Về hiểu biết và nhận thức:
An tỏ ra biết điều biết luật hơn nhiều so với trước. Cái gì ba mẹ bảo cho anh hai thì An không dám đòi, dù An rất thích. An sẽ đứng mon men cạnh Duy quan sát xem anh hai có cái gì hay thế. Đảo qua đảo lại một hồi An thích quá chịu không nổi bèn rụt rè thò tay vừa chạm vào một giây đã bị anh hai hét toáng lên “không được”. An rụt tay lại ngay, mặt mày đầy cam chịu vì đã nhiều lần bị ba mẹ bảo “cái đó của anh hai con không được giành”. Thế rồi An vòng tay cúi đầu “dạ” rõ to để xin. Thường thì anh hai cho ngay. Nhưng gặp lúc anh hai không muốn cho thì ba mẹ thương An lắm mà cũng chẳng làm gì được. Vì ba mẹ vẫn dạy anh hai phải tôn trọng những cái gì của An, nên An cũng phải thế thôi.
An đã đến tuổi thích tự làm nhiều thứ. Đến giờ đánh răng toàn giành bàn chải từ tay mẹ “tự đánh dăng mà”. Đi chơi về bị mẹ nhanh nhảu cởi giày là hét ầm lên “tự cởi giày”. Mà An tự cởi giày được thật, cả giày lẫn ủng luôn. Đầu tiên là tháo khóa, rồi đến cầm gót rút ra. Hôm nay mẹ lỡ tay mở cánh cổng trường anh hai, thế là bị An dỗi bỏ đi một mách, vừa đi vừa trách móc “tự mở cửa MÀ”, rồi cứ đứng đằng xa nhìn mẹ đầy giận dỗi. Mẹ dắt tay đi ngoài đường thì An thích thú nhìn mẹ “tự đi bộ”.
An biết diễn tả những việc mình thích “muốn lấy cái này”, “muốn ăn quýt mà” – hoặc không thích “không thích ngồi bô”, “không thích uống sữa”, “không thích cởi vớ”. Ba bế An đi đánh răng, An kêu ầm lên “đừng mà, đừng”. Hôm nay An ngồi bô mà mãi không i, ba bảo “An rặn i đi con”, gặp lúc An đang khó chịu vì mẹ đi vào phòng đọc truyện cho Duy mất, thế là An cứ càm ràm “ba đừng nói nữa, ba đừng nói nữa mà”.
An cũng biết khái niệm một và hai. Ăn hết nho ra xin mẹ “một nho nữa”, “một nui nữa” hoặc “một cái nữa”. Cầm hai cái ô tô trên tay thì đi khoe khắp nhà “hai cái nè, hai cái luôn”.
An nhận biết được khá nhiều màu cơ bản trắng, đen, xanh dương, xanh lá cây, đỏ, vàng, hồng, tím và cam. Mẹ bảo “tìm cho mẹ hình tròn màu vàng” hoặc “hình vuông màu đen” là An đều chỉ đúng. Còn đọc tên màu thì An đọc được xanh dương, đỏ và cam.
Dạo này An bám mẹ kinh khủng. Mẹ vừa đi khuất mắt là dáo dác “mẹ đâu, mẹ đâu rồi?” và kêu ba “đi tìm mẹ”. Ba bảo “mẹ ở ngoài bếp nấu ăn” thì An đòi “xem mẹ, xem mẹ mà”. Phải cho An nhìn thấy mẹ mới yên. Ba làm gì An mà An không thích thì lập tức mặt nhìn mẹ cầu cứu ầm lên “mẹ ơiiiiiiiiiiiiiii, mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiii”. Đi bác sỹ, bác sỹ vừa đặt ống nghe vào ngực An thì cô nàng đã hét toáng lên “mẹ ơiiiiiiiiiiii” rồi “An sợ” làm bác sỹ cứ ngơ ngác “con bé nó kêu gì thế?”. Còn nếu anh hai giành đồ chơi của An thì An cũng sẽ gọi nhưng là để trách móc “hai ơi!!!”. Hai cái giọng gọi ơi này ngữ điệu khác nhau rõ rệt à nha.
