Sáng qua ba và bác Quang Anh đã tiễn bác Thắng ra sân bay về Việt Nam. Buổi tối nhà mình ngồi ăn cơm, tự nhiên mẹ thấy sao bữa ăn trống trải và im lặng quá. Mẹ nhớ bác Thắng. Mẹ biết Duy cũng thế, vì Duy cứ đi ra đi vào phòng bác và gọi “Thắn ơi! Thắn ơi!” rồi ra nhìn mẹ hỏi “Thắn?”. Mẹ giải thích “bác Thắng về Việt Nam rồi con ạ” thì Duy im lặng ra chiều suy nghĩ.
Ba mẹ và Duy An phải cảm ơn bác Thắng nhiều lắm trong thời gian vừa qua. Có bác ở đây Duy vui lắm. Bác dạy Duy đá bóng, bác chăm Duy lúc ba mẹ vào bệnh viện sinh An, bác đưa Duy đi chơi. Có bác ở đây ba cũng yên tâm mỗi khi phải đi họp hay về muộn vì biết mẹ sẽ có người giúp đỡ chăm sóc hai đứa. Có bác ở đây mẹ cũng sướng vì không phải rửa bát, ba sướng vì không phải đổ rác và hút bụi. Thỉnh thoảng mẹ lại vòi “bác làm muối mè đi”, “bác làm bánh rán đi”, “hôm nay em lười quá, bác nấu ăn nhé”. Mà bác lúc nào cũng rất vui vẻ làm ngay những gì mẹ nhờ. Bác đối với ai cũng thế, luôn luôn nhiệt tình giúp đỡ và không ngại khó.
Bác Thắng có khả năng lift người khác up (mà chính bác cũng chẳng biết). Nói chung nhìn thấy bác là thấy vui và quên cả mệt vì bác hay cười và tính tình rất dễ chịu. Nhớ ngày xưa lúc còn ở chung với bác ở nhà 21, mỗi lần mẹ học bài mệt mỏi là lại muốn ra phòng khách nói chuyện với bác hoặc rủ bác hát karaoke. Cô Uyên cũng kể với mẹ là mỗi lần đi làm về mệt, chỉ cần nhìn thấy bác Thắng cười là hết mệt luôn. Nên cô đi làm về cứ hay hỏi “anh Thắng đâu?”. Mà ở đây ai cũng yêu quý bác Thắng cả, chứ chẳng riêng gì mẹ và cô Uyên
.
Cả nhà mình chúc bác về Việt Nam có một cuộc sống hạnh phúc, thành công và vạn sự như ý. Mong được gặp lại bác trong một ngày rất gần
.






Bình luận mới