Tag Archive for 'đi làm'

Làm thế nào mà tài thế

Chẳng hiểu mọi người thu xếp thời gian cho con cái như thế nào, chứ sao mình thấy bao nhiêu cũng không đủ. Đủ ở đây có nghĩa là đi làm đi học đúng giờ, nhưng vẫn có thời gian cho con ngủ đủ giấc, có thời gian cho con tự làm mọi việc, mà không phải thúc giục la mắng khiến con mất vui. Tối 7h30 lên giường, 8h ngủ, sáng 7h dậy mà hai đứa vẫn còn thòm thèm. Kêu dậy sớm hơn thì chắc chắn con bị thiếu ngủ. Sau đó phải mất ít nhất 40 phút tự thay quần áo, đáng răng rửa mặt. Mà đấy là có kèm theo bao nhiêu là nhắc nhở, nhắc nhở lần 1/2/3 không ăn thua. Đứa thì bật nhạc chơi không thèm nghe mẹ nói gì, đứa thì nằm ườn chưa muốn dậy. Mẹ đã đi Đông đi Tây làm đủ thứ việc, chỉ còn đợi chúng nó thay quần áo xong ra cho mình đáng răng. Đến lần thứ 5 mẹ cao giọng thì khóc lóc “con không thích mẹ nói to, con không thích như vậy, con sẽ bực mình”. Mẹ lại phải hạ giọng nếu muốn sự việc tiến triển. Mà đang cáu lại phải xuống nước thì quả là mệt mỏi, nên chẳng mấy khi làm được như thế.

Xuống được đến phòng ăn đã 8h kém. Chuẩn bị xong bữa sáng là 8h. Mà đấy là hai đứa này ăn dễ, chỉ cereal với sữa hoặc bánh mỳ với cheese, rồi một hũ yoghurt và ly sữa. Ăn sáng xong khoảng 8h20 nếu ăn nhanh. Thế là bắt đầu giục bọn chúng nó mặc mỗi đứa hai cái áo lạnh, và tự mang giày. Cái khoản này cũng chẳng khác gì đoạn thay đồ lúc sáng. Nhắc nhẹ thì không thèm nghe, nhắc nặng thì khóc. Ôi là mệt mỏi.

Đấy là chưa kể nhưng phát sinh như quần áo giày dép nai nịt gọn gàng thì “con mắc i”. Hoặc ăn sáng xong sớm hơn thường lệ được cho chơi 10 phút thì kéo đến 20 phút. Đã dùng các biện pháp giao hẹn kỹ càng, hoặc dọa nạt cho ở nhà một mình, hoặc mẹ cứ tỉnh bơ đi trước, KHÔNG ĂN THUA. Bọn này còn nhỏ quá, dọa chưa biết sợ, làm thật thì khóc.

Nói chung buổi sáng thường ba mẹ con ra khỏi nhà mặt ai cũng nặng như chì. Mẹ lại phải dẹp nỗi bực mình, nỗi lo đi muộn để trêu chọc chúng nó cho chúng nó vui kẻo tội nghiệp cả ngày đau khổ. Thế mà mấy hôm nay vào đến văn phòng toàn 10h kém.

Tối về đến nhà là 6h kém. Rửa chân tay mặt mũi lên bàn ngồi ăn là 6h. Ăn xong là 6h30. Đã thấy đến giờ uống sữa để lên vệ sinh đánh răng lúc 7h. Nếu không sẽ không có thời gian đọc truyện. Tội nghiệp các con lúc nào cũng on the run, lúc nào cũng bị nhắc nhở giục giã đến giờ này rồi, đến giờ kia rồi, thôi để cuối tuần nhé, mẹ hứa. Tội nghiệp cho cả mẹ lúc nào cũng phải đóng vai ác. Đến văn phòng hôm nào cũng bần thần hối hận.

Chẳng hiểu mọi người sắp xếp thời gian thế nào mà tài thế.

MỆT!

Haha, vừa vào mấy bài có liên quan đến bài này, mới phát hiện ra cứ lần nào chồng đi công tác là mình lại bán than vì xì chét. Thế mới biết chồng mình mang lại hạnh phúc lớn thế nào cho cuộc sống của mấy mẹ con. Sao mà yêu ai đấy thế nhỉ!

Cầu được ước thấy

Hôm kia mới than thở với bạn Phú là ở nhà với con lâu quá giờ đi làm lại thấy chán. Hôm nay chắc ông trời nghe thấu nỗi lòng của mình nên lệnh cho ông sếp lớn, ông ấy email cho bà sếp mình bảo là vì năm nay đại học Southampton bị cắt giảm kinh phí nên toàn trường phải tăng cường tiết kiệm chi phí, nghĩa là một người phải kiêm nhiều việc hơn, và không có tiền để thuê trợ lý nữa. Lệnh này có hiệu lực vào cuối tháng này. Túm lại là từ đầu tháng tới mình sẽ ở nhà an dưỡng dài lâu.

