Tag Archive for 'du lịch'

Page 2 of 9

Devon 4 ngày

Cả nhà ơi, gia đình Duy An cùng với mấy cô chú sinh viên đang đi du lịch ở vùng biển Devon phía Tây nước Anh từ thứ 6 đến thứ 2 nhưng tối nay kéo được tí mạng nên tranh thủ cập nhật tin tức cho ông bà và cả nhà biết.

Ngày đầu tiên là hành trình từ nhà đến Devon. Quãng đường chỉ kéo dài 3.5 tiếng nhưng dọc đường ghé thăm Stourhead garden nên xuất hành từ 9h sáng mà mãi đến 6h chiều mới đến nơi. Stourhead garden tuy gọi là vườn nhưng để đi một vòng quanh nó phải hơn 2 dặm (hơn 3km), mà đấy mới chỉ là vòng nhỏ bên trong, đi qua những chỗ đáng xem. Trong vườn có hồ rộng, đền thờ, lâu đài, đồi cao, vườn hoa, nói chung có ở cả ngày cũng chưa xem hết. Duy An thì rất là thích vì được chạy nhảy thỏa thích, nhất là được chị Thanh mua cho hai cái súng nước nên phần lớn thời gian toàn chạy đuổi bắn nhau ướt sũng cười sằng sặc.

DSC_8149.jpg
DSC_8136.jpg
DSC_8126.jpg
DSC_8124.jpg
DSC_8060.jpg
DSC_8185.jpg
DSC_8186.jpg
DSC_8182.jpg
DSC_8176.jpg
DSC_8168.jpg
DSC_8163.jpg
DSC_8162.jpg

Hôm đấy Duy có một chiến tích mà đến giờ mẹ nghĩ lại vẫn còn tự hào lắm. Duy đã một mình leo lên một cái dốc cao trơn trượt mà mẹ và chị Thanh thử leo lên mà không nổi. Thế mà Duy phăng phăng leo lên, dọc đường có bị trượt vài phát, mặt mày rất căng thẳng, nhưng Duy vẫn kiên cường bám trụ, không kêu ca một tiếng, và cuối cùng cũng lên tới đỉnh.

DSC_8218.jpg
DSC_8216.jpg

Mẹ tự hào vì thấy con trai mẹ khéo léo dũng cảm hơn mẹ, leo được một mình không cần ai giúp. Mẹ còn sướng hơn nữa khi thấy Duy dám mạo hiểm như vậy. Chứ từ trước tới giờ Duy là đứa rất thận trọng và đặc biệt sợ đau (giống y như mẹ), không bao giờ muốn thử cái gì nếu thấy có thể bị đau. Nên mẹ thường hay khuyến khích Duy “vượt qua chính mình”. Vậy mà lần này Duy phăm phăm leo lên chẳng cần mẹ động viên giục giã gì cả. Đến đoạn khó nhất, trơn nhất, mẹ đứng dưới luôn miệng trấn an Duy để Duy bình tĩnh nhưng trong đầu đã chuẩn bị tinh thần hoặc là Duy đứng đó khóc chờ người tới giúp hoặc Duy sẽ lăn lông lốc từ trên cao xuống. Và mẹ cứ giang tay ra hòng chụp Duy. Mẹ còn nghĩ là sẽ an ủi vỗ về Duy thế nào cho Duy lần sau tiếp tục dám leo nữa cơ.

Từ dưới mẹ chụp lên thấy hai cha con bé tí là mọi người cũng biết dốc cao thế nào rồi đấy (ba Đông leo lên trước để chụp hình từ trên cao xuống, Duy thấy thế bèn leo lên với ba).

IMG_5629.jpg

Đây nụ cười của người chiến thắng

DSC_8227.jpg

Trong vườn này còn có rất nhiều hang hốc khiến Duy An khoái chí

DSC_8276.jpg
DSC_8255.jpg
DSC_8272.jpg
DSC_8254.jpg
DSC_8249.jpg
DSC_8242.jpg

Sau bữa trưa thức ăn nhanh tinh tế (vì cũng các loại sandwich với khoai tây chiên thôi nhưng ngon hơn bình thường) và đắt tiền trong cái pub Spread Eagle, cả nhà lại lên đường Devon thẳng tiến. Dọc đường còn ghé vào ASDA để mua thức ăn tối nấu cơm.

