Hôm nay lúc ba đến đón hai đứa thì An đang chơi cầu trượt ở xa. Duy trông thấy ba chạy lại vui mừng. Ba hỏi “Em An đâu con?” thế là Duy bèn chạy đi tìm em. Trong lúc ấy ba nhìn thấy một bạn lại gần đập vào người An một phát. An bực mình lắm, anh hai gọi chẳng thèm trả lời. Lúc Duy chạy đến nơi An phụng phịu chỉ vào bạn và nói gì đó. Duy lập tức quay sang bạn xi lô xi la rồi nắm tay em dắt lại chỗ ba. Ba hỏi “Hồi nãy có bạn đánh em An hả? Thế con nói gì với bạn”. “Con nói là ‘don’t hurt she!’. Nhưng mà bạn chẳng nói gì hết”. Tuy Duy nói sai ngữ pháp nhưng ba vui quá nên chẳng thèm sửa luôn.
Tối nay hai anh em được ăn canh rau mồng tơi ba mang về từ Mỹ. Sau đó ba mang bánh giò và bánh bao ra. Em An ăn gần hết một cái bánh giò to đùng. Em đòi ăn nữa nhưng mẹ thấy bụng em tròn căng nên không cho. Anh hai ăn gần hết một bánh giò và một bánh bao. Anh cũng đòi ăn nữa và cũng bị ba lắc đầu. Vừa ăn anh vừa phát biểu “ba mang về nhiều đồ quá, con cám ơn ba”. Ba nghe mà ruột gan nở tưng bừng.
Sáng mai mẹ đưa hai anh em đi dự SN bạn Theo. Chiều mẹ và chị Thanh bắt tay vào làm bánh cho bữa tiệc SN của An vào ngày chủ nhật ở nhà cô Mai chú Michael. Đi làm rồi nghĩ đến tổ chức tiệc tùng cũng ngán. Nhưng thôi, mỗi năm có 2 lần, mỗi lần…3 tiệc chứ mấy.
Nhân đây mẹ cháu cám ơn bánh trung thu của cô Nam. Rất là ngon cô ạ. Nhất là hai quả trứng. Và mẹ cháu cũng vô cùng cảm động khi nhận được quà mừng nhà mới của hai bác Châu Việt. Hai bác chu đáo quá. Cám ơn cả ông bà ngoại bạn Khôi đã gửi rau về cho mẹ cháu nữa. Trong mớ đồ ba cháu mang về, mẹ cháu thích nhất là rau. Yum yum!
Chỗ nhân làm bánh giò còn thừa, chẳng biết làm gì tui lại mang đi đổ bánh cuốn. Khốn khổ, phát hiện nhà không có bịch bột đổ bánh cuốn nào, tui phải lọ mọ ngồi tìm công thức pha chế bột trên mạng. Sao mỗi nơi một cách thế này. Tui chẳng biết tin cái nào, nhắm mắt chọn đại một cái. Đúng là nhắm mắt làm liều nên kết quả thê thảm không thể tưởng. Phải mất hai chục cái bánh nhão nhẹt, bao nhiêu lần pha thêm nước, rồi nhiều nước lại phải thêm bột, rồi bánh khô bánh vỡ, bánh nhão bánh dính, tui chỉ muốn bỏ cuộc. Nhưng hôm qua tui cứng đầu lắm, quyết tâm làm cho xong, chỉ tâm niệm là làm xong cho chồng và bác Thắng ăn, chứ mình nhất định không đụng đũa. Phew, kết quả cũng được mười mấy cái bánh nguyên lành, trông cũng tàm tạm (bánh hỏng tui cho thằng con ăn hết rồi hehe).
Bác Hương mà đọc cái này chắc là tức lắm, lại bảo đợi bác về rồi mới bày ra nấu nướng. Bác ơi đừng trách em tội nghiệp. Bác về nhà hú một tiếng là người ta mang đĩa bánh nóng hổi tận cửa nhà bác, chứ đâu như em phải lọ mọ trong bếp cả buổi tối mệt rũ bác nhể.
Hôm nay mẹ nổi cơn siêng làm bánh giò cho ba ăn vì biết ba rất thích món này. Đọc được công thức trên trang web của bác Liên ròm, mẹ bắt tay vào thực hành ngay kẻo để lâu nhiệt huyết nguội hết. May quá công thức rất đơn giản, mẹ làm trong vòng một tiếng đồng hồ được bao nhiêu là bánh. Mỗi tội không có lá chuối nên mẹ cho luôn vào chén hấp, thành ra bánh chẳng có hình dạng quen thuộc, cũng chẳng có màu xanh của lá. Vậy mà ba và con chén quá trời, chắc là để động viên mẹ. Ba nói ba phải kìm con lại, vì con đã ăn tối rồi, chứ con còn ăn được nữa. Thế này thì mẹ sẽ phát huy thêm nhiều lần sau nhỉ.
Bánh giờ nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây
Hết rồi mẹ nè, cho con thêm nữa đi
Nồi nước hầm gà làm bánh vẫn còn gần một nửa, mẹ chẳng biết làm gì nên nấu luôn một nồi phở. Thế là tối nay cả nhà được ăn khai vị bánh giò, món chính là phở, tráng miệng bằng “Tao sao thất bản” trên VTV4. Mẹ và bác Thắng mỗi người làm hai tô, riêng ba chỉ ăn được một tô. Lý do là lúc nãy ba đã ăn luôn cả phần bánh giò của mẹ rồi (mẹ dặn ba chén này dành cho bác Thắng, tô này của em và anh, vậy mà ba và con ăn sạch trơn trong lúc mẹ mải nấu ăn dưới bếp, tham ghê vậy đó!).
Bình luận mới