Tag Archive for 'cười'

Chuyện dài kỳ về MA – kỳ 3: con vẹt đáng yêu

_DSC9909.jpg

Dạo này con gái nói nhiều quá, mẹ ghi chép vào file word không thôi cũng đã mệt rồi, chẳng có đủ thời gian mà viết thành blog nữa. Mẹ bắt đầu viết từ lúc con 13 tháng, khi nào con nói gì hay hay thì viết, mỗi lần chỉ vài ba câu ngắn gọn, thế mà cũng đã được 10 trang giấy. Hôm nay mẹ lấy hết can đảm (nhịn bớt một tập phim cũng đòi hỏi nghị lực phết) để ngồi ghi lại những điều con nói, kẻo ông bà nội ngoại cứ giục giã.

Trước tiên mẹ phải khoe là An đã gọi tên được rất nhiều màu sắc. Từ hôm 18 tháng mẹ khoe An gọi tên được 3 màu đỏ, cam và xanh dương thì ngay hôm sau đó mẹ ngạc nhiên phát hiện ra con gọi tên được bao nhiêu màu khác nữa: hồng, tím, nâu, trắng, đen, vàng, xanh lá cây, xám. Có một dạo mẹ dạy An hoài không vào, mẹ còn tưởng trẻ con tuổi này bị mù màu ấy chứ. Bây giờ đi đâu thấy gì An cũng reo lên “màu vàng nè mẹ”, “màu xanh lá cây”, “màu cam”…

Đọc chuyện về An, mọi người cứ tưởng tượng kèm theo một giọng nói tưng tửng, y như cái mặt của An vậy. An có thể hét toáng lên đấy, nhưng chỉ một tích tắc sau cái giọng lại tỉnh bơ như không. Ba bảo An “rất animated” (nhắng nhít) vì trạng thái cảm xúc thay đổi như chong chóng của em.

_DSC9817.jpg

Con nhắng:

An dở quyển truyện ra:
- Con sư tử ơi, con gấu ơi, con khỉ ơi, con cá sấu ơi…
- (Mẹ cắt ngang) Minh An ơi
- Con mẹ ơi!!!

An chơi chán không biết làm gì ra đứng giữa nhà nhìn mẹ hét ầm ĩ rồi tỉnh bơ:
- An la mẹ
Nhìn thấy cái áo mẹ để bên cạnh lại hét:
- An la áo mẹ
Rồi tiếp tục nhìn một vòng quanh nhà vừa hét vừa mách:
- An la nước, An la ô tô, An la bàn…

Đang đi ngoài đường, nghe anh hai hỏi “hoa ở đâu mẹ?” An bon chen:
- An chỉ cho, An CHỈ CHO (hét to).
- An chỉ đi con, hoa ở đâu?
- (Suy nghĩ một chút) Không biết, mất rồi.

Đang uống nước An làm rớt ly xuống bàn, ngẩng lên nhìn mẹ mắt tròn xoe “Chết cha rồi mẹ”. Đó là ngày xưa, còn bây giờ thì “An lỡ tay, An LỠ TAY” (vừa nói vừa quát).

Thấy Duy phun nước bọt phì phì, An vừa nhìn mẹ cười hạ hạ vừa nói “Mắc cười quá à mẹ”. Xong lại tiếp tục rặn cười hạ hạ rất là nhạt nhẽo.

Desert with orange

Chuyện bốc mùi

Mẹ chạy vào toilet. An lật đật đi theo.
- Mẹ tè nè.
- (Mẹ đứng dậy. An lập tức cúi nhìn vào bồn cầu rồi buông thõng) Dơ quá!

An ngồi bô rặn mặt đỏ tía tai. Xong việc An kêu toáng lên:
- Xong mời, xong mời.
- Con rặn nữa đi.
- (Rặn “ịch ịch” rồi nhăn mũi) Thối quá à mẹ. Xong mời mà. An giỏi không?

Sáng vào toilet nhìn thấy ba An liền hô hoán “ba đi tè nè mẹ ơi”.

