Tag Archive for 'cũi'

Ngày Minh An sinh

Mấy hôm trước bận rộn ra vào bệnh viện thăm mẹ và Minh An nên ba chưa tường thuật lại ngày Minh An chào đời. Kỳ mẹ có bầu Minh An lần này ba mẹ đã có kinh nghiệm, nên đã sắm sửa mọi thứ đầy đủ để đón Minh An. Nhưng do có anh Minh Duy ở nhà nên ba mẹ bận rộn nhiều hơn lần trước. Lần đó ba mẹ chuẩn bị tư thế sẵn sàng đón anh Minh Duy chui ra từ sớm. Kỳ này thì đến hôm T – 8, vì phải đi xa xuống Oxford thăm bạn Cà Rem, nên ba mẹ mới bắt đầu chuẩn bị túi đi bệnh viện. Sau đó đến hôm 27/9 (T – 5) thì ba mới lắp cũi cho con, mẹ thì lau cũi sạch sẽ. Thế mà hôm sau mẹ đã đau bụng đi bệnh viện ngay. Tính ra An sinh sớm 4 ngày so với dự kiến. Lần sinh anh Minh Duy cũng vậy, hôm trước ba mẹ mua cũi về lắp thì hôm sau mẹ đau bụng. Thật là trùng hợp! (Không biết lần sau ba nên lắp cũi sớm hay muộn đây :D )

Khoảng 4h30 sáng hôm 28/9 ba tự nhiên thức dậy (chắc do mẹ cục cựa) được mẹ báo ‘Chắc hôm nay em đẻ’. Hóa ra mẹ đã bị đau bụng (nhẹ) từ lúc 4h sáng. Thế là ba mẹ nằm trong giường “theo dõi” tình hình thêm một lúc nữa, đến 5h thì quyết định là dậy chuẩn bị đi vào viện. Thực ra cũng không phải chuẩn bị gì nhiều vì mọi thứ đã sẵn sàng hết rồi (túi đi bệnh viện còn được ba để sẵn trong xe ôtô từ hôm đi Oxford về). Ba mẹ dậy ăn sáng, mẹ còn tranh thủ viết được một bài báo tin cho mọi người hay.

Đến 7h30 thì ba mẹ mới bắt đầu đi vào viện. Lúc này mẹ đã bị đau bụng thường lắm rồi, cứ 5 – 7 phút lại phải đứng lại vịn vào cái gì đó để chịu đau. Đường buổi sáng gần đến giờ đi làm nên đến 8h ba mẹ mới đến được bệnh viện phụ sản Princess Anne. Vì lần sinh trước mẹ bị mất nhiều máu hơn bình thường một ít nên mẹ được khuyên vào thẳng Labour Ward (chuyên phụ trách các ca sinh khó). Đến đây thì mọi chuyện lại giống như lần sinh anh Minh Duy. Cô hộ sinh Camilla phụ trách chăm sóc mẹ kiểm tra sức khỏe mẹ và Minh An, trả lời tận tình các thắc mắc của ba mẹ. Mẹ Giang can đảm lắm, chịu đau mà không cần dùng biện pháp giảm đau gì. Đến khi gần rặn đẻ mẹ mới phải dùng gas and air. Lần này sinh An mọi chuyện tiến triển rất chóng vánh, khoảng 9h30 mẹ bị vỡ nước ối, hơn 10h là mẹ đẵ bắt đầu rặn đẻ. Cô Camilla thấy nước ối của mẹ có màu vàng, cô giải thích là Minh An có i một ít phân su (meconium) nên có khả năng Minh An đang bị mệt. Thế là cô gọi thêm một cô hộ sinh khác vào giúp chăm sóc mẹ. Cô này đem vào phòng một cái máy có sưởi, vòi oxy, và các thiết bị monitor khác; chắc để chuẩn bị chăm sóc An. Lúc gần 10h30, thì đầu An chui ra khỏi người mẹ. Các cô hộ sinh kháo với nhau là An có nhiều tóc quá. Đến đúng 10h33, An chui ra một cái vèo cùng một ít nước ối còn sót lại, cô Camilla phải nhanh tay chụp An lại :). Lúc đấy ba mới nhận ra cuống rốn của An cũng đã tự đứt luôn, chắc tại An chui ra nhanh quá (đúng như một bà bác sỹ khám cho mẹ tiên đoán). Thế mà mẹ đã dặn đi dặn lại ba là nhớ bảo cô hộ sinh cho ba cắt cuống rốn của An.

