Tag Archive for 'bay'

Hạ cánh

Xin thông báo với cả nhà là sau chuyến bay dài đúng 40 tiếng (kể cả 20 tiếng ở Brunei và 1 tiếng ở Dubai) thì gia đình nhà cháu đã về đến Heathrow an toàn. Hành lý rất may là không mất gì cả (nhiều chuyến đến quá hải quan không thèm kiểm tra luôn). Bộ gốm sứ Minh Long vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ cái nào. Vụ này cũng hồi hộp, vì hôm nọ em bán hàng đang gói gém nửa chừng thì mẹ cháu phát hiện một vài mảnh vỡ xung quanh đấy. Dù rất muốn mở ra check lại nhưng vì em ấy mất bao nhiêu thời gian mới gói được chừng ấy, cộng thêm em ấy trấn an là cái này vỡ từ ban sáng, mà mẹ cháu lại đang vội, nên đành ngậm ngùi ra về cho em ấy gói tiếp. Bố cháu đã chụp hình để khoe cả nhà nhưng buồn ngủ quá đi ngủ mất tiêu rồi, chưa up lên được.

Hai cháu đã lên giường từ lúc 9h tối. Sau một tháng về VN ăn chơi nuông chiều, tính tình hai cháu có phần hoang dại nhiều, bố mẹ cháu đang phải điều chỉnh. Duy thì dễ cáu, và cáu lên là giải quyết bằng bạo lực. Mở miệng ra là “con bắn chết ba mẹ”, “con sẽ đánh ba mẹ”, etc. An thì bướng không thể chịu được, và cãi mẹ leo lẻo. Sáng nay trên máy bay, mẹ cố gắng thuyết phục An leo lên ghế cài dây an toàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh:

- An ơi con lên đây mẹ cài dây an toàn cho đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.
- Dạ không!
- Con không lên ngồi cô lại sẽ mắng con đấy.
- Dạ không có. Cô không mắng con.
- Cô sẽ mắng đấy. Con biết vì sao không? Vì cô không muốn con bay lên trần khi máy bay bị xóc đấy.
- Mẹ sẽ bay lên trần.
- Mẹ có cài dây an toàn làm sao mẹ bay lên trần được. Mẹ đếm đến 3 nếu con không leo lên mẹ sẽ ép buộc đấy nhé.
- Mẹ không được đếm. Con không thích mẹ ép buộc con.
- …
- …
- Chó con! (mẹ thề là mẹ mắng yêu, vì thấy An cứ nhấm nhẳng cãi mẹ buồn cười quá, chứ mắng thật thì mẹ kinh lắm, không nhẹ thế này đâu)
- Chó mẹ! (mẹ cứ gọi là há hốc miệng quên cả thở)

An thường xuyên cãi người khác, nhiều khi ngang phè phè. Ba bảo:
- An, con xuống ngay đi. Ở trên này không có gì hay đâu (sợ An loay hoay làm vỡ bộ chén bát Minh Long)
- Ở trên này có gì hay, mà! (dài giọng chữ mà)

Duy thuyết phục An:
- Ang ơi, cho hai lên ngồi rồi hai cho Ang ngồi vào lòng hai.
- Hai nói gì Ang không nghe thấy gì hết.
- An xuống cho hai lên đây ngồi rồi Ang ngồi vào lòng hai.
- Nhưng mà hai nói gì An không nghe thấy gì hết (giọng vẫn tỉnh bơ không lên không xuống).
- (Bực rồi) Có mà, Ang có nghe thấy mà.
- Không có mà. An không nghe thấy gì hết ớ.
Duy khóc nhè.

Mẹ cháu cũng xin gửi lời chúng mừng 8-3 đến bà nội bà ngoại, và tất cả chị em phụ nữ thân yêu nhé. Sáng mai phải đi làm rồi. Ngán quá.

Cập nhật

Tình hình là SG quá nóng, làm mất hết cả hương vị Tết. Từ ngày Đông Giang về đến nhà chỉ toàn đi thăm bà con, hầu như chưa gặp bạn bè, và chưa đi shopping một bữa nào cả. Ăn uống thì cũng chưa có gì nhiều, vì nóng quá mất luôn cả sự thèm ăn.