Duy “bùm” một phát rồi méc ba mẹ “đánh dắm, Duy đánh dắm”. An đứng gần nghe được vội vỗ ngực “An trước, An trước”. Bon chen không tưởng được.

Chị Thanh đang ngồi chơi bỗng đứng dậy đi mất. An nhìn theo đầy hiểu biết “chị Thanh đi i rồi”.

DSC00379.jpg

Tiếng Anh nha

Mẹ cho An vào toilet công cộng thay tã. Nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm lại bị đặt nằm ngửa nên An lo lắng:
- E e e
- (Mẹ chưa kịp nói gì thì An đã véo von) it’s ok, don’t worry! (không sao đâu, đừng lo) (Mẹ ngất, vì chưa nói thế với con gái bao giờ)

Hai ba con đang ở trong phòng, nghe tiếng Duy hút sữa rột rột ngoài này (uống cạn ly), An từ trong phòng reo lên “number one, hai uống hết sữa rồi ớ”.

Đến cửa lớp, mẹ đứng đợi An mãi tít phía xa. Thấy mẹ nhìn An chạy lạch bạch, vừa chạy vừa nói “come on” (nhanh nào). Có cô ra mở cửa, An dõng dạc “thank you”.

An dốc ngược hộp đựng bộ ấm trà rơi loang xoảng xuống đất rồi kêu “oh deeaaarrrrr” (trời đất ơi).

Nhìn hình chỉ “monkey”, “airplane”, “baby”. Mấy từ này An học được ở lớp.

_DSC9388.jpg

Suốt ngày thắc mắc:

Mẹ đọc truyện An nghe:
- Đây là cô bé quàng khăn đỏ, giống An vậy đó.
- Tại sao? Tại sao vậy mẹ?
- Tại vì cô bé mặc áo choàng màu đỏ, giống áo choàng của An.

Thấy ba đậu xe lại rồi mở cửa ra và đi mất:
- Ba đi đâu dzợ mẹ?
- Ba đi rút tiền.
- Làm gì?
- Rút tiền mua nước.
- Tại sao mẹ?
- Phải có tiền mới mua nước được con ạ.
- Mua nước gì?
- Mua nước để mang đến sinh nhật.
- Sinh nhật ai?
- Sinh nhật anh An con cô Hương bác Mẫn con nhớ không?
- (Lẩm bẩm hát) Mừng ngày sinh nhật đáng yêu.

Cầm cái phao lên “phao của ai dzợ mẹ?”. Nghe tiếng nhạc “ai hát dzợ?”. Đi ngoài đường, mẹ gặp bạn nói chuyện “cô nói gì dzợ mẹ?”.

_DSC9646.jpg

Ba trợn ba trạo::

Duy ăn bánh mỳ, An tò tò đi theo “Miếng coi! Miếng coi! (thấy Duy vẫn đi một mách) Cho mượn bánh mỳ cái! Ăn với!”.

An và mẹ đi chơi về, mẹ lái xe vào sân, An reo lên:
- Sắp về đến nhà rồi. (Bỗng đổi ý) An muống đi chơi mà. (Thấy mẹ không nói gì) BIẾT KHÔNG???

Mách ba “Daddy ơi làm đổ sữa hết rồi, biết không?”

Sáng ba ra phòng khách, dẫm phải đồ chơi
- Ouch!
- (Duy rất quan tâm) Ba bị sao vậy ba?
- Các con bày đồ chơi khắp nhà ba dẫm phải đau quá.
– Em An đổ ra đó.
– (An từ phòng trong hớt hải chạy ra xua tay lia lịa) Hai đừng nói như vậy, hai đừng nói nữa.

Chị Thanh mắng yêu:
- An giang hồ quá.
- Đâu có đâu.

Chẳng biết An bực mình cái gì mà thẳng tay quăng đồ chơi xuống sàn. Quăng xong thấy cả ba lẫn mẹ đứng nhìn nghiêm khắc An ngang tàng:
- An quăng LUÔN! (ba mẹ không nói gì) An quăng HẾT! (ba mẹ vẫn không nói gì) An quăng ĐÓ! (ngoảy đít bỏ đi chỗ khác).

