Tag Archive for 'bà nội'

Page 3 of 11

06/03/2010: Tạm biệt

Sáng: gia đình Thảo Thanh đem Bubu qua chia tay hai bạn Duy An. Đông và bà nội cất công chạy lên tận Hồ Con Rùa mua bún bò Huế Thành Nội (để chuộc lỗi thất hẹn bún bò với Thảo :) ).

Sau đó là miệt mài packing và packing. Hihi chủ yếu là bố Đông, chứ mẹ Giang và bà nội thì tót sang Beauty Centre kế bên cho người ta massage mặt mũi chân tay trong lúc hai con chó con ngáy khò khò.

Đấy, về thì ngồi vào máy viết blog trong lúc bố vẫn loay hoay packing. Thương bố quá đi à hihi.

Chuẩn bị đi rồi lại thấy bịn rịn. Nghĩ lại chuyến về lần này bận từ ngày đầu cho đến ngày cuối. Bận nhưng mà vui lắm, vì tình cảm của gia đình bà con và bạn bè dành cho nhà mình dạt dào vô kể. Sướng nhất là Đông thì được khen trẻ ra, mình thì được khen “chẳng khác gì thời sinh viên” – cũng là một kiểu trẻ ra mà nhỉ.

Còn chưa đầy 45′ nữa ra sân bay. Chúc mọi người ở lại luôn khỏe mạnh và hạnh phúc nhé. Cảm ơn cả nhà rất nhiều. Yêu cả nhà chụt chụt muah muah. Hẹn gặp lại nếu không tháng 10 năm nay thì hè năm sau.

Báo cáo

Mẹ cháu xin thông báo với cả nhà là mẹ cháu đã được nhận vào làm vị trí Marketing assistant trong vòng 3 tháng, bắt đầu từ thứ 2 tuần sau. Cảm ơn cả nhà đã vào chúc mẹ cháu may mắn. Bà nội thậm chí lên skype từ sáng sớm chúc mẹ cháu may mắn, rồi đợi mẹ cháu đi phỏng vấn về để hỏi thăm. Đến trưa mẹ cháu đưa An đi chơi về bà nội vẫn còn trên skype để hỏi mẹ cháu xem…lương được bao nhiêu :D .

Mẹ cháu cũng cám ơn mọi người đã chúc mừng trên facebook. Mẹ cháu cảm động lắm.

_DSC0846.jpg

Vì tuần sau mẹ cháu phải đi làm cả ngày nên chiều nay mẹ cháu đã đăng ký cho An và Duy đi học nguyên ngày bắt đầu từ tuần sau luôn. Chiều nay An cũng được đến lớp để làm quen với các cô bằng cách mẹ cháu ngồi ở một phòng dưới đất, An lên trên lầu chơi với các cô và các bạn 1 tiếng thử xem thế nào. An rất là cừ khôi. Lúc cô Elsie vào phòng bảo với mẹ cháu “An có chịu đi theo cô thì cô dẫn lên lớp, còn không thì mẹ đưa lên?”. Mẹ cháu bèn bảo “để thử xem” và bảo An “An đi theo cô Elsie có nhiều đồ chơi lắm kìa”. Thế là An lập tức bỏ quả bóng đang cầm trong tay xuống, lật đật chạy theo cô sau khi quay lại bái bai mẹ. Mẹ cháu ngạc nhiên và tự hào quá đỗi. Kể cả Minh Duy đến giờ này mẹ cháu cũng không nghĩ sẽ làm được như An.

Đấy sự việc chỉ có thế thôi ạ. Xin hết.

Mẹ

_DSC4828.jpg

Có rất nhiều điều con muốn viết về mẹ, mà con lại không biết bắt đầu từ đâu. Từ ngày chúng con quen nhau cho đến khi đám cưới, rồi lần lượt hai cháu ra đời, thời gian chúng con ở bên mẹ quá ít. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến mẹ, con lại thấy vô cùng cảm động vì mẹ lúc nào cũng nghĩ đến gia đình nhỏ của bọn con.

Mỗi sáng mẹ đều lên mạng để được nghe tiếng Duy An nhí nhéo, xem cả nhà ăn sáng món gì, và nhắc nhở bọn con mặc đồ ấm cho hai đứa nhỏ. Chiều đến mẹ lại lên mạng hỏi xem Duy An hôm nay đi học có gì vui, trưa Duy ăn có hết phần cơm không, An nói thêm được câu gì. Mẹ thuộc lòng lịch đi chơi mỗi ngày của An, mẹ nắm rõ mọi bước phát triển của Duy, và mẹ lúc nào cũng vui mừng phấn khởi, “cười rầm rộ” (đúng giọng cười của bà nội) khi hai đứa làm được điều gì tốt.

