Tag Archive for 'đi học'

Anh hai và em bé

Sáng mẹ đưa hai anh em đi học. Trên đường Duy hái đươc một bông bồ công anh. Duy định đưa lên miệng thổi, rồi lập tức ngưng lại và nhìn quanh tìm một bông nữa cho An. Không thấy bông nào khác Duy bèn chìa ra và bảo “Ang cùng thổi với hai nha Ang”. Thế là hai anh em cùng chu mỏ thổi phù phù, mẹ chụp được tấm hình bằng điện thoại, không biết làm sao lấy ra ba ơi.

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Duy thò tay bấm xin qua đường. Lần nào cũng vậy, Duy bấm xong là phải đến lượt An bấm. Lần này Duy đặt tay lên nút bấm rồi quay sang bảo An “Ang cùng bấm với hai đi Ang”. Thế là mẹ bế An lên cho An thò tay vào “dây tí máu ăn tiền”.

Chiều mẹ đến đón. Cô bảo lúc nãy An và các bạn làm bánh nên An có một cái trong nhà bếp. Mẹ vào lấy ra và hỏi An “con có chia cho anh hai một nửa không?”. Duy liền chen vào “Ang có chia cho ba một nửa, mẹ một nửa và hai một nửa không Ang?”. An mặt xịu xuống suy nghĩ một lúc rồi cũng bẻ một nửa to cho hai, chừa lại mình phần bé hơn và cố xòe tay nhét hết vào miệng (đoạn này thì An vô cùng kỹ thuật, cái bánh cồng kềnh và cứ vụn ra thành từng cục nhỏ nhưng An nhét luôn cả bàn tay vào miệng nên không thể rớt ra một tẹo nào). Nửa của An bé hơn nên An ăn rất nhanh. Ăn xong An đứng nhìn Duy thèm thuồng. Duy chẳng nói chẳng rằng bẻ luôn một miếng đút cho em. Và cứ thế hai anh em ăn hết phần của Duy.

Chú Thịnh đưa Duy đi mua kem. Duy bảo chú phải mua thêm cây nữa cho em An. Chú Thịnh khen “thằng này bé tí mà giỏi lắm, biết nghĩ đến em nữa”. Duy thường vẫn thế. Cái gì xin được của mẹ cũng đều hỏi thêm một phần cho em.

Khi nào An khóc không chịu ngủ là Duy lại hét từ trong phòng vọng ra “con muốn ba mẹ vào với em Ang”. An giả vờ ho để phun cơm ra bị mẹ mắng thì Duy nhăn nhó “em Ang bị ho mà”.

Thế nhưng mà vẫn không tránh khỏi những lúc anh hai rất đành hanh. Bảo em làm theo ý mình mà em hoặc không hiểu hoặc không muốn là bực tức gào thét hoặc thậm chí đánh em. Thấy em có gì hay thì đều giật phắt lấy không cần biết em có đồng ý hay không. Cái gì mẹ bẻ đôi cho hai anh em thì đều đòi phần to hơn, còn bảo “con lớn hơn em Ang nên con phải ăn nhiều hơn”.

Chuyện ngoài lề: hôm qua là thứ 2 đầu tuần em An đi học mếu máo không chịu vào lớp. Mẹ phải đứng giải thích một lúc lâu mới đồng ý đi học. Hôm nay em không khóc nhưng đòi mẹ vào cùng chơi với em. Mẹ bảo “mẹ thích vào chơi với con lắm, nhưng như thế bà sếp sẽ mắng mẹ đấy. An có muốn mẹ bị mắng không?”. Em lắc đầu. Mẹ làm tới “thế An đi vào lớp ngoan cho mẹ đi làm, chiều mẹ đến đón nhé?” thì gật đầu ngay nhưng vẻ miễn cưỡng. Rồi em tự mở cửa đi thẳng vào lớp luôn.

Duy leo hai bậc một lên cầu thang, mẹ bảo “dập chim đó con”. Duy bắt đầu diễn giải “có phải dập chim là con ngã xuống mà cái sàn nó cứng nên chim con đập vào nên bị xẹp rồi nó bị xẹp lép khi mà người ta cắt có máu chảy ra không?”. Chuyện gì nói với Duy xong Duy đều diễn giải cho đến tường tận mới thôi. Mà tuy câu cú chưa gãy gọn nhưng Duy đã biết truyền tải được hết những suy nghĩ trong đầu rồi.

Giờ nghỉ trưa mẹ tranh thủ cập nhật mấy dòng cho các con. Mẹ nhớ ba lắm.