Mẹ vừa thay tã cho An vừa mắng:
- An i ra tã hư quá
– (Không hài lòng) eeeeeeeeeeee
– An i ra tã đó, vậy là hư nha.
– (Nhăn nhó) Đừng nói nữa mà
– Vậy lần sau An nhớ gọi mẹ cho i vào bô cho ngoan nha
– eeeeee, KHÔNG THÍCH NGOAN MÀ!!!

Đi chơi với mẹ, đến chỗ cái cửa có mấy người đang đứng làm An và mẹ phải đợi, An dậm chân “đi đi, ĐI ĐI”.

_DSC9634.jpg

Con chó con đang cấu cổ anh hai này

Bắt chước người lớn:

An vào nhà tắm tự cộc đầu vào cửa kính rầm rầm, rồi quay lại nhìn mẹ nghiêm giọng “vỡ, Ang”.

Thấy Duy mè nheo ba mẹ An dài giọng “mệt quá đi thôi, hư quáaaaaa”.

Duy thổi còi liên tục, An phàn nàn “điếc tai quá à”.

Thấy miếng chuối dính tay:
- Cái gì đây mẹ?
- Chuối đấy con.
- (Lẩm bẩm) Con ăn đi.

Mẹ đang xào nấu, An lại ôm chân:
- Muống ăng, muống ăng.
- Từ từ đã. Mẹ đang nấu này con.
- (Tự nhủ) Đợi mẹ chút xíu. Nấu xong đã.

_DSC9531.jpg

An tình cảm lắm:

Thỉnh thoảng lại áp má vào tay ba “An thương ba, An sờ ba”.

Rất thích sờ soạng những chỗ da thịt không có quần áo, ví dụ lật áo mẹ lên nằm gối đầu lên bụng mẹ. Thò tay vào sau lưng áo mẹ. Vuốt má hôn hít anh hai. Sờ đùi ba.

Ngồi xem An ăn sáng đáng yêu quá, mẹ cúi nhìn vào mắt An thì thầm “mẹ yêu An lắm”, rồi thấy cái cổ tay tròn trịa mũm mĩm của em mẹ bảo “cho mẹ xin cái tay mẹ thơm miếng nào”. An nãy giờ mặt vẫn tỉnh bơ xem mẹ làm trò, vừa lúc mẹ thơm tay xong liền nheo mắt “mẹ dễ thương quá!” rồi cười khoái chí.

Mẹ ngủ dậy chưa kịp đeo kính:
- Kính mẹ đâu rồi. (chạy vào phòng tìm kính cho mẹ). Kính mẹ đây rồi. (đeo vào cho mẹ) Mẹ xinh! (Chả biết ai dạy).

_DSC9509.jpg

Tưởng tượng:

Giở quyển truyện ra, thấy hình sư tử nhắm mắt “sư tử ngủ rồi hả, sư tử dậy đi, ăn sáng nào, không ăn hả, tại sao?”. Một lần khác “con chuột ơi, xuống đây chơi đi”.

An nhìn thấy bóng mẹ và bóng An trên tường, chỉ “Ang nè, mẹ nè”.

Cầm máy bay đưa qua đưa lại “bay lên trời, bay lên trời”, rồi rà máy bay xuống chân “bay lên quần, bay lên quần”.

An dí miếng mận vào miệng chú Bob the Builder bảo “ăn mận đi, chú ăn mận đi. Không ăn hả? Xao dzợ? Không ăn hả?”

_DSC9499.jpg

Con chim hay hót:

An rất hay nghêu ngao hát. Bây giờ An hát được khá nhiều bài, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Thỉnh thoảng không thích hát thì An đọc bài hát thành văn nói, hoặc xuyên tạc. Ví dụ cầm cái túi lên An hát theo điệu bài “Old McDonald”: tui tui tui tui tui tui đầy, đấy đấy đây đây đầy.