Chiều đến nơi nhận phòng mẹ cứ gọi là há hốc mồm vì phát hiện ra mình không ở khách sạn mà ở caravan. Duy An thì khỏi nói thích đến thế nào vì tự nhiên lại được ăn ngủ trong một cái xe ô tô rộng gấp đôi dài gấp 4 lần ô tô thường, có bánh xe hẳn hoi. Phòng khách phải rộng gấp rưỡi phòng nhà mình (còn phòng ngủ thì bé tí như một cabin trên toa tàu nằm). Có bếp, 3 phòng ngủ đôi và một nhà tắm. Hai đứa leo lên xe nhảy như choi choi xuýt xoa “con thích lắm, khi nào thì xe chạy?”.

DSC_8408.jpg

Ngày thứ hai cả nhà quyết định ra biển thư giãn, mang theo thịt ra nướng. Cả ngày phơi nắng, chơi các trò vận động và chơi cát, Duy An về nhà ngủ ngáy như sấm. Nhìn thấy con nhà người ta bé tí mà mặc wetsuit, kéo bodyboard ra biển chơi sóng mà mẹ thèm hai đứa nhát hít nhà mình được như thế. Chắc cũng phải vài năm nữa chứ bây giờ sóng đến chân chúng nó còn sợ nói gì lướt sóng.

DSC_8385.jpg
DSC_8381.jpg
DSC_8376.jpg
DSC_8354.jpg
DSC_8350.jpg
DSC_8344.jpg
DSC_8332.jpg
DSC_8330.jpg
DSC_8329.jpg
DSC_8328.jpg
DSC_8324.jpg
DSC_8323.jpg
DSC_8318.jpg
DSC_8317.jpg

Hôm nay mẹ, chị Thanh và cô Hạnh sau khi ăn uống no nê không biết làm gì mang dao đi nạy bào ngư và ốc về ăn tối. Nấu lên ai cũng ngần ngại không muốn thử bào ngư thì chưa được ăn bao giờ. Thế mà bào ngư còn có vị ngọt chứ ốc thì chẳng có vị gì ngoài mặn. Để xem ngày mai cả đoàn mình có được lên trang nhất các báo vì ngộ độc tập thể không nhé.

DSC_8415.jpg

Thể theo yêu cầu của đoàn không ra biển, không vào vườn, ngày mai ba Đ sẽ dẫn cả nhà lên núi, à không, đi thăm làng Clovelly. Làng này theo sách hướng dẫn là được xuất hiện trên lịch, hộp biscuits và tourist posters nhiều hơn bất cứ nơi nào khác của vùng West Country. Sau đó sẽ đi dọc theo coast xem cảnh đẹp từ trên cao xuống.

Hẹn gặp lại cả nhà vào ngày thứ 2 nhé.

Hôm qua sinh nhật chú Hiếu mà nhà cháu không có điện thoại cũng chẳng có mạng đế lên chúc mừng. Mãi tối khuya có chút mạng nên chỉ kịp gửi chú cái tin nhắn ngắn trên Facebook. Thấy bà nội bảo chú Hiếu sức khỏe đang có vấn đề nên nhà cháu nhắn chú phải để ý chăm sóc sức khỏe hơn nữa nhé.

Hạ cánh

Xin thông báo với cả nhà là sau chuyến bay dài đúng 40 tiếng (kể cả 20 tiếng ở Brunei và 1 tiếng ở Dubai) thì gia đình nhà cháu đã về đến Heathrow an toàn. Hành lý rất may là không mất gì cả (nhiều chuyến đến quá hải quan không thèm kiểm tra luôn). Bộ gốm sứ Minh Long vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ cái nào. Vụ này cũng hồi hộp, vì hôm nọ em bán hàng đang gói gém nửa chừng thì mẹ cháu phát hiện một vài mảnh vỡ xung quanh đấy. Dù rất muốn mở ra check lại nhưng vì em ấy mất bao nhiêu thời gian mới gói được chừng ấy, cộng thêm em ấy trấn an là cái này vỡ từ ban sáng, mà mẹ cháu lại đang vội, nên đành ngậm ngùi ra về cho em ấy gói tiếp. Bố cháu đã chụp hình để khoe cả nhà nhưng buồn ngủ quá đi ngủ mất tiêu rồi, chưa up lên được.