Ngày thứ hai đi học

Sáng nay An lại đi một mạch vào lớp không lưu luyến. Ba mẹ nghĩ bụng thế là yên tâm.

Đến chiều xảy ra một chuyện. Lúc ba mẹ đến đón thì An đang đứng cửa sổ nhìn xuống đường. An nhìn thấy ba mẹ trước và hét ầm lên vui sướng. Rồi bỗng con nín bặt và miệng méo xệch đi. Mẹ thương quá phải đẩy ba lên trước để mẹ đứng dưới này nhìn An. Sợ bỗng nhiên không thấy ba mẹ đâu An lại òa lên khóc thì tội lắm. Ba kể thấy ba An hỏi liền mẹ đâu. Mẹ lên An lao vào vòng tay mẹ, nước mắt vẫn còn lưng tròng nhưng miệng thì cười toe toét.

Thấy cô giáo ghi An ngủ được 1h. Trưa ăn hết phần của mình và cô lấy thêm nữa. Cô giáo cũng bảo An sao mà thông minh, biết gọi tên các màu sắc. Và An hòa nhập rất nhanh. Nói chung cô nào nói về An cũng khen hết lời.

Miao miao

An tự quẹt yoghurt lên mặt để làm con mèo

Tối cả bà nội và ông bà ngoại đều lên skype để hỏi thăm tình hình An đi học và mẹ Giang đi làm thế nào.

Thứ 7 này ba Đông đi công tác US một tuần. Mẹ G đang căng thẳng quá đây. Phần thấy một mình chống lại hai con Mafia con, không biết có đủ bình tĩnh mà giữ hòa khí trong nhà không, phần lo sợ đủ thứ cho chuyến đi của ba. Cứ ba đi đâu rời mắt mẹ, dù chỉ là đi làm trưa ăn với đồng nghiệp không về nhà, là hoặc mẹ buồn hoặc vừa buồn vừa lo. Cái tính hay tưởng tượng vớ vẩn.

Cũng may có chị Thanh ở đây cho đến khi ba về nên chắc là thời gian sẽ qua mau hơn.

Báo cáo

Mẹ cháu xin thông báo với cả nhà là mẹ cháu đã được nhận vào làm vị trí Marketing assistant trong vòng 3 tháng, bắt đầu từ thứ 2 tuần sau. Cảm ơn cả nhà đã vào chúc mẹ cháu may mắn. Bà nội thậm chí lên skype từ sáng sớm chúc mẹ cháu may mắn, rồi đợi mẹ cháu đi phỏng vấn về để hỏi thăm. Đến trưa mẹ cháu đưa An đi chơi về bà nội vẫn còn trên skype để hỏi mẹ cháu xem…lương được bao nhiêu :D .

Mẹ cháu cũng cám ơn mọi người đã chúc mừng trên facebook. Mẹ cháu cảm động lắm.

_DSC0846.jpg

Vì tuần sau mẹ cháu phải đi làm cả ngày nên chiều nay mẹ cháu đã đăng ký cho An và Duy đi học nguyên ngày bắt đầu từ tuần sau luôn. Chiều nay An cũng được đến lớp để làm quen với các cô bằng cách mẹ cháu ngồi ở một phòng dưới đất, An lên trên lầu chơi với các cô và các bạn 1 tiếng thử xem thế nào. An rất là cừ khôi. Lúc cô Elsie vào phòng bảo với mẹ cháu “An có chịu đi theo cô thì cô dẫn lên lớp, còn không thì mẹ đưa lên?”. Mẹ cháu bèn bảo “để thử xem” và bảo An “An đi theo cô Elsie có nhiều đồ chơi lắm kìa”. Thế là An lập tức bỏ quả bóng đang cầm trong tay xuống, lật đật chạy theo cô sau khi quay lại bái bai mẹ. Mẹ cháu ngạc nhiên và tự hào quá đỗi. Kể cả Minh Duy đến giờ này mẹ cháu cũng không nghĩ sẽ làm được như An.

Đấy sự việc chỉ có thế thôi ạ. Xin hết.

An đi học thế nào

IMG_4451.jpg

Mọi người cứ hỏi An đi học rồi mẹ G có đi làm không? Xin thưa là mẹ cháu vẫn chưa đi làm được. Lý do là An đi học nhưng người ta chỉ giữ An có 2h mỗi thứ 2, 4, 6 thôi, và kèm điều kiện là mẹ cháu phải ngồi ở phòng bên cạnh tham gia trò chuyện, học nấu ăn, làm thủ công hoặc nghe tư vấn bởi một chuyên viên tâm lý cùng với các bà mẹ ông bố khác. Đổi lại An được đi học miễn phí, được cho ăn trưa (một bữa ăn khổng lồ với không biết bao nhiêu là thành phần dinh dưỡng). Kiểu đi học này gọi là crèche.

