Hôm nay mẹ đưa An và Duy đi chơi, sẵn cho bác sỹ cân An luôn. 1 tháng 2 ngày tuổi con gái nặng 4.9kg. Con nằm trên đường 91, sắp thuộc vào dạng béo phì. Vậy là con lên hơn 1kg tháng đầu tiên, bà ngoại hết lo rồi nhỉ.Con gái ăn tốt lắm, tốt đến nỗi toàn phải trớ ra bớt, dơ hết quần áo giường chiếu, phí hết cả sữa của mẹ. Lần này mẹ không có nhiều sữa bằng lần sinh anh hai, nhưng theo bác sỹ thì vẫn đủ, bởi con lên cân tốt. Bác sỹ dặn mẹ phải ăn nhiều hơn lúc mang bầu thì mới có sữa. Không bao giờ để 2 bữa ăn cách nhau quá 4h (mẹ toàn thế thôi, chắc vì thế mà ít sữa). Nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt (nhưng còn anh hai nhiều lúc buồn khóc, mẹ nghe thấy cũng chẳng ngủ được lại ra chơi với anh). Ăn snack nhiều nhiều, và đừng ăn nhiều trái cây chua, sẽ làm con bị runny nappies (phân lỏng).
Mỗi lần nhìn thấy con, hoặc nghĩ về con, hoặc miệng con chạm vào ti mẹ, thì sữa lại về ào ạt tức cả ngực. Ba ngạc nhiên lắm, bảo “cứ như có cái bơm bơm sữa về vậy”. Còn bác Thắng thì bảo là mẹ “tâm ý tương thông” (bác đang theo dõi bộ chuyện chưởng dài hơn 800 chương).
Con gái rất thích duỗi thẳng chân chống vào người mẹ rồi bật lên. Lật con gái nằm sấp thì cái đầu ngóc lên xoay qua xoay lại. Cổ con cứng lắm.
Con vẫn nằm ngủ cạnh mẹ buổi tối. Ba bị ép sát vào tường, nằm thẳng đơ.
Mang tiếng là con gái, nhưng con làm cái gì cũng to. Ti chột chột, i rột rột, ợ ột ột, chẳng thanh tao tí nào. Hôm nay ba quay được mấy quy trình này của con, nhưng chắc không dám đưa lên, sợ con gái xấu hổ.










Bình luận mới