Hai cháu đã lên giường từ lúc 9h tối. Sau một tháng về VN ăn chơi nuông chiều, tính tình hai cháu có phần hoang dại nhiều, bố mẹ cháu đang phải điều chỉnh. Duy thì dễ cáu, và cáu lên là giải quyết bằng bạo lực. Mở miệng ra là “con bắn chết ba mẹ”, “con sẽ đánh ba mẹ”, etc. An thì bướng không thể chịu được, và cãi mẹ leo lẻo. Sáng nay trên máy bay, mẹ cố gắng thuyết phục An leo lên ghế cài dây an toàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh:

- An ơi con lên đây mẹ cài dây an toàn cho đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.
- Dạ không!
- Con không lên ngồi cô lại sẽ mắng con đấy.
- Dạ không có. Cô không mắng con.
- Cô sẽ mắng đấy. Con biết vì sao không? Vì cô không muốn con bay lên trần khi máy bay bị xóc đấy.
- Mẹ sẽ bay lên trần.
- Mẹ có cài dây an toàn làm sao mẹ bay lên trần được. Mẹ đếm đến 3 nếu con không leo lên mẹ sẽ ép buộc đấy nhé.
- Mẹ không được đếm. Con không thích mẹ ép buộc con.
- …
- …
- Chó con! (mẹ thề là mẹ mắng yêu, vì thấy An cứ nhấm nhẳng cãi mẹ buồn cười quá, chứ mắng thật thì mẹ kinh lắm, không nhẹ thế này đâu)
- Chó mẹ! (mẹ cứ gọi là há hốc miệng quên cả thở)

An thường xuyên cãi người khác, nhiều khi ngang phè phè. Ba bảo:
- An, con xuống ngay đi. Ở trên này không có gì hay đâu (sợ An loay hoay làm vỡ bộ chén bát Minh Long)
- Ở trên này có gì hay, mà! (dài giọng chữ mà)

Duy thuyết phục An:
- Ang ơi, cho hai lên ngồi rồi hai cho Ang ngồi vào lòng hai.
- Hai nói gì Ang không nghe thấy gì hết.
- An xuống cho hai lên đây ngồi rồi Ang ngồi vào lòng hai.
- Nhưng mà hai nói gì An không nghe thấy gì hết (giọng vẫn tỉnh bơ không lên không xuống).
- (Bực rồi) Có mà, Ang có nghe thấy mà.
- Không có mà. An không nghe thấy gì hết ớ.
Duy khóc nhè.

Mẹ cháu cũng xin gửi lời chúng mừng 8-3 đến bà nội bà ngoại, và tất cả chị em phụ nữ thân yêu nhé. Sáng mai phải đi làm rồi. Ngán quá.

Cập nhật

Tình hình là SG quá nóng, làm mất hết cả hương vị Tết. Từ ngày Đông Giang về đến nhà chỉ toàn đi thăm bà con, hầu như chưa gặp bạn bè, và chưa đi shopping một bữa nào cả. Ăn uống thì cũng chưa có gì nhiều, vì nóng quá mất luôn cả sự thèm ăn.

Ngày 27 cả nhà sẽ lên máy bay ra Huế thăm ông bà cố ngoại, ngày mùng 2 mới quay lại SG. Vì ngày 6 đã sang Anh nên tất cả mọi việc sắm sửa phải hoàn thành trước đó, chứ để gần ngày bay thì bịn rịn lắm, chỉ muốn gần gũi gia đình thôi. Từ nay đến ngày 27 còn có 8 ngày nữa thôi, nên tuần sau Đông Giang sẽ miệt mài shopping và gặp gỡ bạn bè đi ăn uống. Vì thế đề nghị mọi người có nhã ý rủ Đông Giang đi ăn thì lên kế hoạch dành thời gian tuần sau đi nhé :) .

Duy An về SG nóng quá nên rất biếng ăn. Sáng con ko đói, trưa con ko muốn ăn, tối con cũng chả màng. Được cái về đây được mọi người quan tâm hết cỡ, lúc nào cũng có người quây quần hỏi han chăm sóc, thậm chí là hơi thái quá. Đặc biệt em An gây ấn tượng mạnh mẽ với cả người quen lẫn người lạ, lúc nào cũng được trầm trồ khen ngợi hoặc cười tán thưởng. Đến nỗi anh hai phải cảm thấy tủi thân nên đâm ra nổi loạn để thu hút sự chú ý của mọi người (đấy là mẹ đoán nguyên nhân thế).

Đầu năm chúc cả nhà một năm mới khỏe mạnh, hạnh phúc, và nhiều tiền nhé. Lần nào thắp nhang bàn thờ cho ông bà tổ tiên, thậm chí tổ tiên của những người không quen, tớ cũng xin có 3 điều ấy thôi.