Tag Archive for 'gia đình'

Page 3 of 13

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.

Nhớ

Đọc bài báo về thất lạc hành lý ở sân bay TSN trên vnexpress tự nhiên thấy bồi hồi. Cứ nghĩ đến lúc cả nhà thu xếp hành lý, ra Heathrow ngồi đợi máy bay để về VN cũng đã thấy sướng rồi. Có lẽ đọan chờ lấy hành lý ở TSN sẽ là dài nhất, sốt ruột nhất. Lần này về đông đủ cả gia đình nên chắc chắn tâm trạng sẽ khác lần trước, sẽ là niềm vui, là sự trông đợi, chứ không hoang mang không biết một mình xoay sở với hai cục nợ thế nào đây. Trời ạ, cảm xúc dạt dào quá, viết không kịp nữa này.

Lần này về, vì là Tết, nên sẽ có rất nhiều thủ tục phải làm. Mà lại chỉ có chưa đầy một tháng nên không biết có găp gỡ được tất cả bạn bè không. Ưu tiên hàng đầu là đi thăm hỏi bà con thân thuộc, hai vợ chồng đi làm răng, đi mua đồ dùng cho nhà mới bên này, đi chọn mua vải và đặt may rèm cửa, gặp gỡ một số bạn bè yêu, và nhất là dành thật nhiều thời gian với ông bà hai bên. Chắc chắn sẽ có một buổi đưa hai con đi chơi chợ Hoa cho biết không khí Tết ở VN, và cho hai đứa mặc bộ áo dài khăn đóng của Cà Rem tặng. Ôi con vui quá, chết mất thôi.

Bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày ở VN năm 2008. Nhớ những buổi sáng trời mát mẻ, nắng nhẹ nhàng, hai mẹ con đội nồi cơm điện chở nhau đi học. Đường đi ngang qua khu PMH nhà đẹp, đường rộng, người vắng, thấy đời cũng tươi đẹp hơn nhiều. Nhớ những buổi chiều đi đón con trời mưa như trút nước, hai mẹ con mặc áo mưa sùm sụp, mưa quất rát mặt mà vẫn thấy vui.

Nhớ những buổi ghé CoopMart PMH mua túi này bịch nọ, rồi nhờ người ta chở về dùm, còn mình thong thả chở yoghurt về trước. Về nhà bị bà nội cằn nhằn mua gì mà lắm thế, cười toe toét giao hết đồ cho bà nội và chị Hương soạn bỏ tủ lạnh, còn mình tắm rửa sạch sẽ vào ôm Minh An.

Về VN ở nhà bà nội thật là sướng. Nhà rộng thênh thang, mát mẻ. Có chị Hương và bà nội làm hết mọi việc. Mình chỉ việc ôm Minh An cho bú. Nhàn ơi là nhàn. Nhớ cảnh bà nội và chị Hương ngồi giỡn với An cười vang cả nhà. Nhớ hai mẹ con ngồi tính tiền điện nước chi tiêu mỗi tháng. Nhớ những buổi tối Hiếu Thư mua sò huyết về nướng vì biết mình và Duy thích ăn. Ăn xong cả nhà vào phòng Hiếu ngồi tán chuyện, chủ yếu là hùa vào ‘cạo đầu’ Hiếu. Nhớ những đêm Hiếu đi chơi về khuya, mua cho mình một hộp ốc xào và Duy cái bánh giò sáng mai ăn sáng. Nhớ cả những đêm mất điện hai mẹ con chui vào màn cho khỏi muỗi cắn nằm tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lần đang nói xấu Hiếu thì thấy chú ấy đứng sừng sững trong phòng từ bao giờ. Thế là hai mẹ con cười ha ha.

Cả tuần đi học chỉ mong cuối tuần được về nhà ông bà ngoại. Sáng thứ 7 nào ông ngoại cũng gọi điện hỏi chừng nào sang. Ba mẹ con làm một chuyến taxi ‘về ngoại’ nghe rất oai. Bên ấy nhà nhỏ, người đông nên lúc nào cũng rộn ràng. Nào là ông bà ngoại, cậu Nghé, ông bà Thắng Tuyết, cậu Cu và dì Cún. An và Duy tha hồ được quan tâm. Chiều tối cả nhà đi bộ ra sân Phú Thọ chạy nhảy cầu lông. Chủ nhật lại sang Bắc Hải bơi lội. Ông ngoại hay mua đồ ‘cải thiện’ về bồi dưỡng con gái. Bà ngoại lụi cụi nấu mì hy vọng MA ăn được tí chút. Mình thì hay quẳng MA cho chị Hương và ông bà, đưa MD sang nhà má Năm chơi với chị Duyên chị Trân. Hai chị quy em lắm, chiều em đủ mọi thứ. Về nhà má Năm hai mẹ con lúc nào cũng được bác Thủy bác Nguyện quan tâm.

Hết cuối tuần lại nhớ không khí thoáng mát yên tĩnh bên nhà bà nội, có nhiều chỗ cho Duy An chạy nhảy đạp xe. Cuộc sống lúc ấy thật là tuyệt, tràn ngập tình yêu thương, làm mình quên cả nhớ chồng.

Xa nhà mới thấy thấm thía cái sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang phải chịu đựng, thấy tội cho các con sau này chỉ có mỗi gia đình bé tí teo này để quay về.