Trong đoạn phim này An hát broken “Brahm’s Lullaby” sau khi đã hát trọn vẹn bài “Con cò bé bé” mà mẹ không kịp quay:

Easter Sunday

Sáng chủ nhật lễ Phục Sinh, ông chủ nhà Jim gõ cửa cộc cộc “Happy Easter” và thông báo cuộc săn trứng (eggs hunting) bắt đầu. Đây là một hoạt động truyền thống dành cho trẻ em vào dịp lễ Phục sinh (lễ mừng Chúa Jesus sống lại). Duy và An nai nịt sẵn sàng, mỗi đứa cầm một cái giỏ hăm hở đi săn trứng.

_DSC9197.jpg

Giỏ này tối qua ông bà chủ nhà đã bí mật gửi cho ba mẹ. Giỏ rất đẹp, trong giỏ lại có bao nhiêu là trứng mà mẹ phải dấu đi hết.

_DSC9257.jpg

Cứ tưởng ông bà dấu trứng cho các cháu của ông bà đi săn, tiện thể dấu luôn cho Duy An. Hóa ra hai đứa cháu của ông bà bị dị ứng sữa nên ông bà làm cái này chỉ là dành cho Duy và An mà thôi. Cảm động thật.

Vừa ra cửa đã có một con thỏ canh một đàn trứng đợi sẵn.

_DSC9192.jpg

Ngoài vườn cũng có bao nhiêu là trứng.

_DSC9200.jpg
_DSC9204.jpg

An ngố tàu, toàn lấy trứng trong giỏ ra xếp dưới đất. Duy chăm chỉ và rất hào hứng nên tìm được bao nhiêu. Thỉnh thoảng lại chạy về chia thêm vào giỏ em vài quả. Anh hai đáng yêu thật.

_DSC9202.jpg

Chiến lợi phẩm của Duy và An đây:

_DSC9215.jpg
_DSC9218.jpg

An cười được mùa:

_DSC9211.jpg

Duy dễ thương lắm, bảo với mẹ “Mình mang đến cho chú Việt ba quả trứng nha mẹ” khi biết cả nhà chuẩn bị đi dự lễ Baptism của chú. Rồi một chút sau Duy thêm “mang cho chú Anh ba quả nữa nha” vì nhớ ra chú Hoàng Anh ở cùng nhà chú Việt.

Lễ rửa tội của chú Việt diễn ra khá thú vị. Thú vị nhất là đoạn chú ấy bị nhúng cả người xuống lòng sông Itchen lạnh ngắt để gia nhập đạo Thiên Chúa Giáo. Nhìn chú ấy “run rẩy” đi xuống sông cùng với hai vị cha xứ xốc nách hai bên mà mẹ thấy rùng mình, tưởng như mình đang xem một cảnh hành hình nào đó hihi.

_DSC9238.jpg
_DSC9240.jpg

Chú Việt bỏ chạy mất cả dép ấy nhỉ

Anyway we are proud of you Timothy Hải Việt, as we could not picture ourselves doing what you did. And congratulations on your newest belief in God.

Chiều đến cả nhà sang cô Hạnh chú Cường mừng sinh nhật cô.

DSC_0299.jpg

Đây là hai nhân vật chính của buổi BBQ:

Cường Hạnh

Cả hội hô hào “hôn đi hôn đi hôn đi”. Chú Cường liếc sang cô Hạnh, khoái chí lắm nhưng ngoài mặt giả kiêu “hôn gì mà hôn, hôn thì phải hôn môi chứ”. Cô Hạnh trong bụng nghĩ thầm “eo ôi ngượng chết” nhưng lại nhảy lên bá cổ chú Cường định cho một quả vào má. Không dè chú ấy bất ngờ quá dãy nảy ra. Thế là cô Hạnh la oe óe “đấy mọi người thấy không”. Còn chú Cường vừa cười vừa ngượng “ơ cái cô này”.

DSC_0306.jpg

Tất nhiên cuối cùng thì kết thúc cũng có hậu:

DSC_0308.jpg

Đoạn này là chị kể phục vụ em Thư đấy nhé.

Suốt buổi MD được cô Hạnh em họ chú Trung chơi cùng nên rất thích. Về nhà Duy cứ bảo “con thích cô Hạnh sang chơi với con”. Thế là chia tay cô Thư chưa được nửa tháng, Duy đã có “người yêu” mới rồi. Cô Thư có chạnh lòng không nhỉ?

