Tag Archive for 'đi chơi'

Page 2 of 5

Cuối tuần

Lại một cuối tuần nữa đã đến. Ngày mai Duy được mời đi SN bạn Natalie trong lớp, và đi ăn SN chị Linh-Anne ké với lớp của chị ấy. Đây là lần đầu tiên Duy được một bạn cùng lớp mời đến dự SN. Có lẽ trước đây các bạn còn nhỏ quá, chẳng bổ mẹ nào nghĩ đến chuyện tổ chức cho con mời bạn bè cả.

SN bạn Natalie tổ chức ở khu soft play Jungle Jeans. SN chị Linh-Anne tổ chức tại hồ bơi The Rapids. Chắc là Duy An thích lắm đây.

Chủ nhật thì như thường lệ cả nhà sẽ đi bơi. Tuần vừa rồi mẹ xì phao An hình như hơi quá tay. An uống nước quá chừng.

Cuối tuần trước nữa cả nhà đi Bournemouth chơi biển.

_DSC0984.jpg
_DSC0988.jpg
_DSC0994.jpg
_DSC1003.jpg

Đại gia… và chân dài

Chơi chán vào nhà hàng ăn trưa rồi về. Chẳng được kiểu ảnh nào vì kêu nhiều đồ ăn quá nên bận tối mắt tối mũi. Được mỗi kiểu ảnh An ngồi ghế ăn chân vắt vẻo.

_DSC1013.jpg

Có một cuối tuần nọ Duy xin đem ốc sên Châu Phi về nhà chăm. Hai anh em rất hào hứng ngồi cắt xà lách cho sên ăn và xem sên ăn nhanh thế nào (chậm gì chứ ăn thì nhanh phết ạ).

Feeding the snails with lettuce
_DSC0903.jpg
Baby giant African snails

Sên ăn mất một góc lá rồi đấy

Có tuần kia có một tổ chức gì đấy đến công viên gần nhà làm các hoạt động vui chơi cho trẻ em suốt cả một tuần. Mẹ dắt Duy An ra chơi. Trong lúc Duy và anh An nhà cô Hương đứng làm mấy con rối thì mẹ và An đi xỏ hạt cườm làm vòng đeo tay cho An. Lúc mẹ lôi máy ra chụp hình, An tự động giơ tay lên để mẹ chụp cái vòng cho rõ, mặc dù mẹ chẳng hề bảo An làm thế.

IMG_4977.jpg

Xong rồi An tháo cái vòng ra quăng mất tiêu. An là thế. Đeo bông tai thì tìm cách tháo ra. Đeo băng đô thì giật xuống. Kẹp tóc cũng tháo vứt. Nói chung An không thích mấy cái vướng víu dính vào người. Chắc là giống mẹ.

Hôm đấy là lần đầu tiên Duy chịu ngồi vào ghế cho người ta vẽ mặt. Trước đây lần nào mẹ hỏi Duy cũng lắc đầu quầy quậy vì sợ. Chẳng biết sợ gì. Sợ cái cô vẽ mặt hay sợ cái con sắp vẽ trên mặt mình. Hôm đấy mẹ thấy Duy gật đầu thì thích lắm. Duy muốn vẽ mặt Spiderman, nhưng chị không biết vẽ, nên vẽ thành…Tigerman.

IMG_4999.jpg

Còn An thì làm mẹ vô cùng ngạc nhiên khi mẹ hỏi có muốn vẽ mặt không An đồng ý ngay. Mẹ nghĩ bụng ok An không sợ, nhưng nhỏ thế chắc chẳng biết ngồi yên là gì đâu. Thế là An ngồi im thin thít, từ lúc ngồi xếp hàng đợi bạn vẽ xong cho tới lúc đến lượt mình. Mặt An tỏ ra rất chịu đựng, nhưng không hé răng phàn nàn một tiếng. An bảo muốn vẽ con bướm, nhưng chị này tay nghề không cao, vẽ con bướm xấu hoắc.