Nói về bướng bỉnh thì An là bậc nhất. Bảo An “con không được quăng đồ ăn xuống đất” thì cô nàng cầm sợi bún thò tay hờ hững ra ngoài khay ăn rồi nhìn mẹ ánh mắt tỉnh bơ. Rồi thì casually xòe bàn tay thả sợi bún một cách nhẹ nhàng xuống sàn. Nhưng An cũng rất hiểu biết. Nếu mẹ bồi thêm trước khi An kịp thả rơi sợi bún “nếu con quăng bún xuống đất mẹ sẽ không cho con ăn tiếp/mẹ sẽ phạt” thì An lại từ từ thu sợi bún về, nhưng lần này An để ngay mép cái khay. Nói chung An cứ phải tìm cách không làm theo ý mẹ, dù chỉ một chút.
Mỗi khi mẹ có chuyện gì thật nghiêm túc cần giải thích cho An hiểu, mẹ đều ngồi xuống ôm An và bảo “An, con nhìn vào mắt mẹ này, blah blah blah…”. Đảm bảo có hiệu quả tức thì, cho dù đó là mắng An, khen An hay yêu cầu An làm gì mà trước đó 5 lần 7 lượt nói khơi khơi đều chẳng lọt tai nàng. Người ta bảo “always bring yourself down to the child’s level” (lúc nào cũng quỳ xuống ngang tầm mắt trẻ (nếu muốn nó lắng nghe)).
An biết khi nào ba mẹ giận và biết làm lành. Những lúc đó An sẽ cúi sát nhìn sâu vào mắt mẹ và gọi khẽ khàng “mẹ ơi”. Mẹ mà “dạ” thì An mừng lắm. Mẹ mà nghiêm mặt “mẹ đang buồn con nên không nói chuyện với con đâu” thì mặt An buồn hiu. Hôm qua An bị ba phạt bảo “con đi ra góc kia ngồi”. An lủi thủi đi ra góc bàn ngồi chơi tha thẩn. Một lúc sau ba gọi “An lại đây ba thay áo cho” thế là An đứng bật dậy hớn hở chạy lại nhìn ba gọi “ba ơi”. Nghe ba “dạ” An tươi hơn hớn chỉ mặt ba “cười, cười”.
Thỉnh thoảng An nổi hứng ngoan ngoãn khi xin phép mẹ làm gì đó. Cầm hộp bút chì màu lên An hỏi “mở hông?”, chữ “hông” cao vút. Cầm cái búa nhựa chỉ vào tivi “đập hông?”. Mẹ lắc đầu thì gật gù “vỡ”. Hôm nọ lếu láo giơ kiếm lên chĩa vào người mẹ hỏi như hét “đánh mẹ hông?”. Mẹ bất ngờ quá hỏi lại “con nói sao?” thì ưỡn bụng và lên giọng đầy sốt ruột “đánh mẹ HỐNGGGG?”.
Đấy, mọi người có thấy con gái tôi interesting chưa nào?
A, phải khoe với bà nội ngay. Hôm nay An đã hát từ đầu đến cuối bài “Kìa con bướm vàng”, dù có một vài chỗ hát lí nhí chẳng ra từ gì cả. Nhưng như thế là cũng tiến bộ lắm rồi bà ạ. An còn hát được vài câu nguyên vẹn của mấy bài hát tiếng Anh nữa, ví dụ “doe, a deer, a female deer” trong phim “The Sound of Music”. Đi đâu với mẹ trên xe ô tô An thường hát liên khúc, từ “con cò bé bé” đến “quỳnh cồ quynh cô lít tố ta”. Tối ba mẹ ru An ngủ An toàn nằm hát leo chữ cuối thôi.
Bình luận mới