Tag Archive for 'bà ngoại'

Hôm nay làm gì?

05/03: Sáng ghé nhà sách Nguyễn Huệ mua truyện dân gian mang sang cho hai đứa đọc. Những Sọ Dừa, cô Tấm, Cây tre trăm đốt… Bây giờ truyện trẻ con vẽ tranh đẹp, chữ in rõ ràng và nhất là câu cú chuẩn. Rất là hài lòng.

Sau cà phê Highland với chị Thư là cơm trưa với Ngọc. Cuộc sống rất chi là sung sướng, cả tuần chỉ thấy tiêu tiền và hò hẹn tâm sự ăn uống hehe.

Chiều vào Sài Gòn Centre mua được một bộ chén đĩa Minh Long dòng Thanh Trúc với hoa văn cành trúc và con chuồn chuồn, màu sắc và chất lượng đẹp miễn chê. Tổng cộng là mấy chục món gốm sứ đồng bộ mẫu mã đẹp chất lượng cao hơn 30kg, hết có hơn 5tr, kể cả công đóng gói sẵn sàng ký gửi máy bay. Quá rẻ. Mua xong, trả tiền xong, ra đến ngoài đường mà mình vẫn còn chưa hết bàng hoàng thảng thốt. Trời ơi nó đẹp quá và dễ vỡ quá, cứ như vừa mua được một cái bong bóng đắt tiền vậy. Không biết qua tới bên kia có bị sứt mẻ cái nào không. Nếu vỡ thì làm sao thay thế. Đến lúc về lần sau có còn dòng này để bổ sung không. Lại còn lăn tăn thêm một chuyện là người ta hết hàng mấy cái tô cỡ trung bình, còn toàn tô to đại nên xem như bộ chén đĩa của mình thiếu mất tô ăn phở. Đông thích lắm, chỉ mỗi loại hô “lấy cho anh chục cái”. Khiếp. So với bảng Anh thì rẻ thật, nhưng tính ra tiền Việt mỗi món nhỏ nhất như muỗng, chén toàn 25ng một cái, món to lên đến hơn 100ng, tiền đâu mà mua cho ngạ. Đông bảo “mua thêm lỡ vỡ còn có xơ cua” “cái gì, làm sao vỡ được, có khách em mới cho mang ra dùng” “thế em không biết tội nghiệp anh à?” “NẦU!”.

Tranh thủ ghé tạm biệt mà Năm 5′. Tội nghiệp má bịn rịn rơm rớm, cứ ôm hai đứa mà hôn.

4h30 hộc tốc chạy về vì hứa cho hai đứa nhỏ sang nhà ông bà ngoại thả diều ngoài bờ sông, nhìn thấy ông mặt trời đỏ ối đang đánh răng đi ngủ. Tối nhà ngoại làm cơm chia tay, có thím Luyến mang heo rừng từ Long Khánh lên. Bác Tư chở chị Trân qua chơi với các em cả tối. Bên nhà nội thì các anh trong họ đem chuột đủ món tới nhậu. Ông ngoại và Đông chạy sô hai bên cho khỏi mất lòng ai.

Dượng Út đem tặng một quả sầu riêng to chưa từng thấy, thật sự là chưa ai thấy quả nào to như thế cả. Có ảnh minh họa nhưng vẫn nằm trong máy. Nói chung rất chi là to.

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.

Bà ngoại

Giang và mẹ 1977.jpg

Hai mẹ con 1979

Trong nhà, ông ngoại là người xuề xòa, bà ngoại là người nghiêm khắc. Các con ai cũng sợ bà hơn sợ ông.

Ngày mẹ còn nhỏ, chỉ cần nhìn thấy bà trừng mắt là mẹ xanh mặt. Bà rất quan trọng những chuyện như con cái phải tham gia giúp đỡ việc nhà, phải biết tự chăm sóc bản thân mình. Mà mẹ thì cực dở mấy chuyện đó. Nếu bà thấy mẹ ốm mà quên mất một cữ thuốc trong ngày là bà sẽ mắng té tát ngay. Rồi bà bày cho mẹ phải chia thuốc vào từng gói nhỏ và ghi ngày giờ mỗi gói, nhưng bà sẽ không bao giờ làm việc đó thay cho mẹ. Việc gì bà cũng có kế hoạch từ trước và lúc nào cũng hoàn thành đúng hạn. Bà nhỏ người nhưng có tính cách mạnh mẽ, sức chịu đựng dẻo dai, tác phong nhanh nhẹn và chăm vận động. Mẹ nhớ hình như chưa thấy bà ngoại sợ cái gì/con gì/việc gì bao giờ. Vì vậy bà rất sốt ruột khi thấy con gái cứ ẻo lả chậm chạp, sợ cái này, ngại cái kia, và thường xuyên chạy theo deadline. Trong mắt mẹ, bà ngoại là người làm việc hiệu quả và luôn có ý chí phấn đấu vượt qua hoàn cảnh.