IMG_4992.jpg

Ngồi xếp hàng thu lu trên cái ghế nhỏ xíu yêu ơi là yêu

IMG_5003.jpg
IMG_5008.jpg

Hai anh em nhà Lọ lem:

IMG_5014.jpg
IMG_5012.jpg

Tự nhiên nhìn thấy cái ảnh này của An lúc con được 3.5 tháng. Nhớ An lúc nhỏ quá An ơi.

DSC00572.jpg

Hawaii 2009: Washington DC ngày 16/03

Cả nhà đang ăn chơi phè phỡn tại nhà Châu Việt ở Washington DC. Từ tối qua đến tối nay đã được hai bác đãi món bánh cuốn, chả lụa, giò thủ, nem chua, bánh mỳ thịt, bánh giò, thịt bò nướng Bulgogi Hàn Quốc và cheesecake bác Châu trồng cực ngon.

_DSC8560.jpg

Bulgogi

Đấy là chưa kể vợ chồng Huy Nam đãi thêm 8 (tám) con tôm hùm, 2 king crab legs (2 chân nặng 1.5kg), chục con cua xanh (blue crab) đặc sản của DC và crab cake. Nói chung sự thèm ăn hải sản của hai vợ chồng được đền bù thỏa đáng. Bé An còn được cô Nam tặng cho một bộ váy mùa hè rất cute và đắt lè lưỡi.

Giới thiệu với mọi người đây là con king crab. Con nặng nhất có thể dài 1.8m và nặng 14kg.

King crab
(Nguồn: www.varanger.com)

Về tình hình ăn uống thì miễn chê. Tình hình chơi bời thì hai bác Châu Việt vẫn rất hiếu khách như cách đây 5 năm. Minh Duy và Duy Khôi rất hợp với nhau. Hai bạn đều thuộc loại trai nhà lành không thích các trò bạo lực lẫn tranh giành đồ chơi. Bạn Duy còn được bạn Khôi mở mang trí óc cho bao nhiêu thứ. Bạn Khôi tuy thua Duy 4 tháng nhưng về mặt trí tuệ thì phát triển hơn nhiều. Từ 2.5 tuổi bạn đã bắt đầu biết đọc biết viết, và bây giờ thì bạn đánh vần vanh vách, xếp chứ nhoay nhoáy và viết chứ xoành xoạch. Bạn biết mặt các con số và thuộc cả chữ hoa lẫn chữ thường. Mà những điều này bạn toàn tự học và năn nỉ bố mẹ dạy cho, vì bạn rất ham thích. Bạn nói thành thạo hai thứ tiếng Anh và Việt tuy chưa được đi học ngày nào. Bạn mà ở VN thì chắc đã lên báo thuộc dạng thần đồng. An sau một tuần tuyệt thực ở Hawaii vì bị ốm thì đang lấy lại phong độ, và cũng xông vào chơi với hai anh chứ không chịu thua thiệt.

_DSC8428.jpg
_DSC8436.jpg
_DSC8434.jpg
_DSC8435.jpg

Hôm nay mấy ba con được hai bác dẫn đi chơi bảo tàng Lịch sử tự nhiên xem các con thú. Mẹ được giải phóng nguyên ngày bám càng cô Nam chú Huy đi chợ hải sản và đi shopping. Xong hai đứa về nhà Nam chén 6 con blue crabs và hai trái xoài rồi vọt về nhà Châu Việt ăn tiếp bò nướng và cheesecake. Nam về rồi hai vợ chồng lại lôi king crab legs và kem lạnh ra chén. Bây giờ bụng to quá chẳng ai ngủ được.

_DSC8487.jpg
_DSC8493.jpg
_DSC8490.jpg
_DSC8500.jpg

Chơi nốt ngày mai và sáng mốt. Chiều lại lên máy bay về UK.

