Tag Archive for 'hát'

Page 2 of 4

An 18 tháng (tt)

_DSC9041.jpg

Về hiểu biết và nhận thức:

An tỏ ra biết điều biết luật hơn nhiều so với trước. Cái gì ba mẹ bảo cho anh hai thì An không dám đòi, dù An rất thích. An sẽ đứng mon men cạnh Duy quan sát xem anh hai có cái gì hay thế. Đảo qua đảo lại một hồi An thích quá chịu không nổi bèn rụt rè thò tay vừa chạm vào một giây đã bị anh hai hét toáng lên “không được”. An rụt tay lại ngay, mặt mày đầy cam chịu vì đã nhiều lần bị ba mẹ bảo “cái đó của anh hai con không được giành”. Thế rồi An vòng tay cúi đầu “dạ” rõ to để xin. Thường thì anh hai cho ngay. Nhưng gặp lúc anh hai không muốn cho thì ba mẹ thương An lắm mà cũng chẳng làm gì được. Vì ba mẹ vẫn dạy anh hai phải tôn trọng những cái gì của An, nên An cũng phải thế thôi.

An đã đến tuổi thích tự làm nhiều thứ. Đến giờ đánh răng toàn giành bàn chải từ tay mẹ “tự đánh dăng mà”. Đi chơi về bị mẹ nhanh nhảu cởi giày là hét ầm lên “tự cởi giày”. Mà An tự cởi giày được thật, cả giày lẫn ủng luôn. Đầu tiên là tháo khóa, rồi đến cầm gót rút ra. Hôm nay mẹ lỡ tay mở cánh cổng trường anh hai, thế là bị An dỗi bỏ đi một mách, vừa đi vừa trách móc “tự mở cửa MÀ”, rồi cứ đứng đằng xa nhìn mẹ đầy giận dỗi. Mẹ dắt tay đi ngoài đường thì An thích thú nhìn mẹ “tự đi bộ”.

An biết diễn tả những việc mình thích “muốn lấy cái này”, “muốn ăn quýt mà” – hoặc không thích “không thích ngồi bô”, “không thích uống sữa”, “không thích cởi vớ”. Ba bế An đi đánh răng, An kêu ầm lên “đừng mà, đừng”. Hôm nay An ngồi bô mà mãi không i, ba bảo “An rặn i đi con”, gặp lúc An đang khó chịu vì mẹ đi vào phòng đọc truyện cho Duy mất, thế là An cứ càm ràm “ba đừng nói nữa, ba đừng nói nữa mà”.

An cũng biết khái niệm một và hai. Ăn hết nho ra xin mẹ “một nho nữa”, “một nui nữa” hoặc “một cái nữa”. Cầm hai cái ô tô trên tay thì đi khoe khắp nhà “hai cái nè, hai cái luôn”.

_DSC9004.jpg

Hai cái nè

An nhận biết được khá nhiều màu cơ bản trắng, đen, xanh dương, xanh lá cây, đỏ, vàng, hồng, tím và cam. Mẹ bảo “tìm cho mẹ hình tròn màu vàng” hoặc “hình vuông màu đen” là An đều chỉ đúng. Còn đọc tên màu thì An đọc được xanh dương, đỏ và cam.

Dạo này An bám mẹ kinh khủng. Mẹ vừa đi khuất mắt là dáo dác “mẹ đâu, mẹ đâu rồi?” và kêu ba “đi tìm mẹ”. Ba bảo “mẹ ở ngoài bếp nấu ăn” thì An đòi “xem mẹ, xem mẹ mà”. Phải cho An nhìn thấy mẹ mới yên. Ba làm gì An mà An không thích thì lập tức mặt nhìn mẹ cầu cứu ầm lên “mẹ ơiiiiiiiiiiiiiii, mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiii”. Đi bác sỹ, bác sỹ vừa đặt ống nghe vào ngực An thì cô nàng đã hét toáng lên “mẹ ơiiiiiiiiiiii” rồi “An sợ” làm bác sỹ cứ ngơ ngác “con bé nó kêu gì thế?”. Còn nếu anh hai giành đồ chơi của An thì An cũng sẽ gọi nhưng là để trách móc “hai ơi!!!”. Hai cái giọng gọi ơi này ngữ điệu khác nhau rõ rệt à nha.

Nói về bướng bỉnh thì An là bậc nhất. Bảo An “con không được quăng đồ ăn xuống đất” thì cô nàng cầm sợi bún thò tay hờ hững ra ngoài khay ăn rồi nhìn mẹ ánh mắt tỉnh bơ. Rồi thì casually xòe bàn tay thả sợi bún một cách nhẹ nhàng xuống sàn. Nhưng An cũng rất hiểu biết. Nếu mẹ bồi thêm trước khi An kịp thả rơi sợi bún “nếu con quăng bún xuống đất mẹ sẽ không cho con ăn tiếp/mẹ sẽ phạt” thì An lại từ từ thu sợi bún về, nhưng lần này An để ngay mép cái khay. Nói chung An cứ phải tìm cách không làm theo ý mẹ, dù chỉ một chút.