Bà sếp lúc báo cho mình tin này thì tỏ ra buồn không để đâu cho hết. Bà ấy cảm thấy có lỗi là không thể giữ mình lâu hơn, hoặc không biết tin này sớm hơn, khiến cho mình bị đẩy vào tình thế ‘hiểm nghèo’ (ở bên này mất việc thì thật hiểm nghèo, có thể dẫn đến mất nhà như chơi). Bà ấy cứ ngồi thừ ra, một lúc sau thì bắt đầu khuyên mình vì sao nên nhìn sự việc với con mắt tích cực, rằng thì là bây giờ con mày còn nhỏ, ở nhà với chúng nó đi, sau này chúng nó đi học tha hồ mà làm việc. Rằng thì là mày nên suy nghĩ xem thật sự mày muốn làm gì, dùng thời gian sắp tới để lên kế hoạch. Bà ấy bảo luôn hai tuần còn lại ở đây mày chẳng phải làm gì hết, cứ dùng thời gian đó mà nghiên cứu lên kế hoạch sắp xếp cho tương lai.

Bà ấy đâu có biết rằng mình đón nhận thông tin này rất bình thản, thậm chí khi nghĩ đến những việc có thể làm lúc nghỉ việc ở nhà còn thấy vui và tích cực nữa ấy chứ. Mình đã gọi điện báo nhà trẻ của hai đứa, đăng ký cho chúng nó học tất cả các buổi chiều. Như vậy mình sẽ có buổi sáng đưa các con đi chơi playgroups 3 buổi một tuần, hai buổi còn lại ở nhà chơi với chúng nó, bày trò chơi và dạy học. Minh Duy hồi trước viết chữ đẹp lắm, sau một thời gian đi học cả ngày chẳng được rèn luyện, giờ chữ lên xuống phát ghê. Buổi chiều khi chúng nó đi học mình có thể làm tất cả những gì mình thích, ví dụ như phát triển cái shop ebay bé teo của mình, ví dụ như học tiếng Tây Ban Nha (thông báo với cả nhà là mình học tiếng Tây Ban Nha xong trình độ sơ cấp rồi nhé, hôm nay là buổi cuối cùng, mình rất là thích), ví dụ như tìm hiểu các cơ hội mới cho tương lai, ví dụ như đi đến phòng tập thể dục, ví dụ như là nấu những món lâu nay mình thích mà chưa có thời gian làm, ví dụ như đi shopping, etc. Trong đầu mình hiện nay đang có nhiều kế hoạch lắm, nhưng vì cứ đi làm từ sáng tới tối, về nhà lại nấu ăn dọn dẹp, rồi mệt phờ nên chẳng làm được gì cả.

Chồng mình đang ở Mẽo, sáng sớm thức dậy nhận được thư vợ thông báo tình hình, chồng mình trả lời ngay “Anh thấy đây không phải là bad news, mà là cơ hội tốt cho em suy nghĩ xem mình thật sự muốn làm gì. Về tài chính em không phải lo lắng gì hết”. Thấy chồng mình có tuyệt vời không? Email xong chồng mình gọi điện ngay cho mình hỏi “em có sao không?” – “dạ không, em vui lắm, ngoài trời đẹp thế kia, em muốn được ra ngoài chơi” – “thế thì tốt, thôi anh đi chuẩn bị bài báo cáo đây”.

Đấy tình hình nó là như thế. Mọi người thấy thế nào?

Nỗi buồn của mẹ

Có một niềm tâm sự càng ngày càng lớn trong mẹ, mà nói ra thể nào mọi người cũng mắng là cái gì cũng muốn. Nhưng mà thật, từ ngày đi làm suốt ngày, tối về vội vã cho các con ăn uống, dọn dẹp, đánh răng, đọc truyện rồi đi ngủ là đến lúc phải chia tay các con. Sáng dậy thì không một phút ngơi nghỉ vì hai anh em buổi sáng ít hợp tác lắm. Nhiều khi mẹ ngồi thẩn thơ nghĩ ngợi thế là các cô ở trường được nhìn thấy con chơi, nghe con nói chuyện, hỏi han con còn nhiều hơn ba mẹ nhiều. Mẹ nhớ những buổi sáng đưa An đi chơi, được nắm tay An đi thong thả, vừa đi vừa ngắm hoa lá cành. Mẹ nhớ những buổi chiều bày hết trò này đến trò khác cho các con chơi, nhiều khi nát cả óc. Mẹ nhớ những lúc ngồi học bài với Duy, xem Duy viết nghuệch ngoạc mà vẫn thấy tự hào thế. Mẹ nhớ giọng nói tiếng Việt ríu rít của An, những câu nói thể hiện sự lém lỉnh và thông minh. Khi nào mẹ chợt nghĩ ra phải giảng cho các con biết điều này, phải bày các con làm trò kia, thì lại chựng lại tự nhủ “Phải đợi đến cuối tuần thôi. À mà cuối tuần này cũng khó rồi, vì còn phải làm a, b, c,…”.

Từ lâu rồi, cụ thể là từ ngày mẹ đi làm, mẹ chẳng còn có những kỷ niệm nho nhỏ vui vui về các con nữa. Thay vào đó là những lúc cáu kỉnh giận dữ vì sự chậm chạp lề mề, vì những bướng bỉnh nhõng nhẽo, và vì những trận cãi nhau và đánh nhau của hai anh em. Để đến lúc các con đi ngủ hay vào lớp rồi, mẹ lại ngồi thừ ra, tự trách mình sao không kiềm chế được mình.

Nếu không đi làm thì mất gì nhỉ? Mà sao đi làm mất nhiều thứ thế này?