Tag Archive for 'dị ứng'

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.

Bóc lột trẻ con

Có những buổi chiều mẹ bận bịu không có thời gian bày trò cho Duy chơi trong lúc An ngủ. Thế là mẹ để Duy giúp mẹ làm việc nhà.

Hôm qua là cắt đậu cho mẹ làm lasagna. Duy cắt khéo phết, có điều quả nào để dưới thớt cắt không đứt hẳn thì cầm trên tay cứa cứa. Nói chung rất là cascadeur.

Helping mum with cooking
_DSC1687.jpg

Hôm trước chú Minh đến chơi chứng kiến mẹ sai Duy rửa bát. Duy đứng trên ghế cao, mặc tạp dề vào, mẹ pha xà bông sẵn, cứ thế mà hành nghề. Duy rửa khéo phết, cả buổi chẳng làm rớt cái chén cái đĩa nào. Ngoáy bên trong lẫn bên ngoài rất thành thạo dù mẹ chưa bao giờ chỉ cho Duy biết phải làm thế nào. Rửa xong chén một chồng, đĩa một chồng, đâu ra đấy. Có điều mỡ vẫn hoàn mỡ, chút sau mẹ phải đi rửa lại. Duy thấy thế thì phân bua “tại con quên rửa dưới đáy chén” làm mẹ phải nói ngay “con rửa giúp mẹ là mẹ vui lắm rồi, chỗ này còn hơi mỡ mẹ rửa lại một tí là xong”.

Duy's helping mom with the washing up
Duy's helping mom with the washing up

Đi chợ với mẹ thế nào mẹ cũng nhờ Duy cầm giúp mẹ cái gì đó. Duy mà than mỏi tay thì mẹ bảo “con chịu khó tí nhé, mẹ cầm nhiều thứ quá nên không cầm được cái túi đấy nữa rồi”. Thế là Duy lại vui vẻ ngay. Hôm nọ ở ngoài siêu thị, mẹ chỉ định mua một bó rau nên không thèm lấy giỏ. Duy thấy mẹ đang lúi húi chọn chọn thì hỏi ngay “mẹ có muốn con lấy giùm mẹ một cái giỏ không?”. Cảm động chưa?

Ba mẹ cũng thường nhờ Duy giúp em An, ví dụ nắm tay em lên xuống bậc thềm cao, mang giày giùm em, mở cho em cái hộp đồ chơi. Nên Duy cũng hay tự động hỏi em “Ang có muốn hai mở giùm Ang không Ang?”. Ôi nhưng mà cái bà An này cũng chuối lắm. Anh hai đang rất muốn tỏ ra tốt bụng mà em lại buông một câu “không”, làm hứng của anh tụt xuống đất.

Đây là ảnh bà mập bơi với phao tay hôm SN chị Linh-Anne. Bà ấy nhiều mỡ nên không cần đạp chân cũng nổi.

At Linh-Anne's birthday
At Linh-Anne's birthday

Tin nóng hổi: tối nay ba cho Duy An ăn kẹo mè. 1 tiếng sau Duy nổi dị ứng đầy người, bị đau bụng và phun (đúng nghĩa) hết cơm ra. An thì vẫn vui vẻ trẻ trung, lại còn ăn một bát cơm đầy. Sao mà Duy khổ thế, dị ứng đủ thứ trên đời.

Còn mai mẹ đi phỏng vấn cho một công việc tạm thời 2 tháng, được làm Marketing. Mọi người chúc mẹ may mắn đi nhé. Hồi nãy vừa lụi hụi lên ống tay áo vest, bóp lưng và lên gấu quần vest. Khổ sở không? Thế mà vẫn bị ba chê sao lùng bùng, trông không nhanh nhẹn trẻ khỏe. Ba hứa cuối tuần này sẽ đưa mẹ đi sắm một bộ vest vừa vặn. Chẳng hiểu sao bộ này lại rộng vì mua từ hồi mới tốt nghiệp Master, chưa sinh đẻ gì cả, tức là mẹ phải gầy lắm. Thế mà bây giờ mặc lại còn rộng. Có nghĩa là…có nghĩa là…mình đã thon thả hơn xưa à?

Kháng sinh

Thế là một tuổi rưỡi MA uống liều kháng sinh đầu tiên. Bác sỹ bảo An bị viêm tai mà không tự khỏi được trong vòng một tuần nên kê cho An uống kháng sinh. Mẹ hỏi có tác hại gì không. Bác sỹ bảo có thể bị tiêu chảy. Mẹ hỏi ngoài ra còn gì khác không. Bác sỹ bảo không. Bác sỹ giải thích là y học hiện nay miễn cưỡng kê kháng sinh cho bệnh nhân là do kháng sinh không chữa được các bệnh cảm cúm thông thường vốn do virus gây ra mà lại còn làm cho các con vi khuẩn trong cộng đồng (community) kháng thuốc giỏi hơn. Còn về cá nhân MA thì không vấn đề gì vì MA thật sự đang bị viêm nhiễm và từ nhỏ tới giờ chưa uống kháng sinh lần nào. Bác sỹ cũng trấn an là loại kháng sinh bác sỹ kê không gây tiêu chảy (amox).

MD sáng nay cũng phải đi bác sỹ vì đêm qua sốt gần 40 độ. Nhưng mọi bộ phận đều clear không viêm nhiễm gì nên chỉ cần uống paracetamol hạ sốt thôi. Hôm qua con đi chơi suốt ngày với ba và chú Hiếu. Chiều chú Hiếu lên xe về lại London, MD bảo với ba “chú Hiếu về rồi MD buồn quá”. Nghe bảo cả ngày chú Hiếu toàn đưa đón con lên xuống xe, lại bế ẵm con nhiều lên con quấn.

Tối nay ba đi rồi. Mẹ tự nhủ cũng tốt, một dịp để mẹ rèn luyện. Mùa xuân đến, bệnh dị ứng phấn hoa cũng đến. Cả ngày mẹ khật khừ như người say thuốc. Mắt díp lại có thể ngủ bất cứ chỗ nào, mũi chảy như vòi chẳng buồn lau, hắt xì hơi 5 cái một lần. MD đợi mẹ hắt xì xong mới chúc “bless you mẹ nhiều luôn”.

Vài dòng cập nhật cho ông bà nội ngoại yên tâm.