Tag Archive for 'bác sỹ'

Bạn

Tự dưng nhớ bạn hiền quá, nhớ cái dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt của bạn, nhớ cái mắt nhỏ xíu hay lườm nguýt, nhớ cái miệng chua ngoa thỉnh thoảng lại tương cho mình vài câu ngã bổ chửng. Nhưng mình vẫn nhớ là bởi vì mình biết bạn thế thôi, chứ bạn yêu mình lắm.

Mình quen bạn từ hồi học chung cấp ba. Hồi đó mỗi đứa ngồi một góc lớp nên ít chơi với nhau, đi học thêm cũng mỗi đứa chơi với một nhóm. Bạn học giỏi lắm, giỏi đều các môn tự nhiên lẫn xã hội. Lên ĐH lại mỗi đứa một trường. Rồi mình ra nước ngoài còn bạn ở nhà làm bác sỹ, được học nội trú. Tính đến nay đã hơn 14 năm. Thế mà lạ thật, mỗi lần gặp bạn mình có cảm giác gần gũi tin tưởng. Vì bạn hiểu mình đến nỗi có thể nhìn thấu ruột gan mình, thậm chí còn đón đầu suy nghĩ của mình luôn ý. Tài thật.

Cái hồi năm 2008, ba mẹ con mình lủi thủi theo bà nội về VN. Tâm trạng mình lúc đó rối bời lắm. Nghĩ bên này lúc nào cũng được chồng hỗ trợ, về nhà một mình cõng hai đứa có chịu nổi không. Tính mình quen nhõng nhẽo chồng, về nhà biết vòi vĩnh ai đây. Rồi về ở với bà nội không biết có hòa thuận không. Tuy biết mẹ chồng thương con dâu lắm, nhưng ở bên này cũng có lúc bị mẹ mắng, về ở nhà của mẹ, bị mẹ mắng mà không có chồng bên cạnh chắc là tủi thân lắm. Những suy nghĩ ấy mình giữ trong lòng chẳng nói với ai. Thế mà bạn đọc được hết những tâm tư đó của mình, làm mình vừa bất ngờ vì sao bạn sâu sắc thế vừa cảm động vì biết có người hiểu cho mình.

Vừa về VN thì hai đứa nhỏ thi nhau bệnh cả tháng trời. Thế là cứ đều đặn 7h sáng mình lại alô quấy rầy bạn. Nếu cần đến bệnh viện thì bạn đích thân dẫn mình đi từ phòng này sang phòng nọ, và dành trả luôn tiền viện phí cho mình.

Mình về nhà, phần vướng con cái, phần tự ti thấy bạn bè giỏi quá, lại ngại tụi nó bận rộn nên ít khi chủ động gọi người này người kia rủ đi chơi. Bạn hiểu hết, nên toàn gọi mình. Hôm đi uống cà phê, hôm ăn hải sản, hôm ăn ốc, hôm đi xem kịch. Phải nói là nhờ bạn mà mình mới có dịp tìm lại cuộc sống ngày xưa, ăn lại nhiều món yêu thích, và được tám thoải mái.

Bạn bận lắm, làm bác sỹ nên đi sớm về muộn, lại còn phải trực đêm. Thế mà bạn chẳng ngại chạy xe ngang qua thành phố để gặp mình, người thì bé xíu, cái xe to uỳnh. Không những thế, bạn còn luôn là nhà tài trợ, chẳng lần nào để mình trả tiền. Bạn bảo bạn đang ở với ông bà, được ông bà giúp đỡ, nên có tiền đãi mình, mình không phải lo. Bạn chỉ nói thế mà mình hiểu bạn đoán được tình hình tài chính của mình. Làm mình lại cảm động vì chẳng mấy ai nghĩ được như bạn.

Cái cách bạn nói chuyện với mình, nghe rất gần gũi và chở che (mở ngoặc là tuy bạn nhỏ con hơn mình nhưng hồi đi học suốt ngày mình bị bạn mắng). Cũng may cái khoảng cách hơn chục năm xa nhau ấy không làm cho bạn trở thành khách sáo với mình. Mình vốn ghét khách sáo.

Lần vừa rồi về VN bạn đã đem đến cho mình sự ngạc nhiên thú vị và đặc biệt là cảm giác ấm áp khi được bạn mở rộng vòng tay chào đón, làm mình quên đi nỗi thất vọng về một số mối quan hệ bạn bè. Yêu và nhớ bạn nhiều lắm ý.

À mà tình cảm của mình xả tràn lan trên này thì được, chứ gặp bạn mình lại ngậm hột thị ngay. Tính mình nó thế, bạn vẫn yêu mình nhé.

Ốm nữa rồi

Duy bắt đầu sốt từ sáng thứ 2. Đến hôm nay vẫn chưa đỡ nhưng cũng không nặng thêm. Đại thể là sốt 39độ, giọng nói khản, tiếng ho cũng khản, thỉnh thoảng lại ói. Sáng nay đưa đi bác sỹ, kết quả là “Phổi, ngực, tai không có nhiễm trùng. Tiếng khản là do đờm chảy vào đường thở. Cho uống Calpol đều đặn để kiểm soát nhiệt độ, phòng co giật. Uống nhiều nước. Cơ thể nhiễm virus yếu hơn bình thường nên dễ bị chest infection. Khi nào thấy hơi thở gấp, hoặc nhiệt độ cao bất thường, hoặc tình hình chung có vẻ tệ hơn, thì quay lại đây”. Tóm lại, bệnh phình phường mùa đông.

Chỉ có điều em Minh An sáng nay cũng húng hắng ho. Chắc là con virus chết tiệt đã nhảy sang em rồi. Em mà ốm thì chán lắm, vì em bú bao nhiêu em tặng lại mẹ bấy nhiêu.

Sáng nay Duy được bác sỹ thưởng cho một cái sticker v/v “I was good at the doctor’s today”.

Lại chuyện Minh An

Sắp sinh rồi nên cứ hai tuần được đi khám một lần. Có hẹn hôm thứ 2 với bác sỹ yêu thích mà quên béng mất, thế là hôm nay phải gặp bà khác. Bà này rất buồn cười, cứ dùng các tính từ rất kêu để mô tả tình trạng sức khỏe của mình như “your blood pressure is delicious” (may mà bà ấy không nói “your blood is delicious”, không thì mình chết ngất), “your tummy looks gorgeous”. Hé hé cái bụng tròn um ủm nổi vài nốt eczema được khen là “đẹp tuyệt”. Rồi bà ấy bảo Minh An sẽ “fly out”, ý là việc sinh đẻ sẽ rất nhanh và dễ dàng. Bà ấy còn khen lần đầu mình đẻ Minh Duy mà chỉ dùng gas and air as pain relief là rất dũng cảm. Bà ấy đâu biết mình đòi chích epidural và xém tí nữa được chích, chỉ vì đã quá muộn (10cm rồi) nên đành cắn lưỡi chịu đau :((.

Hóa ra Minh An chưa engaged, vì vẫn còn three/fifth palpable, nghĩa là mới có 2/5 đầu em bé chui vào rọ thôi.

Thấy bà này có vẻ lạc quan chuyện mình sinh dễ, tự nhiên nảy ra ý định thử waterbirth xem sao. Ít ra sau này còn có chuyện “giật gân” kể lại cho bà con nghe chứ nhỉ!