Mỗi khi mẹ có chuyện gì thật nghiêm túc cần giải thích cho An hiểu, mẹ đều ngồi xuống ôm An và bảo “An, con nhìn vào mắt mẹ này, blah blah blah…”. Đảm bảo có hiệu quả tức thì, cho dù đó là mắng An, khen An hay yêu cầu An làm gì mà trước đó 5 lần 7 lượt nói khơi khơi đều chẳng lọt tai nàng. Người ta bảo “always bring yourself down to the child’s level” (lúc nào cũng quỳ xuống ngang tầm mắt trẻ (nếu muốn nó lắng nghe)).

_DSC9034.jpg

An biết khi nào ba mẹ giận và biết làm lành. Những lúc đó An sẽ cúi sát nhìn sâu vào mắt mẹ và gọi khẽ khàng “mẹ ơi”. Mẹ mà “dạ” thì An mừng lắm. Mẹ mà nghiêm mặt “mẹ đang buồn con nên không nói chuyện với con đâu” thì mặt An buồn hiu. Hôm qua An bị ba phạt bảo “con đi ra góc kia ngồi”. An lủi thủi đi ra góc bàn ngồi chơi tha thẩn. Một lúc sau ba gọi “An lại đây ba thay áo cho” thế là An đứng bật dậy hớn hở chạy lại nhìn ba gọi “ba ơi”. Nghe ba “dạ” An tươi hơn hớn chỉ mặt ba “cười, cười”.

Thỉnh thoảng An nổi hứng ngoan ngoãn khi xin phép mẹ làm gì đó. Cầm hộp bút chì màu lên An hỏi “mở hông?”, chữ “hông” cao vút. Cầm cái búa nhựa chỉ vào tivi “đập hông?”. Mẹ lắc đầu thì gật gù “vỡ”. Hôm nọ lếu láo giơ kiếm lên chĩa vào người mẹ hỏi như hét “đánh mẹ hông?”. Mẹ bất ngờ quá hỏi lại “con nói sao?” thì ưỡn bụng và lên giọng đầy sốt ruột “đánh mẹ HỐNGGGG?”.

Đấy, mọi người có thấy con gái tôi interesting chưa nào?

A, phải khoe với bà nội ngay. Hôm nay An đã hát từ đầu đến cuối bài “Kìa con bướm vàng”, dù có một vài chỗ hát lí nhí chẳng ra từ gì cả. Nhưng như thế là cũng tiến bộ lắm rồi bà ạ. An còn hát được vài câu nguyên vẹn của mấy bài hát tiếng Anh nữa, ví dụ “doe, a deer, a female deer” trong phim “The Sound of Music”. Đi đâu với mẹ trên xe ô tô An thường hát liên khúc, từ “con cò bé bé” đến “quỳnh cồ quynh cô lít tố ta”. Tối ba mẹ ru An ngủ An toàn nằm hát leo chữ cuối thôi.

Buồn

Tối nay ba đem con vào ngủ. Tiếng con khóc làm mẹ thấy buồn quá. Ngực mẹ căng sữa. Từ sáng đến giờ hầu như con chưa bú. Mẹ cũng chẳng biết mẹ làm thế này là đúng hay sai nữa. Nhưng ngày nào cũng mất khoảng 2 tiếng dỗ con ngủ mà mẹ thì cũng bao nhiêu việc. Riêng việc đút sữa cho con cũng mất đứt của mẹ gần 2 tiếng nữa rồi. Thế nên ba ủng hộ mẹ lắm trong việc tập ngủ cho con. Lúc nào ba ở nhà ba đều xung phong vào ngủ với con hết.

Mẹ nhớ quá cái cảm giác được ôm siết con vào lòng và cho con bú, được nghe tiếng con nuốt ực ực, được bàn tay ấm ấm của con ve vuốt khắp người, được chọc con cười khi con đang mê mải bú. Mẹ nhớ quá con ơi.

Nhưng mẹ không thể tùy tiện cho con bú vì làm vậy sẽ phí những nỗ lực của con và của ba mấy hôm nay. Con yêu chịu khó nhé. Mẹ hứa sẽ đền bù cho con bằng những cách khác.

Bây giờ thì con đã hết khóc, nhưng mẹ vẫn còn buồn lắm con biết không.

Thôi, kể vài chuyện vui của con để lên dây cót tinh thần mẹ nào. Hôm nọ ba mẹ dọn dẹp ngoài bếp, hai anh em bi bô chơi cùng nhau ở trong phòng ăn. Nói là chơi cùng nhau chứ lúc mẹ liếc vào thì thấy anh hai khoanh hai chân vòng quanh 3 món đồ chơi, quyết không cho em An cái nào. Em An cứ xàng qua xê lại, chắc định tìm kẽ hở cướp đồ chơi. Rồi mẹ tiếp tục dọn dẹp cùng ba. Rồi mẹ nghe tiếng em An “dạ” rõ to, dù chẳng ai yêu cầu em. Mẹ lại liếc vào thì thấy em đang cúi khom người trước mặt anh hai, bàn tay xòe ngửa vào thẳng mặt anh, ngón tay vẫy vẫy, nét mặt rất chi là chờ đợi. Anh hai quả không hổ danh làm anh, bốc ngay cái ô tô trao cho em gái. Mẹ nhìn thấy cảnh đấy vừa buồn cười, vừa thấy lòng lâng lâng hạnh phúc. Có lẽ cảnh nhà đầm ấm vui vầy cùng nhau luôn là niềm khát khao của mẹ.