Mẹ luôn luôn thu xếp cuộc sống của mình sao cho thuận lợi cho bọn con nhất. Khi biết con có bầu Minh An, mẹ nhanh chóng quyết định xây nhà để kịp hoàn thành trước khi con sinh. Xây nhà xong mẹ gầy rộc, xạm đen và mệt mỏi, nhưng chẳng kịp nghỉ ngơi gì vội vàng sang Anh để giúp đỡ bọn con. Cả hai lần sinh Duy và An, bọn con đều may mắn có mẹ sang chăm sóc. Khi biết bọn con muốn mua nhà, mẹ lại mau mắn bàn bạc với bên ngoại rồi chạy lo tiền nong để hỗ trợ bọn con. Con có cảm giác khi nào bọn con cần là mẹ có mặt.

Con biết mẹ ở nhà suốt ngày lủi thủi một mình buồn nhớ con cháu vì Hiếu đi làm cả ngày. Nhưng mẹ lúc nào cũng động viên bọn con ở lại Anh. Mẹ lo cái bệnh dị ứng của bọn con sẽ không chịu được môi trường khói bụi ở VN. Mẹ lo tai nạn xe cộ. Mẹ lo Duy An không được chăm sóc tốt như ở bên này. Thế nhưng khi mẹ biết bọn con có ý định về VN chơi thì mẹ còn mừng hơn cả chúng con, cứ ngồi vạch ra các kế hoạch ăn chơi tiệc tùng mua sắm, và hạnh phúc với những ý nghĩ đó.

Có một điều mà con muốn gửi đến mẹ lời cảm ơn chân thành nhất , đó là mẹ đã thương con như con gái của mẹ. Nhớ hồi mới sinh Duy và An, những ngày mẹ chưa sang kịp, mẹ thường xuyên gọi điện nhắc nhở Đông phải nấu cơm rồi bưng vào tận giường cho con, đêm đến phải dậy bế cháu ra khỏi cũi để con cho bú. Mẹ sợ con đi lại sớm bị sa tử cung, mẹ lo con cúi người xuống cũi nhiều bị đau lưng. Khi con viết bài blog đầu tiên sau khi sinh, mẹ la làng vì lo con ngồi máy vi tính sớm hỏng mắt. Những ngày mẹ ở đây với bọn con, con chẳng phải động tay động chân vào bất cứ việc gì. Đến nỗi bà ngoại sang chơi mấy hôm phải nói nhỏ với con rằng “mai mốt mẹ về con phải phụ giúp mẹ Loan nhiều hơn đấy”.

Mẹ thương con nên mẹ nhiệt tình với cả bạn bè người quen của con. Bạn con đến nhà chơi được mẹ đón tiếp chu đáo. Mẹ thường xuyên hỏi thăm nhỏ Hằng, nhỏ Uyên, mẹ vui khi biết chúng nó có bầu. Mẹ bảo “vì con quý chúng nó nên mẹ cũng quý chúng nó”.

Mẹ là một bà mẹ chồng vô cùng “tân tiến”, thấy con trai quan tâm đến vợ con thì hạnh phúc lắm. Mẹ tự hào bảo “thằng Đông nó giống ba nó, hết lòng vì vợ con”. Không những thế, ở chung với mẹ, con lại còn có người bênh mỗi khi “cãi nhau” với Đông. Mẹ lúc nào cũng công bằng chứ không phân biệt “con dâu con trai” nên con thấy rất thoải mái.

Bây giờ tuy mẹ ở xa nhưng con vẫn nhận được sự chăm sóc của mẹ. Mẹ thường xuyên nhắc nhở con uống sữa, ăn yoghurt, vì những thứ đó cung cấp nhiều calcium cho phụ nữ. Đọc được bài báo nào có nói đến chăm sóc sức khỏe sắc đẹp, xem tivi thấy món gì ngon dễ làm mẹ cũng ghi lại rồi gửi cho con. Khi biết con muốn có thêm em bé, mẹ bảo “thôi cho mẹ xin con, đừng sinh đẻ nữa, phụ nữ mà sinh nhiều thì mau già lắm, con còn phải nghĩ đến cuộc sống của con chứ”. Ai cũng bảo con may mắn khi có bà mẹ chồng như mẹ.

Hôm nay mẹ tròn 61 tuổi, bọn con chỉ mong mẹ lúc nào cũng khỏe mạnh, và chúng con sẽ cố gắng làm cho mẹ luôn hạnh phúc, mẹ nhé.