DSC_0284.jpg

Duy chơi với cô Hạnh và An ngồi với cô Giao

Giờ hỏi bác Thắng là ai, bác Quang Anh là ai thì Duy toàn lắc đầu “con không biết”. Nhưng xem hình Duy vẫn nhận ra đấy các bác ạ.

An cũng mới có “người yêu”, ấy là chú Quyết. Chú Quyết bảo An là “my favourite baby”. Và chú cứ đi theo An, thỉnh thoảng thò tay ra vịn An một cái làm An né muốn chết. Mẹ mới bảo “chú phải từ từ lại bắt chuyện với cháu, cháu quen thì mới cho chú bế chứ. Chẳng nhẽ chú đi ra đường thích cô nào cứ thò tay sờ vào người cô ấy thế à?”. Chú “ơ” một tiếng đầy vỡ vạc. Sau đấy mẹ thấy chú đút chè An ăn. Và hình như đến cuối buổi thì An cũng cho chú bế thật. Chú bảo “hôm nay được chị Giang chỉ cho một chiêu mà đến giờ em mới biết”. Hihi chú Quyết ơi, chú cứ thế làm sao có bạn gái được hả giời.

Bonus cả nhà quả ảnh em An bán thân:

_DSC9247.jpg

An 18 tháng

_DSC7479.jpg

Lần lữa mãi rồi mẹ cũng ngồi viết bài mừng con gái yêu tròn 18 tháng. Không phải là không có gì để viết, mà là có quá nhiều, nhiều đến nỗi nghĩ đến thôi mẹ đã …chùn bước hihi.

Tóm lại thì con gái 18 tháng của ba mẹ là một cô bé rất interesting. Nói thế không biết mọi người có hình dung ra không. Interesting cả về ngoại hình lẫn tính cách. Ngoại hình thì thế này nhé: cái bụng căng phưỡn, cái mông ưỡn tớn ra sau, dáng đi lúc nào cũng lúp xúp, hai tay ngắn ngủn vung vẩy như chim cánh cụt. Nét mặt rất biểu cảm, lúc bừng sáng cười toe toét, lúc chạu bạu khi chăm chú làm gì đó, kể cả lúc ngoác miệng to tướng ra khóc mẹ cũng thấy yêu.

_DSC8390.jpg

Cái mông cong tớn của em

Tính cách của em thì cực kỳ bố nhếu bố nháo, cộng thêm chút hài hước tí tởn, và rất rất nhiều bướng bỉnh. Giọng nói của em cứ oang oang, câu trước câu sau đã hét toáng lên.

Thôi mẹ cứ nói thế này nhé. Chuyến đi Hawaii vừa rồi em nhận được không biết bao nhiêu là lời khen ngợi hoặc ánh mắt dõi theo từ những người xa lạ. Mọi người đều ấn tượng khi thấy một cô bé bước đi nhún nhảy, mặt mày sáng rỡ, miệng cười hớn hở tung tăng trong sân bay. Mà đấy là mức độ tí tởn của em đã giảm đi nhiều vì bị sốt. Thậm chí trên máy bay có một cô suốt buổi ngồi quan sát em rồi cười hoài vì thấy em lém lỉnh và dễ thương quá. Nhất là những lúc thấy em thỉnh thoảng lại thò tay qua vặt một phát chí mạng cái chú ngồi bên cạnh mẹ đang ngáy khò khò. Người ta đang ngủ mà em hết chọc ngoáy lại hét toáng lên “chú ngủ nè mẹ, (la lớn) NÈ MẸ”.

IMG_4140.jpg

Tự bình luận “An cao”

18 tháng mà em cứ như người lớn ấy. Quan sát, hỏi han từ những chuyện nhỏ nhất, chẳng hạn như tư thế ngồi của mẹ để ngồi cho giống. Không có hành động nào qua được mắt em, lời nói nào lọt khỏi tai em. Em luôn hỏi “cái gì? con gì? làm gì?”. Đấy là tháng trước. Tháng này em biết lắp động từ vào để hỏi, chẳng hạn “lau gì? đổ gì? quét gì?”. Khi nghe ba mẹ hay anh hai nói chuyện với nhau, em nghe được lõm bõm từ cuối là thế nào cũng hỏi lại “wow gì? ảnh hưởng gì?”. Hoặc có ai gọi điện cho mẹ thì em nghe ngóng một chút rồi hỏi “chuyện gì?”. Mọi người thường có chung nhận xét là “she’s very mature for her age” (cô bé rất già dặn so với tuổi).