DSC09056.jpg

Cô Camilla bồng Minh An

DSC09069.jpg

An sinh xong được chuyển ngay cho một bà bác sỹ nhi khoa. Bà này để An lên cái máy sưởi ba tả ở trên, lau khô người An và kiểm tra sức khỏe cho An. Sau khi thấy mọi việc đều ổn thì bà ấy mới giao An lại cho mẹ để mẹ ôm An lên ngực cho An bú. Minh An có vẻ hiếu động hơn anh Minh Duy lúc mới sinh. Lúc anh Minh Duy sinh ra chẳng thấy khóc gì cả, mà khi Minh An mới chui ra đã khóc ngay rõ to, chẳng cần ai phải vỗ mông gì cả. Mẹ đưa ti cho Minh An thì Minh An đã biết há miệng hớp luôn và mút lấy mút để. Cứ như là chuyện đã quen thuộc từ lúc nào! Mẹ ngắm Minh An bình phẩm ngay là có nhiều nét giống ba. Tai to, mũi to này, nhưng mẹ cứ mừng là lông mày của An không giống ba :|. Ba thì ngạc nhiên khi thấy ngón tay An rất dài, móng tay cũng dài hơn bình thường. Mọi chuyện cứ xảy ra chóng vánh quá, mà mọi người cứ xoay tít trước mặt ba, làm ba quên mất chuyện quay phim, chụp ảnh những cảnh ba vừa kể. (Lần trước sinh Minh Duy chỉ mỗi có một bà hộ sinh, lần này Minh An có cả hai cô hộ sinh chăm, cộng với một cô hộ sinh tập sự và một bà bác sỹ nhi.) À, còn một chuyện nữa là sau khi Minh An bú mẹ xong, ba bồng An ra ghế bành trong phòng ngồi. Mới được một lúc mà An đã tè ướt quần ba :(, làm ba phải lấy tã mặc ngay cho An.

DSC09079.jpg

Mẹ sinh Minh An dễ dàng và nhanh chóng hơn Minh Duy nhiều nên trông khá khỏe. Thế nhưng cái nhau thai cứ nằm mãi không chịu ra. Đến một tiếng sau cô Camilla phải gọi bác sỹ phụ sản đến chẩn đoán, họ đợi thêm nửa tiếng nữa rồi đưa mẹ vào phòng phẫu thuật để lấy nhau ra bằng tay (nhưng không phải phẫu thuật gì cả). Oái ăm là mẹ đã chịu đau để sinh Minh An chẳng cần gây tê, thế mà đến khi lấy nhau mẹ lại phải gây tê màng cứng! Trong lúc này thì ba ở lại trong phòng với Minh An. Cô Camilla cân, đo và mặc quần áo cho An. An cân nặng 3.830kg, nặng hơn anh Minh Duy đến nửa kilogam; vòng đầu cũng to, 34.5cm. Ba đưa cho cô Camilla một bộ Baby Gros, nhưng hóa ra An lại dài quá (ba đo An dài được 51.5cm), không mặc được chân vào. Ba lục lại túi quần áo mới tìm được một bộ khác dài hơn cho An.

Khoảng 12h30 thì mẹ được đưa trở lại vào phòng, mọi thứ đều ổn cả. Lúc này ba mới yên tâm đi nhắn tin cho ông bà, gia đình và các bạn bè ba mẹ biết tin. Khi quay lại phòng thì mẹ đã “méc” ngay với ba là An rất dữ :), bú mẹ hơi bị tuột ti ra một tí là hét toáng lên ngay. Mà giọng hét của An thì thôi, nghe cứ oang oang. Ba ở lại với hai mẹ con đến 3h chiều thì về nhà với anh Minh Duy. Tối 7h ba đưa anh Minh Duy vào thăm mẹ và An. Anh Minh Duy nhìn thấy An thích thú lắm, cứ đưa tay vuốt má, tóc của em rồi nhìn ba mẹ cười. Vào hơi trễ (do kẹt xe giờ cao điểm) nên ba và anh Duy chỉ ở được một lúc là phải đi về để anh Duy còn kịp ăn tối đi ngủ. Lúc ba về Minh An nằm ngủ trong cot rất hiền lành, ngoan ngoãn. Thế là hết một ngày dài nhiều sự kiện!