IMG_3771.jpg

Con gái mẹ ngày nào cũng mang đến cho mẹ một niềm vui mới nho nhỏ. Ngày thì mẹ phát hiện con hát ê a theo bài Twinkle twinkle little star, vừa hát vừa giơ hai tay lên múa dẻo, rồi tự sáng tác một vài điệu nhảy: khi nhún tại chỗ, khi xoay vòng tròn, khi vừa xoay vừa múa, rồi vừa múa vừa cười tí tởn. Hôm nay rõ ràng con còn hát được chữ “star” khi nghe mẹ hát câu đầu tiên nữa. Ngày thì con làm mẹ cười bò lăn khi cứ đi hôn chụt chụt vào tất cả mọi thứ: chân em Phú, giá phơi quần áo, tay vịn ghế, cánh cửa tủ. Thậm chí con còn kéo cái bô từ gầm giường ra hôn chụt một cái, vẻ mặt cực kỳ hài lòng. Ngày con lại làm mẹ bay bổng khi cứ thấy mẹ ở đâu là con ào lại ôm hôn mẹ thắm thiết. Mấy ngày nay con cứ thấy mẹ giang tay ra là hớn hở chạy tới, gần đến nơi thì xoay lưng lại đi giật lùi giật lùi rồi ghé mông ngồi vào lòng mẹ, xong rồi bắt đầu các kiểu ngả ngớn.

Đến hôm nay con gái biết nói thêm nhiều từ mới lắm rồi. Thường xuyên tự khen mình “chởi” (giỏi), nhiều lúc rất không đúng hoàn cảnh. Được mẹ bế ra khỏi ghế ăn cũng tự khen giỏi (hay là khen mẹ nhỉ). Đánh mẹ xong cũng tự khen giỏi. Con biết đòi “cởi” rồi nắm áo kéo ngược lên cổ. Con biết “nóng” và “lạnh” khi được mẹ rửa tay dưới hai vòi nước. Con tự khen áo mình “đẹp” khi thấy áo có nhiều hoa. Con thường xuyên đòi “xuống” mà mẹ rất hay giả vờ không hiểu. Vì nếu mẹ hỏi “xuống hả con?” mà không cho con xuống thì con sẽ lăn ra ăn vạ ngay. Hôm nay con còn gõ gõ tay mẹ kêu “sữa” và nhìn ly sữa mẹ để trên bàn đòi uống. Con biết nhận mặt các bạn của con, bạn Piglet, bạn Gấu Pooh, Kanga, Bướm, Chó trắng, Sư tử, Gối vòng. Nhưng tên các bạn thì con đọc buồn cười lắm.

Cô Hương kể hôm nọ con gái đòi ăn dưa hấu. Bác Mẫn (con hay gọi là Ba Mẫn) cho con một miếng. Ăn xong con chỉ đĩa dưa hấu đòi “măm, măm, dấu, nữa”. Ngồi trên highchair con hay thích quăng đồ xuống đất, rồi làm mặt biết lỗi, dòm ngó tới lui và mách mẹ “dớt” (rớt). Trên bịch tã của con có bức ảnh một cậu bé ngồi cho gấu uống nước, xung quanh cậu có nhiều đồ chơi. Con biết chỉ vào từng thứ v à bảo “baby”, “dấu”, “ô tô” (thật ra là mấy toa xe lửa), “máy bay”, “pấp pịt” (piglet). Con gái giỏi lắm nha. Con còn chỉ ra mắt của cậu bé nữa. Nói chung mắt trên người thật, trên búp bê hay của người trong hình con đều chỉ được cả. Thậm chí hình cái tã bé tí xíu ở góc bịch con cũng nhận ra vì trên đó con thấy có hình cá và bướm giống như cái tã mẹ hay cởi ra cho con cầm xem mỗi khi ngồi bô.

Bây giờ con thường hay đứng ở cửa bếp gọi mẹ ầm ĩ. Nếu mẹ bảo không được ra thì con chỉ đôi dép và kêu “giày, giày” ý bảo mẹ mang giày vào cho con đế con được ra bếp chơi. Đấy là do hôm trước mẹ thấy con khóc tội quá, lấy giày con mang vào, cho con ra chơi với mẹ. Và con hớn hở đi dọc nhà bếp, lôi hết nồi niêu xoong chảo đến hành tỏi quăng xuống đất. Rồi con ngồi bệt luôn xuống sàn nghịch cho đã. Dơ khiếp là dơ.

Từ ngày có con gái, mẹ đi shopping chỉ để ý sắm đồ cho con. Mỗi lần tắm con xong, mẹ lại có thú vui diện bồ này bộ kia, phối màu này màu nọ lên người con. Thật là sướng. