Tag Archive for 'đi học'

Làm thế nào mà tài thế

Chẳng hiểu mọi người thu xếp thời gian cho con cái như thế nào, chứ sao mình thấy bao nhiêu cũng không đủ. Đủ ở đây có nghĩa là đi làm đi học đúng giờ, nhưng vẫn có thời gian cho con ngủ đủ giấc, có thời gian cho con tự làm mọi việc, mà không phải thúc giục la mắng khiến con mất vui. Tối 7h30 lên giường, 8h ngủ, sáng 7h dậy mà hai đứa vẫn còn thòm thèm. Kêu dậy sớm hơn thì chắc chắn con bị thiếu ngủ. Sau đó phải mất ít nhất 40 phút tự thay quần áo, đáng răng rửa mặt. Mà đấy là có kèm theo bao nhiêu là nhắc nhở, nhắc nhở lần 1/2/3 không ăn thua. Đứa thì bật nhạc chơi không thèm nghe mẹ nói gì, đứa thì nằm ườn chưa muốn dậy. Mẹ đã đi Đông đi Tây làm đủ thứ việc, chỉ còn đợi chúng nó thay quần áo xong ra cho mình đáng răng. Đến lần thứ 5 mẹ cao giọng thì khóc lóc “con không thích mẹ nói to, con không thích như vậy, con sẽ bực mình”. Mẹ lại phải hạ giọng nếu muốn sự việc tiến triển. Mà đang cáu lại phải xuống nước thì quả là mệt mỏi, nên chẳng mấy khi làm được như thế.

Xuống được đến phòng ăn đã 8h kém. Chuẩn bị xong bữa sáng là 8h. Mà đấy là hai đứa này ăn dễ, chỉ cereal với sữa hoặc bánh mỳ với cheese, rồi một hũ yoghurt và ly sữa. Ăn sáng xong khoảng 8h20 nếu ăn nhanh. Thế là bắt đầu giục bọn chúng nó mặc mỗi đứa hai cái áo lạnh, và tự mang giày. Cái khoản này cũng chẳng khác gì đoạn thay đồ lúc sáng. Nhắc nhẹ thì không thèm nghe, nhắc nặng thì khóc. Ôi là mệt mỏi.

Đấy là chưa kể nhưng phát sinh như quần áo giày dép nai nịt gọn gàng thì “con mắc i”. Hoặc ăn sáng xong sớm hơn thường lệ được cho chơi 10 phút thì kéo đến 20 phút. Đã dùng các biện pháp giao hẹn kỹ càng, hoặc dọa nạt cho ở nhà một mình, hoặc mẹ cứ tỉnh bơ đi trước, KHÔNG ĂN THUA. Bọn này còn nhỏ quá, dọa chưa biết sợ, làm thật thì khóc.

Nói chung buổi sáng thường ba mẹ con ra khỏi nhà mặt ai cũng nặng như chì. Mẹ lại phải dẹp nỗi bực mình, nỗi lo đi muộn để trêu chọc chúng nó cho chúng nó vui kẻo tội nghiệp cả ngày đau khổ. Thế mà mấy hôm nay vào đến văn phòng toàn 10h kém.

Tối về đến nhà là 6h kém. Rửa chân tay mặt mũi lên bàn ngồi ăn là 6h. Ăn xong là 6h30. Đã thấy đến giờ uống sữa để lên vệ sinh đánh răng lúc 7h. Nếu không sẽ không có thời gian đọc truyện. Tội nghiệp các con lúc nào cũng on the run, lúc nào cũng bị nhắc nhở giục giã đến giờ này rồi, đến giờ kia rồi, thôi để cuối tuần nhé, mẹ hứa. Tội nghiệp cho cả mẹ lúc nào cũng phải đóng vai ác. Đến văn phòng hôm nào cũng bần thần hối hận.

Chẳng hiểu mọi người sắp xếp thời gian thế nào mà tài thế.

MỆT!

Haha, vừa vào mấy bài có liên quan đến bài này, mới phát hiện ra cứ lần nào chồng đi công tác là mình lại bán than vì xì chét. Thế mới biết chồng mình mang lại hạnh phúc lớn thế nào cho cuộc sống của mấy mẹ con. Sao mà yêu ai đấy thế nhỉ!

Anh hai và em bé

Sáng mẹ đưa hai anh em đi học. Trên đường Duy hái đươc một bông bồ công anh. Duy định đưa lên miệng thổi, rồi lập tức ngưng lại và nhìn quanh tìm một bông nữa cho An. Không thấy bông nào khác Duy bèn chìa ra và bảo “Ang cùng thổi với hai nha Ang”. Thế là hai anh em cùng chu mỏ thổi phù phù, mẹ chụp được tấm hình bằng điện thoại, không biết làm sao lấy ra ba ơi.

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Duy thò tay bấm xin qua đường. Lần nào cũng vậy, Duy bấm xong là phải đến lượt An bấm. Lần này Duy đặt tay lên nút bấm rồi quay sang bảo An “Ang cùng bấm với hai đi Ang”. Thế là mẹ bế An lên cho An thò tay vào “dây tí máu ăn tiền”.