Đưa em đi chơi mẹ rất vui vì em hăng hái tham gia tất cả các trò, và tuy em nhỏ nhất nhưng vẫn theo kịp mọi hành động các cô và các anh chị làm. Cứ như là em hiểu hết tiếng Anh ấy. Em cũng chẳng ngại ngần khi các cô lôi em ra biểu diễn. Đoạn này em hơn hẳn anh hai. Và làm mẹ rất tự hào. Nói chung em đi đâu người ta cũng chú ý, cũng nhớ tên, và cũng thích.

_DSC8617.jpg

Về chuyện ăn:
Đã từ lâu mẹ không có khái niệm nấu riêng cho em ăn nữa. Hầu hết tất cả những món cả nhà ăn em đều tỏ ra thích ăn, mặc dù em chỉ mới có một răng hàm nhú lên chút xíu. Thậm chí em có thể ăn cả bò lúc lắc dai và hạt điều cứng nữa nhé. Ăn uống gọn gàng tự giác, ba mẹ chẳng phải đút. Ăn xong uống thêm 200ml sữa nên cái bụng cứ tròn xoe. À cái khoản uống sữa thì vẫn dậm chân tại chỗ, nghĩa là toàn phải đút. Ba đút sữa cho em nghề nhất nhà, 200ml đút chưa đầy 5 phút. Mẹ đợi em đến 2t mẹ sẽ thiết quân luật giống anh hai, nghĩa là không thích sữa nhưng vẫn phải tự bưng ly uống ào ào.

Một ngày em uống 100ml yoghurt, 400ml sữa formula, ăn một cây cheese, hai bữa chính + một bữa sáng rất nhẹ, và hai lần trái cây tươi. Nói thế chứ mẹ thấy lượng ăn của em không nhiều đâu, nhưng được cái lúc nào ăn em cũng hào hứng, khi nào em muốn dừng là mẹ cho dừng. Thế là hai mẹ con cùng hỉ hả.

IMG_4150.jpg

Đội túi đựng bưởi lên đầu rồi làm ngoáo ộp cho mẹ chụp hình

Về chuyện ngủ:
Sau một tháng hay thức dậy khóc đêm vì mọc răng hàm thì bây giờ em lại ngủ ngoan như con mèo đầu hôm tới sáng. Nếu đêm có thức dậy gọi mẹ thì mẹ chỉ cần bảo “con nằm xuống đi mẹ hát con nghe” là em lập tức buông người rơi phịch xuống nệm. Rồi mẹ líu lưỡi hát được nửa bài thì cả hai mẹ con cùng ngáy o o.

Mà bây giờ em cũng hiểu biết lắm rồi, nên nhiều khi mẹ bảo “An nằm xuống ôm gấu Pooh nhắm mắt rồi ngủ, mẹ sẽ đi ra đóng cửa lại, mẹ ở ngay ngoài cửa này thôi, mẹ phải làm việc” là em ngoan ngoãn nằm xuống chẳng dám hó hé vì thấy mẹ bực mình nghiêm giọng đấy.

Một ngày em ngủ được 1h ban ngày và 10h ban đêm. Hơi ít so với anh hai hồi bằng tuổi em nhưng nhu cầu của em chỉ có thế.

_DSC8897.jpg

Về hành xử:

Từ khi đi Hawaii về em học được một thói quen rất tốt, đó là luôn “cám ơn ba/mẹ/hai” mỗi khi được cho cái gì. Thậm chí khi đi chơi em cũng biết nói “thank you” với người lạ.

