Tag Archive for 'giáo dục'

Brunei lần hai

Hôm qua check-in hành lý, bị quá đến 12kg mà vẫn qua trót lọt. Nhờ một cái xách tay gửi ở ngoài. Anh đại diện hàng không Brunei cũng tốt bụng, chắc thấy mình đi với hai đứa trẻ con. Lúc xong cô nhân viên nói giọng đe dọa anh chị là may mắn lắm nha, cước đi London rất mắc. Hehe.

Lần trước ở Brunei 7 tiếng, chọn một cái free tour đi vòng quanh thủ đô xem kiến trúc. Cũng đẹp cũng hoành tráng nhưng quá nắng, nắng nóng đến không muốn thò máy ảnh ra khỏi xe mà chụp hình. Lần này quá cảnh đến 20 tiếng, hai vợ chồng ‘khôn ngoan’ chọn một khách sạn nằm giữa sân bay và thành phố, có hồ bơi và ngay cạnh một công viên giải trí. Dự định là nếu nắng quá lười đi chơi thì ở trong khách sạn bơi cũng được.

Xui làm sao lần này Đông không chu đáo như thường lệ, ỷ y không thèm kiểm tra kỹ. Hóa ra khách sạn nằm cách sân bay đến 20km trong khi trung tâm cách có 10km. Tiền taxi gần bằng tiền khách sạn. Hồ bơi thì nắng chang chang. Công viên giải trí chỉ mở cửa tối chủ nhật. Cả nhà thất thểu vào một nhà hàng Thái, ăn xong lôi máy tính ra viết blog trong lúc Duy chán đem dao nĩa chặt bánh phồng tôm rải đầy bàn và An thì loay hoay thế nào ngã bổ chửng từ trên ghế cao xuống đất khóc ầm ĩ.

Từ đây đến lúc ra sân bay còn 4 tiếng. Chẳng lẽ cứ ngồi mãi ở đây. Trong nhà hàng còn có máy lạnh, chứ ở ngoài như cái lò thiêu. Phòng khách sạn thì lại trả mất rồi. Làm gì bây giờ cả nhà ơi?

Nhắn ông bà nội ngoại: hôm qua lên máy bay Đông đã nhắn tin cho Hiếu, không nhận được à? Lúc hạ cánh xuống Brunei lại nhắn cái nữa, cũng không nhận được à? Hành lý đi trót lọt ông bà ạ. Lên máy bay Duy nhanh chóng ăn sạch bách suất mỳ xào bò. An ăn nhiều canh khoai mỡ nên chỉ chấm mút thôi.

An đi học thế nào

IMG_4451.jpg

Mọi người cứ hỏi An đi học rồi mẹ G có đi làm không? Xin thưa là mẹ cháu vẫn chưa đi làm được. Lý do là An đi học nhưng người ta chỉ giữ An có 2h mỗi thứ 2, 4, 6 thôi, và kèm điều kiện là mẹ cháu phải ngồi ở phòng bên cạnh tham gia trò chuyện, học nấu ăn, làm thủ công hoặc nghe tư vấn bởi một chuyên viên tâm lý cùng với các bà mẹ ông bố khác. Đổi lại An được đi học miễn phí, được cho ăn trưa (một bữa ăn khổng lồ với không biết bao nhiêu là thành phần dinh dưỡng). Kiểu đi học này gọi là crèche.

Mẹ cháu cực kỳ enjoy những giờ học này, vì được tám thoải mái, chẳng phải lo con cái, trưa về cũng chẳng phải cho ăn. An thì được chơi nhiều đồ chơi mới, được học tiếng Anh, được chơi với cô và bạn. Tỉ lệ cô trò ở đây cao hơn nhiều so với các trường học bình thường. Và người ta cũng theo dõi sự phát triển của từng trẻ như một trường học bình thường vậy.

Thật ra cái nhóm này cũng đặc biệt lắm. Nó là một tổ chức nhận tài trợ của chính phủ, được thành lập để hỗ trợ những gia đình có hoàn cảnh éo le. Chỉ có những gia đình nào được health visitor giới thiệu mới được đến đây. Mục đích của tổ chức này là giúp các ông bố bà mẹ mỗi tuần có một vài giờ rảnh rang không vướng bận con cái để đến ngồi tâm sự và nghe người khác tâm sự, được chia sẻ, được nhận lời khuyên, làm cho họ thấy họ thuộc về một nhóm nào đó trong xã hội (sense of belonging), một hình thức hỗ trợ về mặt tinh thần. Nhà An chẳng đủ điều kiện tham gia, nhưng vì một sự rất tình cờ mà lại được vào nhóm. Vào đây mới thấy hoàn cảnh nhiều người sao mà khổ quá. Toàn những bà mẹ độc thân mà phải nuôi 3, 4, 5 đứa con. Hoặc những bà mẹ thiếu niên chưa đến 20 tuổi. Thế mà để kéo những người này vào nhóm, Sue (phụ trách dự án này) hầu như sáng nào cũng phải đến tận nhà người ta thuyết phục. Chà, mới thấy nước người ta sao mà “nhân văn minh” thế.