Ở cạnh bà, tuy đôi lúc sợ bà thật nhưng mẹ lại rất an tâm. Mẹ nhớ hồi đó mỗi khi gặp tình huống khó khăn mẹ đều tìm đến bà. Ngày còn đi học cấp 2, 3 thì là những mâu thuẫn với bạn ở lớp. Mà bà ngoại cool lắm, lúc nào bà cũng bảo “con cứ kệ bạn đi, bạn giận rồi bạn lại hết ấy mà” hoặc là “con cứ lơ đi, bạn nói thì bạn nghe”. (Mà khổ mẹ chẳng bao giờ kệ được). Lên ĐH thì lại là những khó khăn về bài vở, về công việc, về ti tỉ những chuyện khác. Bà ngoại lúc nào cũng có cách nào đó, magically, để giúp mẹ vượt qua những tình huống khó. Khi thì bà khuyên mẹ phải làm gì để “tiếp tục chiến đấu”, khi thì bà kiếm cho một tài liệu hiếm, khi thì bà tìm câu trả lời từ một người quen biết. Nói chung khi bà đã nói “được rồi, để mẹ xem có cách nào không nhé” là mẹ có thể yên tâm đi ngủ vì biết ngày mai bà sẽ có giải pháp. Mẹ còn rất thích bà ở một điểm, đó là một khi bà đã hứa “ngày mai mẹ sẽ…” thì cuối ngày, khi mẹ hỏi bà đã làm việc đó chưa, chưa bao giờ mẹ phải thất vọng vì “ô mẹ quên mất”, dù là việc đó nhỏ tí xíu. Bà ngoại là người giữ lời hứa và đáng tin cậy.

Bà ngoại Duy An.jpg

Cũng như ông ngoại, bà ngoại luôn đứng đầu lớp. Hồi học ở Nga, cả bà và ông đều có bằng đỏ. Các bạn của bà nói bằng đỏ của bà toàn điểm tối đa. Tiếng Nga của bà người Nga nghe mà không nhìn thấy mặt thì tưởng người bản xứ nói chuyện. Bà chẳng học y mà thuộc tên và công dụng của tất cả các loại thuốc thông thường. Bà vẫn hay bảo mẹ phải biết thế để tự bảo vệ bản thân. Mà mẹ thì chẳng hiểu sao kiến thức thuốc men cực kỳ vớ vẩn, dù cũng có để ý ghi nhớ cả. Bây giờ ở với ba, ba lại là người rành thuốc như bà ngoại, nên mẹ đã không biết lại càng thêm ỷ lại.

Ông bà ngoại nuôi dạy mẹ theo kiểu hướng dẫn chứ không áp đặt. Từ chuyện chọn nghề, chọn trường, quen bạn bè, ông bà đều để mẹ tự do quyết định. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần mẹ xin làm gì thì đều được cho phép. Có những chuyện tuy ông bà rất muốn mẹ làm nhưng mẹ nhất quyết không đồng ý thì ông bà cũng chẳng bao giờ ép buộc. Nói chung ông bà rất tin tưởng vào ý thức và tôn trọng cảm xúc của mẹ.

Bây giờ ba mẹ đã trưởng thành, đã có nghề nghiệp, học vấn và hai con. Nhưng ba mẹ vẫn chẳng làm được gì để giúp đỡ cha mẹ, mà cứ toàn nhận “trợ cấp” của gia đình hai bên. Mà quà của bà nội với ông bà ngoại chẳng thể từ chối được, vì các ông bà toàn bảo “cái này cho Duy An, có phải cho các con đâu mà các con không lấy”. Biết gia đình mình sắp đi Hawaii tháng 3 này, ông ngoại rủ rỉ với bà ngoại, và bà ngoại lại “xuất kho” cứu viện với lý do “con chưa đi làm được gì cả, một mình Đông nuôi 4 miệng ăn, khó khăn lắm ba mẹ biết chứ”.

Tự nhiên nhớ nhà thế không biết.

Chúc mừng sinh nhật lần thứ 54 của bà ngoại yêu quý. Duy An và ba mẹ xin kính chúc bà ngoại thật nhiều sức khỏe, niềm vui và may mắn. “Chơm” bà nhiều nhiều cái luôn.