Hawaii 2007 – Phần 1: Los Angeles

Lần lữa mãi rồi cũng phải kể lại chuyến đi Hawaii năm 2007, kẻo thứ 7 này lên đường đi Hawaii lần 2 mà chuyện lần 1 đã nguội như cái bánh chuối vẫn chưa được kể.

DSC07431.jpg

Mulholland Drive, Los Angeles, 2007

Chuyến bay sang Hawaii dài gần cả ngày trời, sợ Duy mệt nên anh xã quyết định dừng ở Los Angeles. Dù gì đó cũng là kinh đô điện ảnh Hollywood, lại đúng lúc vừa xem xong The Apprentice US quay tại LA nên cũng tò mò, vả lại bạn bè ở đấy khá nhiều. Đi chơi với anh xã thì sướng lắm, từ khâu chuẩn bị hành lý giấy tờ cho đến kế hoạch đi thăm nơi nào, lịch sử ra sao, đường sá xe cộ anh đều tính toán “cụ tỉ” và “khoa hợp”, trên đường đi thì giành hết mọi việc mang vách hành lý, chụp ảnh, chăm con nên tui rất sướng và an tâm. Chắc đấy cũng là lý do mà anh xã đi đâu tui cũng muốn đi theo, thậm chí anh đi chợ tui cũng đeo cứng. Thế mà anh xã thì luôn bảo “chỉ thích đi với vợ”.

Chặng đường máy bay từ UK sang LA nói chung không có gì đặc biệt, chỉ mỗi chuyện Duy chắc bị đau tai nên khóc gào nửa tiếng trước khi hạ cánh. Tui thì bụng bầu 5 tháng nên càng được ưu tiên, chằng phải động chân động tay gì. Lâu lâu thấy con gắt ngủ bắt tội ba nó phải bế vòng vòng trên máy bay thì cũng giả vờ sốt sắng đứng lên ngồi xuống hỏi “anh uống nước không? anh ngồi nghỉ đi em bế con cho”. Tất nhiên chẳng lần nào anh xã đồng ý. Dù sao Duy cũng là cục cưng của anh xã từ đó tới giờ.

DSC07435.jpg

Vừa xuống máy bay đã nhận được tin nhắn của Cẩm Hằng hỏi tới chưa. CH là bạn cùng lớp anh xã hồi cấp 2 Collette, lên cấp 3 Lê Hồng Phong lại chung lớp tui. Quả đất đúng là tròn. Nhưng Cẩm Hằng sang Mỹ cùng gia đình từ năm 95. Hồi đó ấn tượng của tui về Cẩm Hằng là một cô gái xinh xắn, da trắng bóc, người mũm mĩm, tính tình có vẻ tiểu thư, ngúng nguẩy, nói chuyện hay lên giọng, ở nhà chắc là được chiều lắm. Tui thì lại không ưa nhưng người như thế nên cả hai ít nói chuyện với nhau.

Tình cờ làm sao năm 2002 lúc tui đang học ở Pháp, một hôm chuông điện thoại réo, nhấc lên thì đầu dây bên kia nghe một cô gái nói giọng Đà Nẵng đặc sệt. Hóa ra là Cẩm Hằng. Thật không ngờ một đứa ở VN, một đứa ở Mỹ, đã 7 năm chưa gặp lại nhau, tự nhiên lại nói chuyện điện thoại với nhau ở cái đất Pháp này. Cẩm Hằng sang Pháp một năm theo chương trình trao đổi giữa trường Mỹ và trường Pháp. Hai đứa cập nhật thông tin cho nhau mất hơn một tiếng đồng hồ. Nói chuyện xong tui cứ ngồi nhớ lại những kỷ niệm rất ít ỏi ngày xưa với Hằng, nhận thấy Hằng dễ thương hơn mình tưởng. Rồi tui sang Oxford thăm anh xã, Hằng cũng đang định đi Anh du lịch, nên hai đứa hẹn gặp nhau ở Oxford để Hằng gặp lại anh xã luôn. Ba ngày ở với Hằng tui nhận thấy con người Hằng thật đáng mến, khác hẳn hình ảnh của Hằng trong mắt tui trước đây. Ấn tượng nhất là câu nói của Hằng “Hằng bây giờ ngoan lắm, ở nhà làm oshin cho ba mẹ Hằng không à”. Trời ơi cô tiểu thư ngày nào mà bây giờ chịu làm oshin cho ba mẹ, biết nấu cho anh xã và tui những món ăn ngon ơi là ngon, thì nhất định phải là người đáng mến rồi. Hehe tui đánh giá bạn tui đơn giản vậy đó. Thế là tự nhiên tui dành cho Hằng nhiều thiện cảm hơn hẳn.