Tuy điều kiện tài chính nhà cháu không cho phép An đi học như Duy, nhưng được đi chỗ này còn tốt hơn đi học, nên mẹ cháu hài lòng lắm. Và mẹ cháu càng chẳng muốn đi xin việc chút nào hết. Thế mới chết đấy!

À, hiện nay mỗi thứ 6 An không đến crèche này nữa, mà đang đi một crèche khác, nơi mẹ cháu học cách chơi với con như thế nào để khuyến khích óc sáng tạo, sự tự tin và các khả năng của trẻ. Mỗi buổi học được chia làm hai phần. Phần đầu cha mẹ học lý thuyết. Nửa sau cha mẹ sẽ chơi với con để người ta quay phim. Sang buổi học tiếp theo người ta sẽ cho nhận xét là mình chơi với con chỗ nào tốt, chỗ nào có thể cải thiện để giúp con phát triển hơn nữa. Lớp học này kéo dài 9 tuần. Cuối khóa học mỗi gia đình sẽ được mang một DVD quay phim con mình mang về làm kỷ niệm. Hai buổi vừa rồi không thành công với An lắm, vì An cứ thấy người ta đứng quay phim là An nhìn chăm chăm, nhìn một lúc thì bắt đầu tỏ thái độ không thích bằng cách phun phì phì, rồi quăng đồ chơi ra ngoài, làm mẹ xấu hổ quá chừng.

Từ giữa tháng 6 mẹ cháu lại đăng ký tham gia một course khác kéo dài 7 tuần. Course này sẽ giúp người học tăng khả năng xin việc bằng cách sửa sơ yếu lý lịch, dạy cách viết đơn xin việc, cách chuẩn bị phỏng vấn v.v… Tất cả các course như thế nay đều miễn phí và luôn luôn có crèche trông trẻ cho bố mẹ đi học. Course này vào buổi chiều nên mẹ sẽ mang cả Duy và An đi chơi luôn.

Còn nhiều nhiều course thú vị khác nữa về mọi lãnh vực như tâm lý (vd cách kiềm chế cơn giận, cách ứng xử khi con hư), học may, học nấu ăn, thủ công, mà mẹ cháu chẳng có thời gian mà tham gia. Hỏi mẹ cháu có lúc nào chán mà có động cơ đi xin việc cho được.

IMG_4422.jpg

Good boy

Dạo này ba mẹ thường hay khen Duy là good boy, theo lời khuyên của người ta là phải khen ngợi con đúng lúc và thường xuyên mỗi khi con làm được việc tốt. Thậm chí khi Duy chưa chịu làm việc tốt, mẹ cũng bảo “Can you be a good boy for mummy?”, thế là Duy suy nghĩ một lúc rồi cũng nghe lời mẹ. Lúc trước ba mẹ vẫn khen Duy “giỏi”, nhưng có vẻ lời khen này không hiệu nghiệm bằng lời khen “ngoại quốc” :).

Hôm nay mẹ làm cho Duy hai con tôm hấp, để Duy tự ngồi ăn một mình trên nhà, còn mẹ nấu ăn dưới bếp. Thỉnh thoảng lại nghe Duy báo cáo tình hình “tôm tôm”, mẹ phải nhanh chóng hét phụ họa từ dưới bếp lên “ừ con ăn tôm đi, ngon lắm”. Một lúc lại “é é”, cuối cùng là “hết rồi”. Mẹ hỏi “Duy ăn hết chưa con? Hết rồi à?” thì nghe Duy quăng bát cái bụp xuống sàn nhà. Yên ắng một lúc tự nhiên Duy hét lên “good boy good boy”, mẹ phải mất mấy giây mới hiểu ra, và phải khen ngợi ngay “oh yes, you’re a very good boy of mummy” thì Duy mới im. Buồn cười thế cơ chứ! Sau đấy mẹ mang lên cho Duy một bát bún thang, Duy ngồi ăn ngon lành gần hết luôn.

Vốn từ của Duy dạo này tăng nhiều lắm, ba mẹ đếm không xuể. Có nhiều từ ba mẹ không dạy Duy, nhưng do Duy nghe nhiều nên nhớ. Đến khi ba mẹ chỉ vào và hỏi thì Duy biết trả lời ngay. Vốn từ tiếng Anh của Duy thì thêm được mấy từ như “good boy”, “baby” (bất cứ ảnh em bé hoặc anh chị lớn tuổi hơn Duy đều gọi là baby, thậm chí nhìn thấy mình trong gương cũng kêu baby), “bless you” (mỗi khi có ai ho hay hắt xì hơi), “no” (mới từ hôm qua thôi, ba yêu cầu làm cái gì cũng “no”, “no” và lắc đầu lia lịa), và “tiscờ” (sticker được ba dán lên áo thưởng mỗi khi Duy ngoan).