Ngày 27 cả nhà sẽ lên máy bay ra Huế thăm ông bà cố ngoại, ngày mùng 2 mới quay lại SG. Vì ngày 6 đã sang Anh nên tất cả mọi việc sắm sửa phải hoàn thành trước đó, chứ để gần ngày bay thì bịn rịn lắm, chỉ muốn gần gũi gia đình thôi. Từ nay đến ngày 27 còn có 8 ngày nữa thôi, nên tuần sau Đông Giang sẽ miệt mài shopping và gặp gỡ bạn bè đi ăn uống. Vì thế đề nghị mọi người có nhã ý rủ Đông Giang đi ăn thì lên kế hoạch dành thời gian tuần sau đi nhé :) .

Duy An về SG nóng quá nên rất biếng ăn. Sáng con ko đói, trưa con ko muốn ăn, tối con cũng chả màng. Được cái về đây được mọi người quan tâm hết cỡ, lúc nào cũng có người quây quần hỏi han chăm sóc, thậm chí là hơi thái quá. Đặc biệt em An gây ấn tượng mạnh mẽ với cả người quen lẫn người lạ, lúc nào cũng được trầm trồ khen ngợi hoặc cười tán thưởng. Đến nỗi anh hai phải cảm thấy tủi thân nên đâm ra nổi loạn để thu hút sự chú ý của mọi người (đấy là mẹ đoán nguyên nhân thế).

Đầu năm chúc cả nhà một năm mới khỏe mạnh, hạnh phúc, và nhiều tiền nhé. Lần nào thắp nhang bàn thờ cho ông bà tổ tiên, thậm chí tổ tiên của những người không quen, tớ cũng xin có 3 điều ấy thôi.

Bournemouth Air Show

Cuối tuần trước cả nhà đi Bournemouth xem máy bay biểu diễn. Tuy chương trình bắt đầu từ 12h trưa, nhưng nhà mình xuất phát từ 9h sáng để còn có chỗ đậu xe. Nhờ thế mà đến nơi sớm nên có thời gian chơi công viên trước khi ra biển.

Công viên này có một cái khinh khí cầu rất thu hút khách tham quan (chắc thế mới dám tính tiền £12.50/người lớn và £7.5/trẻ em 2t trở lên). Duy vừa nhìn thấy thì thích đi ngay. Nhưng đến gần hơn lại bảo “Con suy nghĩ lại rồi, con không thích đi nữa. Khinh khí cầu này to quá làm con sợ”. Mẹ động viên một chút chàng lại hào hứng ngay. An thì chắc chẳng biết gì nên chẳng sợ.

IMG_5049.jpg

Bay lên

On Bournemouth Balloon

Chụp vài cái ảnh cho phải nhẽ

_DSC1081.jpg
_DSC1087.jpg

Rồi lại bay xuống

IMG_5040.jpg

Thắng trận trở về

The Champions

Rồi cả nhà chui vào một cái lều nơi có hai chú “ảo thuật gia” đang biểu diễn cho trẻ con xem.

Mẹ thấy trẻ con nhà người ta xung phong lên chơi ầm ầm thì rất muốn Duy lên. Nhưng dụ dỗ cỡ nào Duy cũng không chịu mặc dù rất thích ăn lollypop (ai lên cũng được các chú tặng cho kẹo hết). Thế là mẹ thu hết can đảm lên chơi để lấy kẹo về cho hai đứa. Thật ra mẹ làm thế là để làm gương cho Duy, để Duy thấy xung phong lên chơi là chuyện rất bình thường, chứ mẹ là đứa nhát lắm, không thích xuất đầu lộ diện trước đám đông (Duy giống mẹ đấy). Mẹ hỏi Duy có muốn lên cùng mẹ không mà Duy lắc đầu (nhát đến thế cơ) nên mẹ xách An lên theo.

_DSC1096.jpg

Ối giời ơi run quá đến nỗi không thể nào xoay cái đĩa được mặc dù cái này mẹ vẫn làm ngon lành.

Me being brave

Cuối cùng cũng được người ta tặng cho hai viên kẹo. Mẹ nghĩ mẹ đáng được thưởng một viên nữa vì sự dũng cảm. Xuống đến chỗ ngồi vẫn còn run.

_DSC1098.jpg

Gần 12h trưa cả nhà lục tục kéo ra biển. Khiếp bãi biển đông kịt người. Và càng lúc càng đông hơn. Người ta ước tính 4 ngày airshow có khoảng 1.2 triệu người đến Bournemouth để xem. Trong lúc ngồi đợi show thì chỉ còn biết chơi cát.

