang giường nằm cạnh con cho ấm. Ai dè con lăn một phát dí sát vào người mẹ. Thế là mẹ nằm ngay đơ sát mép giường. Một lúc mỏi quá hơi trở mình một chút thì bỗng con thì thào trong giấc ngủ “con muốn vào cũi nằm”. Được lời như cởi tấm lòng, mẹ bế ngay con sang cũi. Trở về giường sung sướng lăn qua lăn lại chẳng đụng ai, xoạc chân xoạc cẳng đã đời luôn.

Nhớ ba lắm. Ba mau về cho mẹ gác chân nhé. Mà ba giỏi thật, mẹ gác chân nặng thế mà vẫn ngủ được như thường. Lâu lâu ba gác mẹ một cái thì bị mẹ phản đối ầm ĩ vì không thở được.

Hay thật. Đi làm đâm ra lại có thời gian viết blog nhiều hơn. Vì tranh thủ giờ ăn trưa. Nhưng mai mốt ba về buổi trưa rủ nhau ra bãi cỏ hoặc vào cantine thì chẳng còn thời gian mà viết.

Ôi giời, mệt

Sáng đã vội mà các con cứ lèo nhèo là mẹ bực nhất. Nên buổi sáng hai đứa hay bị mẹ la. Đặc biệt MD là chúa mè nheo. Hết “con mệt quá”, “con bị mỏi chân” lại “con không muốn thay đồ, con muốn chơi” rồi cứ nằm ườn ra sàn không chịu thay quần áo. Mẹ bảo “Nếu con thay quần áo nhanh thì hôm nay sẽ được đi xe đạp đi học”. Duy cãi “nhưng mà con mệt quá”. “Mẹ biết con mệt, nhưng mẹ còn mệt hơn, vì mẹ dậy sớm hơn con, mẹ phải tự thay quần áo, tự đánh răng rửa mặt, rồi còn phải chuẩn bị đồ ăn sáng cho các con nữa, còn con việc gì cũng có mẹ giúp hết”. Duy mếu máo “con không thích mẹ nói như vậy, con mệt hơn mẹ mà”. Mẹ mắng “buổi sáng cả nhà đều vội nên không có thời gian cho con khóc đâu, chiều đi học về có nhiều thời gian hơn lúc đó con muốn khóc bao nhiêu mẹ cũng không cấm”. Duy nghe thế thì khóc nhỏ dần rồi cố nín trong cổ họng. Chắc là định để dành chiều về khóc sau đấy. Đến lúc thư thả hơn thì lại thấy thương con. Bắt đầu một ngày mới mà phải khóc lóc. Nhưng cái lúc vội thì thật là khó mà bình tĩnh.

Sáng sớm 6h An tỉnh dậy đòi “Ang muống ti mẹ vừa ngủ mà mẹ”. Mẹ bảo trời còn tối lắm An ngủ tiếp đi, An sang đây ti mẹ làm mẹ không ngủ được. Thế là An bắt đầu phàn nàn “coong không muống mà mẹ, coong không muống như zậy mà”, mẹ không ngủ được bực quá nạt cho một tiếng thì im thin thít. Mẹ ngủ thiếp đi cho đến lúc nghe An reo lên “trời sáng rồi, cho Ang ti mẹ nha”. Thế là mẹ lồm cồm bò dậy thấy đã 7h kém 5. Mẹ hỏi “nãy giờ con ngủ hay con nằm đợi trời sáng” “Ang nằm đợi trời sáng” “con ngoan lắm con có biết không”. Thuơng ghê.

Sáng nay An vừa đến cửa lớp đã quay lại bảo mẹ “Ang phải đi vào lớp không thôi dà bà cố mắng mẹ đấy”. Chẳng hiểu sao bà sếp lại bị biến thành bà cố. Nói rồi An đi vào lớp. Bỗng sực nhớ ra chưa bái bai mẹ nên An lại thò đầu ra tạm biệt. Lúc đó mẹ đang bận cất áo cho Duy nên chưa kịp nghe. Quay lại đã thấy nàng ta mếu máo. Chắc là trót lấy hết dũng cảm đi vào lớp rồi nên bây giờ hơi bị emotional.

Chiều đón hai đứa về thì mẹ để cho các con thoải mái la cà. Mẹ cũng tự dặn mình phải cố gắng bình tĩnh kiên nhẫn relax với hai đứa dù nhìn đồng hồ thấy trễ giờ ăn cũng sốt ruột lắm. Lại sợ chúng nó đi ngủ muộn, ăn no phải đi ngủ ngay, rồi thì sáng mai lại không ngủ đủ, dậy lại cáu kỉnh. Ôi giời, mệt.

Cũng may có chị Thanh ở đây. Phải cám ơn chị Thanh thật là nhiều. Sáng dậy sớm cùng cô chuẩn bị cho hai đứa đi học (bình thường chị phải ngủ đến 10h sáng thì mới đủ giấc, để thấy chị dễ thương đến mức nào). Chị Thanh đánh răng, thay đồ và cột tóc cho An trong lúc mẹ làm đồ ăn sáng và chuẩn bị cho Duy. Chiều về thì chị Thanh đã bắc cơm và làm rau sẵn. Đồ ăn mặn mẹ đã nấu từ tối qua. Thế là về đến nhà hai đứa có cơm ăn ngay. Ăn xong chị Thanh lại dọn dẹp rửa bát trong lúc mẹ cho chúng nó uống sữa, đánh răng, đọc truyện và đi ngủ. Nói chung chị Thanh thay thế vai trò của ba, không thì mẹ thật là bấn, lại càng cáu kỉnh với hai đứa nhiều hơn nữa.

Ôi giời, MỆT.

Bận rộn

Dạo này cả nhà Chíp bận rộn quá chừng. Ngoài chuyện đi làm mỗi ngày, ba bận tìm nhà để tháng 7 này cả nhà mình chuyển sang một cái nhà mới có nhiều phòng hơn vì ba mẹ muốn Chíp và (các) em Chíp có phòng playroom nơi các con có thể chơi thoải mái. Nơi đó phải thoáng mát, êm ái và cực kỳ an toàn. Trưa nay ba mẹ sẽ đi xem một cái trong số những cái nhà ưng ý nhất.

Mẹ cũng chẳng rảnh rang gì hơn mặc dù không phải tìm nhà. Nhiệm vụ của mẹ là dọn dẹp nhà cửa và tống khứ tất cả những thứ không cần thiết trong nhà lên freecycle hoặc ebay hoặc cửa hàng từ thiện. Phải dọn dần thôi để đến khi chuyển nhà không quá cồng kềnh.

Chíp thì bận gì nhỉ? À Chíp bận mè nheo ba mẹ mỗi sáng ngủ dậy (thói quen rất xấu mà ba mẹ chưa biết cách nào sửa đây. Bà ngoại hay cô chú bác nào có cao kiến gì không ạ?). Chíp còn bận chơi đồ chơi và xả đầy nhà cho ba mẹ dọn. Chíp bận cả phun thức ăn mỗi khi ba đút. Dạo này chuyện ăn uống của Chíp rất là chán! Thế nên chưa bao giờ cân nặng của Chíp bắt đầu bằng con số 10 cả. Đỉnh cao là 9.9kg rồi lại tụt xuống 9.3kg và đang “sên rùa” lên 9.4kg tối hôm qua. Hy vọng đến lúc có em Chíp sẽ có trách nhiệm với bản thân hơn một chút, nhỉ con trai nhỉ?