Từ một tuần nay Duy tự ăn rất ngoan. Hầu như bữa nào cũng hì hục tự xúc gần hết bát cơm mẹ làm. Thường thì nhà ăn gì mẹ cho ăn nấy. Hôm vừa rồi đọc tài liệu về chuyện cho trẻ tuổi của Duy ăn như thế nào, mẹ mới phát hiện ra là ba mẹ sai lầm khi cho Duy ăn quá nhiều cereal buổi sáng. Cereal có nhiều chất xơ, tốt cho tiêu hóa, nhưng lại làm trẻ em no lâu, nên đến trưa mà Duy vẫn chẳng đói tí nào, đâm ra ăn uống khó khăn. Nói chung chế độ ăn của trẻ em dưới hai tuổi phải khác chế độ ăn người lớn, nghĩa là phải thấp về chất xơ và cao về chất béo bởi vì trẻ em không ăn được nhiều trong một bữa và cần chất béo để phát triển bộ não. Sai lầm nữa là bữa snack của Duy sáng hay chiều lúc nào cũng là trái cây, hoặc cắt cục, hoặc xay. Bây giờ mẹ đa dạng hóa bữa snack của Duy rồi, hôm cho ăn vegetable sticks, hôm ăn biscuits không đường, hôm uống nước trái cây, hôm ăn toasts. Trộm vía chẳng thấy Duy ói nữa, dù có những lúc khóc rất to và ho sặc sụa. Chỉ có ba là vẫn chưa thông thoáng tư tưởng lắm với chế độ ăn uống mới của Duy, ý ba sợ Duy ăn không đủ chất, đủ lượng. Thấy mẹ cho Duy ăn bún cũng với cả nhà là ba nhăn nhó, đòi cho Duy ăn cơm cho chắc bụng. Mẹ thì lại muốn Duy ăn được nhiều loại thức ăn khác nhau, sau này đỡ cực thân Duy thôi.

Thế mà hôm mẹ đưa Duy đi gặp health visitor hỏi về chế độ ăn uống của Duy, bà ấy cứ xuýt xoa Duy ăn uống quá lành mạnh, cân bằng và đủ chất lượng. Bà ấy bảo chế độ này phải được đem ra làm gương cho nhiều bậc cha mẹ hay cho con cái ăn junk food như kẹo bánh ngọt, khoai tây chiên, uống nước ngọt…mà thiếu những chất quan trọng khác, ví dụ như rau và trái cây tươi. Bà ấy khen Duy ăn ngoan vì chịu ăn rau và trái cây (có rất nhiều trẻ em không thích ăn rau trái). Mẹ mách với bà ấy là Duy không thích ăn cereal buổi sáng nữa mà daddy cứ bắt Duy phải ăn. Bà ấy bảo “nói daddy đừng cho Duy ăn cereal nữa, nếu daddy không nghe, tao sẽ gọi điện nói chuyện trực tiếp với daddy giùm mày” :D. May quá daddy nghe lời rồi, không thì sẽ bị ăn mắng cho mà xem.

Mẹ có nấu ít súp khoai tây cà rốt với hành tây, bỏ dầu hướng dương và phô mai đậu nành vào rồi xay nhuyễn và đông đá, để Duy có thêm lựa chọn cho bữa sáng. Duy cũng rất thích ăn lòng trắng trứng luộc, mẹ lại chỉ thích ăn lòng đỏ, nên mẹ cũng hay luộc trứng lên hai mẹ con cùng ăn.

Sáng nay mẹ lại cho Duy ăn nửa thìa yoghurt sữa bò, trộm vía chẳng thấy Duy ho hay ngứa như hôm trước nữa. Lúc đi chơi ở family point, người ta cho ăn biscuits phết phô mai loại nhẹ, Duy đòi phô mai nên mẹ cũng liều phết cho Duy một ít. Một lúc sau thì thấy Duy nổi đỏ một chút quanh miệng, nhưng cũng không ho hay ngứa gì cả. Thế là cũng bước tiến dài rồi.

Bác sỹ cũng mới ghi đơn cho Duy loại sữa bột mới, làm từ sữa bò, nhưng được chế biến kỹ cho những trẻ bị dị ứng sữa bò như Duy. Hy vọng mùi vị sữa bò sẽ làm Duy thích hơn loại sữa đậu nành Duy đang uống hiện nay vì Duy ngán lắm rồi. Mẹ cũng thích Duy uống sữa mới này, dù sao sữa bò cũng có nhiều calcium hơn sữa đậu nành chứ. Chiều nay ba mới đi lấy sữa về cho Duy uống thử, tình hình thế nào Duy sẽ báo cáo sau nhé.