F07.jpg

Đạp xe đi chơi ngoại thành Oxford 2002

Lần này sang Mỹ tui thấy Hằng vẫn xinh xắn, và rất rất tận tình, tận tình như chị hai của hai đứa vậy. Lúc nào Hằng cũng hỏi lịch trình ngày sau của vợ chồng tui để lên kế hoạch trước. Đang ngồi ăn buffet Hằng cũng lo lắng hỏi ngày mai lên máy bay lúc nào rồi tính toán như vậy phải khởi hành mấy giờ. Ngày xuống sân bay Hằng ra tận nơi đón dù đường sá xa xôi và kẹt xe, đi phải mất 2, 3 tiếng. Lại còn bị một cái giấy phạt đậu xe oan uổng nữa chứ. Hằng còn chu đáo mua sẵn đồ ăn Việt Nam để hai đứa về đến khách sạn có cái ăn ngay, toàn những thứ ở Southampton tui bói không ra. Trước khi sang Mỹ, Hằng bảo đang ôn thi một kỳ thi rất quan trọng nên chỉ đi chơi với hai vợ chồng được buổi tối. Nhưng khi đến nơi, chắc thấy hai đứa nheo nhóc “tội nghiệp” nên cuối cùng Hằng mất trọn 3 ngày chăm sóc hướng dẫn, đi đâu cũng đi theo hộ tống. Thật là áy náy!

DSC07542.jpg

La Jolla, San Diego, 2007

Sáng nào Hằng cũng dậy sớm chạy ra shop Việt Nam mua sẵn bánh mỳ kẹp thịt, chả bò chả quế, để vợ chồng tui đến lại giúi vào tay bắt cầm mang về tối ăn tại khách sạn. Đến San Francisco chẳng được ăn đồ Việt Nam nên nhớ Hằng ghê.

Chuẩn bị cho việc liên lạc ở Mỹ, Hằng đã mua sẵn thẻ điện thoại, nạp tiền vào đó và lắp vào một cái điện thoại mới tinh của Hằng. Hằng còn cẩn thận lưu sẵn vào đó những số mà vợ chồng tui sẽ cần gọi. Lúc đi Hawaii Hằng khăng khăng bắt hai đứa phải mang điện thoại theo để hai vợ chồng có cái liên lạc với nhau, và dặn dò là không cần phải gửi trả lại Hằng. Bây giờ cái điện thoại đó vẫn nằm trong ngăn kéo ở UK để làm kỷ niệm.

Lần này hai vợ chồng không ghé được LA mà chỉ dừng ở sân bay 3 tiếng. Hằng nhất định đòi ra ăn sáng chung dù tui ngăn quá trời vì máy bay hạ cánh lúc 5h sáng. Hằng bảo Hằng trực đêm quen rồi, dậy sớm một bữa có nhằm nhò gì đâu. Mấy hôm trước Hằng đã kịp gửi sang cho hai vợ chồng một cái sim điện thoại có nạp tiền sẵn để sang đó liên lạc với nhau. Thật là cảm động hết sức.

Bạn tui vẫn còn phòng không đó, có ai yêu bạn tui không?

(Bài dài quá rồi, hẹn mai tui viết tiếp)