Mẹ

_DSC4828.jpg

Có rất nhiều điều con muốn viết về mẹ, mà con lại không biết bắt đầu từ đâu. Từ ngày chúng con quen nhau cho đến khi đám cưới, rồi lần lượt hai cháu ra đời, thời gian chúng con ở bên mẹ quá ít. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến mẹ, con lại thấy vô cùng cảm động vì mẹ lúc nào cũng nghĩ đến gia đình nhỏ của bọn con.

Mỗi sáng mẹ đều lên mạng để được nghe tiếng Duy An nhí nhéo, xem cả nhà ăn sáng món gì, và nhắc nhở bọn con mặc đồ ấm cho hai đứa nhỏ. Chiều đến mẹ lại lên mạng hỏi xem Duy An hôm nay đi học có gì vui, trưa Duy ăn có hết phần cơm không, An nói thêm được câu gì. Mẹ thuộc lòng lịch đi chơi mỗi ngày của An, mẹ nắm rõ mọi bước phát triển của Duy, và mẹ lúc nào cũng vui mừng phấn khởi, “cười rầm rộ” (đúng giọng cười của bà nội) khi hai đứa làm được điều gì tốt.

Mẹ luôn luôn thu xếp cuộc sống của mình sao cho thuận lợi cho bọn con nhất. Khi biết con có bầu Minh An, mẹ nhanh chóng quyết định xây nhà để kịp hoàn thành trước khi con sinh. Xây nhà xong mẹ gầy rộc, xạm đen và mệt mỏi, nhưng chẳng kịp nghỉ ngơi gì vội vàng sang Anh để giúp đỡ bọn con. Cả hai lần sinh Duy và An, bọn con đều may mắn có mẹ sang chăm sóc. Khi biết bọn con muốn mua nhà, mẹ lại mau mắn bàn bạc với bên ngoại rồi chạy lo tiền nong để hỗ trợ bọn con. Con có cảm giác khi nào bọn con cần là mẹ có mặt.

Con biết mẹ ở nhà suốt ngày lủi thủi một mình buồn nhớ con cháu vì Hiếu đi làm cả ngày. Nhưng mẹ lúc nào cũng động viên bọn con ở lại Anh. Mẹ lo cái bệnh dị ứng của bọn con sẽ không chịu được môi trường khói bụi ở VN. Mẹ lo tai nạn xe cộ. Mẹ lo Duy An không được chăm sóc tốt như ở bên này. Thế nhưng khi mẹ biết bọn con có ý định về VN chơi thì mẹ còn mừng hơn cả chúng con, cứ ngồi vạch ra các kế hoạch ăn chơi tiệc tùng mua sắm, và hạnh phúc với những ý nghĩ đó.

Có một điều mà con muốn gửi đến mẹ lời cảm ơn chân thành nhất , đó là mẹ đã thương con như con gái của mẹ. Nhớ hồi mới sinh Duy và An, những ngày mẹ chưa sang kịp, mẹ thường xuyên gọi điện nhắc nhở Đông phải nấu cơm rồi bưng vào tận giường cho con, đêm đến phải dậy bế cháu ra khỏi cũi để con cho bú. Mẹ sợ con đi lại sớm bị sa tử cung, mẹ lo con cúi người xuống cũi nhiều bị đau lưng. Khi con viết bài blog đầu tiên sau khi sinh, mẹ la làng vì lo con ngồi máy vi tính sớm hỏng mắt. Những ngày mẹ ở đây với bọn con, con chẳng phải động tay động chân vào bất cứ việc gì. Đến nỗi bà ngoại sang chơi mấy hôm phải nói nhỏ với con rằng “mai mốt mẹ về con phải phụ giúp mẹ Loan nhiều hơn đấy”.

Mẹ thương con nên mẹ nhiệt tình với cả bạn bè người quen của con. Bạn con đến nhà chơi được mẹ đón tiếp chu đáo. Mẹ thường xuyên hỏi thăm nhỏ Hằng, nhỏ Uyên, mẹ vui khi biết chúng nó có bầu. Mẹ bảo “vì con quý chúng nó nên mẹ cũng quý chúng nó”.

Mẹ là một bà mẹ chồng vô cùng “tân tiến”, thấy con trai quan tâm đến vợ con thì hạnh phúc lắm. Mẹ tự hào bảo “thằng Đông nó giống ba nó, hết lòng vì vợ con”. Không những thế, ở chung với mẹ, con lại còn có người bênh mỗi khi “cãi nhau” với Đông. Mẹ lúc nào cũng công bằng chứ không phân biệt “con dâu con trai” nên con thấy rất thoải mái.

Bây giờ tuy mẹ ở xa nhưng con vẫn nhận được sự chăm sóc của mẹ. Mẹ thường xuyên nhắc nhở con uống sữa, ăn yoghurt, vì những thứ đó cung cấp nhiều calcium cho phụ nữ. Đọc được bài báo nào có nói đến chăm sóc sức khỏe sắc đẹp, xem tivi thấy món gì ngon dễ làm mẹ cũng ghi lại rồi gửi cho con. Khi biết con muốn có thêm em bé, mẹ bảo “thôi cho mẹ xin con, đừng sinh đẻ nữa, phụ nữ mà sinh nhiều thì mau già lắm, con còn phải nghĩ đến cuộc sống của con chứ”. Ai cũng bảo con may mắn khi có bà mẹ chồng như mẹ.

Hôm nay mẹ tròn 61 tuổi, bọn con chỉ mong mẹ lúc nào cũng khỏe mạnh, và chúng con sẽ cố gắng làm cho mẹ luôn hạnh phúc, mẹ nhé.