_DSC1099.jpg
_DSC1108.jpg
_DSC1113.jpg
Love this pic
_DSC1131.jpg
_DSC1139.jpg

Và chơi cầu trượt phao. Duy trượt lần đầu, xuống đến nơi mặt thất thần. Ba thuyết phục mãi mới đạt được thỏa thuận là “con ngồi nghỉ 3 phút nữa mới trượt tiếp”. Mà 1 vé chỉ được chơi 6 phút. Thành ra Duy chỉ trượt được thêm lần nữa. Lần này mặt Duy còn thất thần hơn vì gần xuống đến nơi thì bị mất thăng bằng lăn mấy vòng.

_DSC1152.jpg
_DSC1155.jpg

Rồi airshow cũng bắt đầu. Phần này mẹ phải mượn thêm hình chú Linh Béo vì máy chú ấy có zoom xa, chú lại đứng vị trí tốt nên chụp rõ và đẹp hơn máy của ba.

Đầu tiên là mấy màn biểu diễn không mấy ấn tượng.

_DSC1123.jpg
_DSC1124.jpg

Trực thăngDSC_0127

Còn đây là hai máy bay có người đứng biểu diễn trên cánh (wing walkers). Nhìn kỹ thấy họ uốn éo đủ kiểu:
Airplanes with wing walkersDSC_8716DSC_9347

Một phần biểu diễn khác cũng ấn tượng là một cái máy bay trực thăng hai cánh quạt to đùng bay tít lên cao đến lúc còn bé tí rồi thả xuống 8-9 chú nhảy dù, mỗi chú mang theo một cái bình xịt khói màu uốn lượn trên bầu trời xanh nhìn rất đẹp. Mà mấy chú này lúc mới rơi xuống thì đội hình lộn xộn, chú rơi xuống trước chú còn mãi trên kia. Thế mà chỉ một chút sau đã đội hình ngay ngắn đồng đều.

_DSC1148.jpg

DSC_9997DSC_9991DSC_0026

Màn biểu diễn mà ai cũng trông đợi nhất là của phi đội Red Arrows. Đội này có đến 9 máy bay (từ đầu đến giờ đông nhất cũng chỉ có 4 thôi), sơn màu đỏ, xuất hiện cả trong 4 ngày airshow. Vì đông nên đội này xếp đội hình rất đẹp, và chuyển đổi được nhiều hình dạng khác nhau. Đến khói của đội này mẹ thấy cũng đẹp hơn của các đội khác. (hihi nghe buồn cười quá)

_DSC1162.jpg
_DSC1183.jpg

DSC_9024DSC_0833DSC_0316DSC_0798

Một vài đường lượn ấn tượng của họ:
DSC_9065DSC_8875DSC_0368

_DSC1189.jpg

DSC_0345

Vẽ hình trái tim bị mũi tên xuyên qua (có 3 cái máy bay bé tí đang vẽ hình):

_DSC1209.jpg

Một pha biểu diễn nghẹt thở mà đội nào cũng cố làm cho bằng được, ấy là hai máy bay từ xa lao vào nhau với tốc độ chóng mặt. Red Arrow nhìn càng sợ vì máy bay của họ bay cực nhanh, lại bé tí nên trông cứ tưởng sắp đâm vào nhau đến nơi (nhất là dạo gần đây nhiều tai nạn máy bay chiến đấu thế này):

_DSC1192.jpg

DSC_0322

Hết Red Arrows thì nhà mình vãn, vì còn lại toàn mấy máy bay chiến đấu kiểu gì ấy, to đùng, bay lờ đờ, mà tiếng kêu thì đinh tai nhức óc làm Duy An sợ. Thế là mẹ đưa Duy leo lên một chiếc helicopter tham quan:

_DSC1252.jpg
IMG_5059.jpg

Còn được đội mũ phi công nữa chứ. Trông thật là tội nghiệp:

IMG_5060.jpg
Poor thing!

Trong lúc An làm đẹp cùng cô Hạnh:

An's getting girly
_DSC1254.jpg

Bà này bà ấy kinh lắm, biết là phải xòe bàn tay ra cho sơn khô. Từ đó cho đến mãi về sau bà ấy rất rón rén không dám đụng vào cái gì.

Rồi cả nhà đi merry-go-round:

_DSC1258.jpg
_DSC1275.jpg

Và ra về.