Mẹ cháu cực kỳ enjoy những giờ học này, vì được tám thoải mái, chẳng phải lo con cái, trưa về cũng chẳng phải cho ăn. An thì được chơi nhiều đồ chơi mới, được học tiếng Anh, được chơi với cô và bạn. Tỉ lệ cô trò ở đây cao hơn nhiều so với các trường học bình thường. Và người ta cũng theo dõi sự phát triển của từng trẻ như một trường học bình thường vậy.

Thật ra cái nhóm này cũng đặc biệt lắm. Nó là một tổ chức nhận tài trợ của chính phủ, được thành lập để hỗ trợ những gia đình có hoàn cảnh éo le. Chỉ có những gia đình nào được health visitor giới thiệu mới được đến đây. Mục đích của tổ chức này là giúp các ông bố bà mẹ mỗi tuần có một vài giờ rảnh rang không vướng bận con cái để đến ngồi tâm sự và nghe người khác tâm sự, được chia sẻ, được nhận lời khuyên, làm cho họ thấy họ thuộc về một nhóm nào đó trong xã hội (sense of belonging), một hình thức hỗ trợ về mặt tinh thần. Nhà An chẳng đủ điều kiện tham gia, nhưng vì một sự rất tình cờ mà lại được vào nhóm. Vào đây mới thấy hoàn cảnh nhiều người sao mà khổ quá. Toàn những bà mẹ độc thân mà phải nuôi 3, 4, 5 đứa con. Hoặc những bà mẹ thiếu niên chưa đến 20 tuổi. Thế mà để kéo những người này vào nhóm, Sue (phụ trách dự án này) hầu như sáng nào cũng phải đến tận nhà người ta thuyết phục. Chà, mới thấy nước người ta sao mà “nhân văn minh” thế.

Tuy điều kiện tài chính nhà cháu không cho phép An đi học như Duy, nhưng được đi chỗ này còn tốt hơn đi học, nên mẹ cháu hài lòng lắm. Và mẹ cháu càng chẳng muốn đi xin việc chút nào hết. Thế mới chết đấy!

À, hiện nay mỗi thứ 6 An không đến crèche này nữa, mà đang đi một crèche khác, nơi mẹ cháu học cách chơi với con như thế nào để khuyến khích óc sáng tạo, sự tự tin và các khả năng của trẻ. Mỗi buổi học được chia làm hai phần. Phần đầu cha mẹ học lý thuyết. Nửa sau cha mẹ sẽ chơi với con để người ta quay phim. Sang buổi học tiếp theo người ta sẽ cho nhận xét là mình chơi với con chỗ nào tốt, chỗ nào có thể cải thiện để giúp con phát triển hơn nữa. Lớp học này kéo dài 9 tuần. Cuối khóa học mỗi gia đình sẽ được mang một DVD quay phim con mình mang về làm kỷ niệm. Hai buổi vừa rồi không thành công với An lắm, vì An cứ thấy người ta đứng quay phim là An nhìn chăm chăm, nhìn một lúc thì bắt đầu tỏ thái độ không thích bằng cách phun phì phì, rồi quăng đồ chơi ra ngoài, làm mẹ xấu hổ quá chừng.

Từ giữa tháng 6 mẹ cháu lại đăng ký tham gia một course khác kéo dài 7 tuần. Course này sẽ giúp người học tăng khả năng xin việc bằng cách sửa sơ yếu lý lịch, dạy cách viết đơn xin việc, cách chuẩn bị phỏng vấn v.v… Tất cả các course như thế nay đều miễn phí và luôn luôn có crèche trông trẻ cho bố mẹ đi học. Course này vào buổi chiều nên mẹ sẽ mang cả Duy và An đi chơi luôn.

Còn nhiều nhiều course thú vị khác nữa về mọi lãnh vực như tâm lý (vd cách kiềm chế cơn giận, cách ứng xử khi con hư), học may, học nấu ăn, thủ công, mà mẹ cháu chẳng có thời gian mà tham gia. Hỏi mẹ cháu có lúc nào chán mà có động cơ đi xin việc cho được.

IMG_4422.jpg