Chiều mẹ đến đón. Cô bảo lúc nãy An và các bạn làm bánh nên An có một cái trong nhà bếp. Mẹ vào lấy ra và hỏi An “con có chia cho anh hai một nửa không?”. Duy liền chen vào “Ang có chia cho ba một nửa, mẹ một nửa và hai một nửa không Ang?”. An mặt xịu xuống suy nghĩ một lúc rồi cũng bẻ một nửa to cho hai, chừa lại mình phần bé hơn và cố xòe tay nhét hết vào miệng (đoạn này thì An vô cùng kỹ thuật, cái bánh cồng kềnh và cứ vụn ra thành từng cục nhỏ nhưng An nhét luôn cả bàn tay vào miệng nên không thể rớt ra một tẹo nào). Nửa của An bé hơn nên An ăn rất nhanh. Ăn xong An đứng nhìn Duy thèm thuồng. Duy chẳng nói chẳng rằng bẻ luôn một miếng đút cho em. Và cứ thế hai anh em ăn hết phần của Duy.

Chú Thịnh đưa Duy đi mua kem. Duy bảo chú phải mua thêm cây nữa cho em An. Chú Thịnh khen “thằng này bé tí mà giỏi lắm, biết nghĩ đến em nữa”. Duy thường vẫn thế. Cái gì xin được của mẹ cũng đều hỏi thêm một phần cho em.

Khi nào An khóc không chịu ngủ là Duy lại hét từ trong phòng vọng ra “con muốn ba mẹ vào với em Ang”. An giả vờ ho để phun cơm ra bị mẹ mắng thì Duy nhăn nhó “em Ang bị ho mà”.

Thế nhưng mà vẫn không tránh khỏi những lúc anh hai rất đành hanh. Bảo em làm theo ý mình mà em hoặc không hiểu hoặc không muốn là bực tức gào thét hoặc thậm chí đánh em. Thấy em có gì hay thì đều giật phắt lấy không cần biết em có đồng ý hay không. Cái gì mẹ bẻ đôi cho hai anh em thì đều đòi phần to hơn, còn bảo “con lớn hơn em Ang nên con phải ăn nhiều hơn”.

Chuyện ngoài lề: hôm qua là thứ 2 đầu tuần em An đi học mếu máo không chịu vào lớp. Mẹ phải đứng giải thích một lúc lâu mới đồng ý đi học. Hôm nay em không khóc nhưng đòi mẹ vào cùng chơi với em. Mẹ bảo “mẹ thích vào chơi với con lắm, nhưng như thế bà sếp sẽ mắng mẹ đấy. An có muốn mẹ bị mắng không?”. Em lắc đầu. Mẹ làm tới “thế An đi vào lớp ngoan cho mẹ đi làm, chiều mẹ đến đón nhé?” thì gật đầu ngay nhưng vẻ miễn cưỡng. Rồi em tự mở cửa đi thẳng vào lớp luôn.

Duy leo hai bậc một lên cầu thang, mẹ bảo “dập chim đó con”. Duy bắt đầu diễn giải “có phải dập chim là con ngã xuống mà cái sàn nó cứng nên chim con đập vào nên bị xẹp rồi nó bị xẹp lép khi mà người ta cắt có máu chảy ra không?”. Chuyện gì nói với Duy xong Duy đều diễn giải cho đến tường tận mới thôi. Mà tuy câu cú chưa gãy gọn nhưng Duy đã biết truyền tải được hết những suy nghĩ trong đầu rồi.

Giờ nghỉ trưa mẹ tranh thủ cập nhật mấy dòng cho các con. Mẹ nhớ ba lắm.

Ngày thứ hai đi học

Sáng nay An lại đi một mạch vào lớp không lưu luyến. Ba mẹ nghĩ bụng thế là yên tâm.

Đến chiều xảy ra một chuyện. Lúc ba mẹ đến đón thì An đang đứng cửa sổ nhìn xuống đường. An nhìn thấy ba mẹ trước và hét ầm lên vui sướng. Rồi bỗng con nín bặt và miệng méo xệch đi. Mẹ thương quá phải đẩy ba lên trước để mẹ đứng dưới này nhìn An. Sợ bỗng nhiên không thấy ba mẹ đâu An lại òa lên khóc thì tội lắm. Ba kể thấy ba An hỏi liền mẹ đâu. Mẹ lên An lao vào vòng tay mẹ, nước mắt vẫn còn lưng tròng nhưng miệng thì cười toe toét.

Thấy cô giáo ghi An ngủ được 1h. Trưa ăn hết phần của mình và cô lấy thêm nữa. Cô giáo cũng bảo An sao mà thông minh, biết gọi tên các màu sắc. Và An hòa nhập rất nhanh. Nói chung cô nào nói về An cũng khen hết lời.

Miao miao

An tự quẹt yoghurt lên mặt để làm con mèo

Tối cả bà nội và ông bà ngoại đều lên skype để hỏi thăm tình hình An đi học và mẹ Giang đi làm thế nào.

Thứ 7 này ba Đông đi công tác US một tuần. Mẹ G đang căng thẳng quá đây. Phần thấy một mình chống lại hai con Mafia con, không biết có đủ bình tĩnh mà giữ hòa khí trong nhà không, phần lo sợ đủ thứ cho chuyến đi của ba. Cứ ba đi đâu rời mắt mẹ, dù chỉ là đi làm trưa ăn với đồng nghiệp không về nhà, là hoặc mẹ buồn hoặc vừa buồn vừa lo. Cái tính hay tưởng tượng vớ vẩn.

Cũng may có chị Thanh ở đây cho đến khi ba về nên chắc là thời gian sẽ qua mau hơn.