Bà mập từ ngày về VN đã bị mẹ đổi tên thành bà bủng, bởi trông bà rất bủng beo tái xám. Xem lại những hình ảnh của bà ngay trước ngày về VN mà thấy dĩ vãng đẹp quá đẹp mà xa quá xa.
Hôm nay sau 2 tháng hầu như không ăn, một tuần ăn lên một tẹo và vài ngày lại hầu như không ăn thì mẹ đưa bà đi bác sỹ dinh dưỡng – là bs Quý, giám đốc trung tâm dinh dưỡng do cô Ngọc giới thiệu (hóa ra cũng là bạn của bà ngoại mà mẹ không biết).
Đến nơi thì bà đã ngủ gật tự bao giờ. Mẹ liền tranh thủ đặt bà lên cân:
Một cái bỉm half-full, một bodysuit, một quần và một áo khoác có mũ, cộng thêm một bà bủng beo, được: 9.2kg. Vậy chẳng biết trọng lượng tịnh là bao nhiêu nữa. Thôi xin 8.9kg đi nha. Sở dĩ mẹ chọn con số này là vì nó nằm trên đường 50th centile của UK. Bà đã tụt từ đường 91st xuống đường 50th rồi đó.
Khi bác sỹ khám thì bà thức giấc. Bà bắt đầu quay ngang quay ngửa nghiên cứu xem bác sỹ này mua đèn quạt hiệu gì, công suất bao nhiêu. Bà còn chỉ trỏ hò hét “cha cha” ý chừng “sao để mạng nhện giăng đầy quạt thế?”.
Bác sỹ tỏ ra khá dễ chịu (có uy của bà ngoại bạn Su mà). Đầu tiên bác vạch mí mắt dưới của bà ra, thấy trắng nhách, thì phán một câu rụng rời “thiếu máu”. Rồi bác mò cái thóp của bà, phán thêm một câu rụng rốn “thiếu can xi, giờ này mà thóp còn chưa liền”. Mẹ lanh chanh liền hỏi lại “sao cháu đọc sách thấy bảo 18 tháng mới liền thóp ạ?” thì bác sỹ hỏi ngược lại “sách nào?” Mẹ tắc tị. Bác sỹ lại hỏi bà có mấy cái răng. Mẹ bảo mới hai cái. Thế là bác khẳng định luôn “đó thấy chưa” cho mẹ khỏi lăn tăn.
Bác sỹ còn bảo bà bị thiếu các vi chất này thì có ăn vào cũng không mập nổi. Nên bác sỹ kê cho bà nào sắt, nào can xi, nào men tiêu hóa và si rô kích thích thèm ăn. Mẹ hứa sẽ chăm chỉ cho bà uống đều đặn mỗi ngày, xem 5 ngày sau bà ăn uống có khá hơn không. Khổ một nỗi lần nào cho bà uống thuốc cũng như tra tấn, nên mẹ rất miễn cưỡng khoản này.
Khi biết tuổi và cân nặng của bà bủng, bác sỹ làm một câu xanh rờn “suy dinh dưỡng trầm trọng” làm mẹ há hốc miệng. Làm gì mà đến mức trầm trọng ghê thế. Nhưng bác sỹ có nói thêm “so với các trẻ em khác thì không đến nỗi nào, đấy là so với cân nặng lúc mới sinh của bé”.
Bác sỹ cũng bảo nên cho bà uống thử sữa formula hiệu Dumex hoặc Meiji vì hai loại này nhạt giống sữa mẹ. Biết đâu bà lại chịu uống nhiều hơn. Mẹ Cà Rem cũng thử đổi sữa cho em xem sao.
Đấy. Tình hình là thế đấy. Lúc ra về bác sỹ có cho một câu “có vẻ mẹ không thấy tình hình nghiêm trọng lắm” làm mẹ suy nghĩ hoài. Thiệt tình là mẹ thấy con tệ thật so với hồi ở bên kia nên mới đưa con đi bác sỹ. Nhưng nói chung thì cũng đâu đến nỗi nào nhỉ. Không biết bác sỹ có bảo con “suy dinh dưỡng trầm trọng” là để hù cho mẹ nghiêm túc hơn không nhỉ.
À, trước khi ra về, mẹ đặt con lên bàn đo. Lúc đó bác sỹ đã có khách khác nên mẹ tự làm lấy với sự trợ giúp của chú Hiếu. Mẹ đo con được 74cm. Nhưng mẹ nghi cái thước này lắm. Chứ không làm sao con dài dữ vậy. Thôi mẹ xin phép lấy 73cm thôi nha. Vậy là vẫn thuộc đường 75th đó.














Bình luận mới