Và luôn vòng tay “xin lỗi ba/mẹ/hai” mỗi khi đánh ai. Nhưng chỗ này phải mở ngoặc chút bố nháo của em này. Em thường hay cố tình gây sự với người khác như thò chân đạp ba, vừa đạp vừa nói tỉnh bơ “đạp ba, đạp ba nè”. Mà em sẽ vừa đạp vừa mách cho đến khi nào ba phản ứng “sao con gái lại đạp ba vậy?” thì em lập tức vòng tay “xin lỗi ba” ngây thơ như một con cừu non. Nói chung trong ngày khi nào em chán thì lại thấy em lao tới ôm chân mẹ và bắt đầu “cắn mẹ nè/cấu mẹ nè/đẩy mẹ nè” rồi “xin lỗi mẹ” liên tục.

_DSC8593.jpg

Hôm qua ở chỗ chơi mẹ thấy em đẩy bạn một cái rồi “xó di” giọng tỉnh bơ, mặt cũng tỉnh bơ. Còn quay lại kể mẹ nghe “đẩy bạn, An hư” rất chi là đắc thắng.

Thỉnh thoảng An cũng biết chêm chữ “dạ” vào trước câu trả lời. Nhiều nhất là khi được mẹ cho ăn miếng gì, vừa chóp chép nhai vừa gật gù “dạ nhon”, mặc dù mẹ chẳng hỏi câu nào.

An biết sợ bị phạt vì lâu lâu lại bị mẹ phạt. Mẹ phạt vì quăng đồ ăn xuống đất dù mẹ đã cấm, mẹ phạt vì ngắt hoa dù mẹ đã không cho. Nói chung mẹ sẽ phạt khi đã cảnh báo mà vẫn “ngoan cố” làm ngược lại. Khi bị phạt, An cum cúp lại úp mặt vào tường/cây/cửa, nếu thấy mẹ nhìn thì ngó lơ chỗ khác. Và chỉ đợi mẹ bảo “An lại xin lỗi mẹ đi” là lập tức cái mặt lại tươi hơn hớn, ra xin lỗi mẹ, thơm mẹ cái chụt, và chạy đi chơi.

_DSC8798.jpg
_DSC8804.jpg

Đang bị phạt, thấy mẹ giơ máy chụp hình lên liền ngó lơ chỗ khác

Nhưng An cũng khôn lắm. Ba phạt được, mẹ phạt được, chứ anh hai là đừng hòng nha. Hôm nọ An đang chơi với Duy trong phòng bỗng chạy ra vừa mách vừa mếu máo “hai…phạt…con”. Nói chung giờ anh hai cũng không làm gì em mà qua mắt được ba mẹ, vì em biết mách rồi. Em mách chuẩn lắm “hai đẩy con”, “hai đánh con”.

Về kỹ năng:

Một tuổi rưỡi An đã biết tự mang vớ cho mình, tự cởi quần, và tự mặc quần xịp (quần của anh hai chứ An chưa có).

_DSC8783.jpg

An đã mang xong vớ chân phải

An biết khi muốn leo xuống thì phải quay lưng lại thò chân xuống trước. An biết bắc ghế để với những cái trên cao. An tự vịn cầu thang leo lên leo xuống không cần ai giúp. Thậm chí những bậc thềm ở ngoài đường An có thể tự bước lên bước xuống không cần bám vào đâu.

An biết giúp mẹ phơi quần áo. An biết ngồi xổm và ngồi kiểu Nhật.

_DSC7179.jpg

An ngồi kiểu Nhật phơi đồ

An biết ưỡn bụng và chổng mông.

_DSC8778.jpg
_DSC8777.jpg

An cũng biết một số kỹ năng đơn giản như đá bóng, tung bóng, co một chân, xì mũi, khạc đờm, súc miệng, nhấc đ*t lên cho mẹ mặc tã (bằng cách chống hai chân xuống giường khi đang nằm ngửa).

An rất thích bắt chước và bắt chước nhanh cực. Hôm nọ An bắt chước anh hai ghếch một chân lên như cún tè.

_DSC8234.jpg
_DSC8236.jpg

Tạm thời thế đã. Về chuyện nói của em thì mẹ phải viết một bài khác chứ không dài quá rồi.