Tag Archive for 'bác Thắng'

Tạm biệt bác Thắng

Sáng qua ba và bác Quang Anh đã tiễn bác Thắng ra sân bay về Việt Nam. Buổi tối nhà mình ngồi ăn cơm, tự nhiên mẹ thấy sao bữa ăn trống trải và im lặng quá. Mẹ nhớ bác Thắng. Mẹ biết Duy cũng thế, vì Duy cứ đi ra đi vào phòng bác và gọi “Thắn ơi! Thắn ơi!” rồi ra nhìn mẹ hỏi “Thắn?”. Mẹ giải thích “bác Thắng về Việt Nam rồi con ạ” thì Duy im lặng ra chiều suy nghĩ.

IMG_2155.jpg
Tiễn bác ở sân bay

Ba mẹ và Duy An phải cảm ơn bác Thắng nhiều lắm trong thời gian vừa qua. Có bác ở đây Duy vui lắm. Bác dạy Duy đá bóng, bác chăm Duy lúc ba mẹ vào bệnh viện sinh An, bác đưa Duy đi chơi. Có bác ở đây ba cũng yên tâm mỗi khi phải đi họp hay về muộn vì biết mẹ sẽ có người giúp đỡ chăm sóc hai đứa. Có bác ở đây mẹ cũng sướng vì không phải rửa bát, ba sướng vì không phải đổ rác và hút bụi. Thỉnh thoảng mẹ lại vòi “bác làm muối mè đi”, “bác làm bánh rán đi”, “hôm nay em lười quá, bác nấu ăn nhé”. Mà bác lúc nào cũng rất vui vẻ làm ngay những gì mẹ nhờ. Bác đối với ai cũng thế, luôn luôn nhiệt tình giúp đỡ và không ngại khó.

Bác Thắng có khả năng lift người khác up (mà chính bác cũng chẳng biết). Nói chung nhìn thấy bác là thấy vui và quên cả mệt vì bác hay cười và tính tình rất dễ chịu. Nhớ ngày xưa lúc còn ở chung với bác ở nhà 21, mỗi lần mẹ học bài mệt mỏi là lại muốn ra phòng khách nói chuyện với bác hoặc rủ bác hát karaoke. Cô Uyên cũng kể với mẹ là mỗi lần đi làm về mệt, chỉ cần nhìn thấy bác Thắng cười là hết mệt luôn. Nên cô đi làm về cứ hay hỏi “anh Thắng đâu?”. Mà ở đây ai cũng yêu quý bác Thắng cả, chứ chẳng riêng gì mẹ và cô Uyên :).

Cả nhà mình chúc bác về Việt Nam có một cuộc sống hạnh phúc, thành công và vạn sự như ý. Mong được gặp lại bác trong một ngày rất gần ;).

DSC09554.jpg
BBQ chia tay bác Thắng

Ngủ i ti tè

Đó là tất cả những gì con làm mỗi ngày. Một ngày lý tưởng của con bắt đầu vào lúc 10h sáng với một bữa ti no nê. Sau khi được thay tã (thường thì cái tã của con căng phồng nặng trĩu, ba hay gói lại cẩn thận rồi quăng vào người mẹ và la lớn “chụp nè” :D ), rửa mặt, lau “cứt trâu” và bôi kem dưỡng ẩm (không thì da mặt con cứ tróc hết ra và nổi mẩn đỏ), rồi bà nội vào đón con ra chơi với ba lúc đó đang học bài ở phòng lớn. Trong lúc đó mẹ ăn sáng và “tranh thủ” đọc báo một chút :p. Con chuyện trò “ầm ĩ” với bà nội đến khoảng 1h thì díp mắt lại. Mẹ đưa con vào thay tã và ti một trận nữa rồi cho con ngủ. Đến 4h con ọ ẹ thức giấc, mẹ lại nhét ti vào miệng con. Sau đó con ngủ tiếp đến 7h tối. Rồi con lại được ti, thay tã và ra phòng khách xem tivi với ba mẹ trong lúc bà nội nấu ăn tối dưới bếp. Lúc này con thường i một bãi “đáng kể” :D. Khi cả nhà ăn tối ba đặt con nằm ngửa trên ghế sofa, chân tay con khua khoắng loạn xạ trông y như một chú rùa bị lật ngửa vậy đó, mắc cười lắm. Sau đó cả nhà nhộn nhịp tắm cho con, mỗi người mỗi việc. Ba lấy nước tắm, mẹ chuẩn bị quần áo, bà lấy nước gội đầu. Rồi ba và mẹ kỳ cọ cho con, còn bà nội đứng “làm trò” cho con cười, thỉnh thoảng lại nhắc ba mẹ “kỳ lưng chưa”, “nhanh kẻo em lạnh” :). Con thích được tắm lắm, chẳng bao giờ khóc cả. Sau đó mẹ cứ để con “uổng trờ” và massage cho con. Được tắm và được massage nên con mất nhiều năng lượng và đói lắm. Lúc này mẹ cho con ti và con đã buồn ngủ rũ ra rồi. Mẹ cảm thấy massage có tác dụng rất tốt đến giấc ngủ của con. Con thường ngủ rất nhanh và rất sâu ngay sau đó. Đến 1h đêm thì con đói dậy đòi ăn. Rồi mẹ lại thay tã cho con lần nữa. Lần này con làm một giấc dài đến 6h sáng luôn. Rồi lại ti, thay tã, nhỏ thuốc, bôi kem và con ngủ tiếp đến 10h. Thay tã lần này rất tricky, vì đã đến giờ i của con. Nếu thay sớm quá thì con sẽ i ra tã mới và phải thay lại. Nếu thay sớm vừa thì con có thể “bắn” vào người mẹ. Mà nếu ngồi đợi con i thì không biết đến bao giờ, và hậu quả là cả hai mẹ con cùng ngủ gật. Đó, một ngày của con là vậy đó, cứ xoay vòng quanh 4 chuyện “ngủ, i, ti, tè”, nghe có vẻ buồn tẻ quá héng. Ba thường hay than thở “ôi tội con quá, chắc là con buồn lắm vì chẳng biết chơi gì cả”.

Sở dĩ mẹ gọi đó là một ngày lý tưởng vì không phải ngày nào con cũng đúng giờ như vậy. Có những hôm con khó ngủ thì mẹ phải cho con nằm sấp trên người mẹ hoặc bà nội bế con trên tay để con ngủ cho yên. Lúc nào mẹ cũng muốn con ngủ thật nhiều vì mẹ có cảm tưởng mặt con xọp hẳn đi khi thiếu ngủ. Với lại có ngủ đủ thì lúc thức con mới tỉnh táo vui vẻ, không thì con cứ bẳn gắt, thương lắm.

Tuần này mẹ thích tấm hình Cún chụp với bác Thắng. Nếu “Tổ quốc soi thấy tương lai trên vầng trán các em” (một bác VIP nào đấy đã nói thế) thì nhìn vào trán con và bác Thắng mẹ thấy tương lai của nước Việt Nam thật là chói chang.

Bác nào cháu nấy