DSC09109.jpg

Chào mừng con gái của ba mẹ!

20/03/2006

Con của ba mẹ đã bước sang tuần thứ 10, ngày càng xinh xắn. Mỗi lần thay tã cho con mẹ lại ngắm con và thấy mặt con phị ra thêm một chút. Thứ 6 vừa rồi con cân nặng 5.62kg, đã vượt khá xa đường tăng trưởng trung bình rồi. Bà nội mừng lắm.

Trò mới của con tuần này là liếm và mút bất cứ thứ gì chạm vào môi con. Bế con một lúc là vai áo mọi người ướt hết cả. Con cứ mút “chụt chụt” như thể ngon lắm vậy. Lúc trước con chỉ mút tay nếu tình cờ tay ở gần miệng con còn bây giờ con đã biết chủ động đưa tay lên miệng mút rồi.

Từ mấy hôm nay mẹ bắt đầu tập cho con tự ngủ, nghĩa là không bế con trên tay mà đặt con nằm vào cũi. Ban đầu con khóc nhưng một lúc sau con mệt và ngủ thiếp đi. Lúc nãy con ngoan lắm, không khóc nhiều như mọi hôm mà chỉ ọ ẹ rồi ngủ ngay. Mẹ muốn làm như vậy là để con quen dần, sau này khi con lớn không ai bế nổi nữa thì con không vì thế mà mất ngủ. Thể nhưng thỉnh thoảng con vẫn được bà nội hoặc chú Khu chiều, ru ngủ và bế trên tay trọn một giấc. Chú Khu yêu con lắm. Ngày nào sang đây chú cũng bế con từ lúc chiều cho đến tối khuya mà không thấy mỏi tay. Thấy con khóc là chú nhấp nhổm xuýt xoa “tội cháu quá”.

Hôm thứ 7 ba mẹ và bà nội đưa con đi xem hội Vnsoton thi đá bóng trong giải Mini Asian Games. Đội sinh viên VN đá hay lắm, ghi nhiều bàn thắng rất đẹp, và đoạt chức vô địch. Lúc bác Thắng bế con, ba chụp một tấm hình trông thật buồn cười: cả hai bác cháu trên đầu hầu như không có mấy tóc. Mọi người chọc bảo hai bác cháu giống nhau như hai cha con vậy :D. Cũng vì đầu con trọc lóc mà bà Nicky (sếp của cô Uyên) bảo con trông như a little Buddha (ông Phật nhỏ).

Tuần thứ 9 mẹ chụp cho Cún tấm hình “nghệ thuật” này, trông Cún của mẹ yêu quá, mẹ rất thích đem khoe khắp nơi :p

IMG_9724

13/1 – Vào viện

Hôm qua, ba mẹ và cô Uyên đi chọn cũi và nệm cho con, tìm được cho con một cái cũi thật đẹp và chắc chắn. Ba mẹ hài lòng lắm. Ba đem về lắp để vào phòng ba mẹ trông thật xinh. Làm xong ba yên tâm lắm, vì khi con ra đời thì đã có tất cả mọi thứ sẵn sàng.

Sáng sớm, mẹ đánh thức ba dậy vì đau. Thế là ba mẹ chuẩn bị khăn gói vào bệnh viện. Trước khi đi, mẹ còn ráng nán lại để ra, chăn của con vào máy giặt, để khi con sinh ra về nhà là có sẵn ra, chăn sạch sẽ để dùng.

Vào đến viện thì mới biết con chưa sẵn sàng để chui ra :) Ba mẹ đợi đến 8h tối thì bụng mẹ mới bắt đầu co thắt nhiều để đẩy con ra. Ba mẹ nói với nhau, thế là con sẽ sinh vào thứ sáu ngày 13 đấy. Ba còn chuẩn bị sẵn tin nhắn để báo tin với mọi người là con sinh vào ngày này. Nhưng đến quá nửa đêm mà con vẫn chưa chịu ra.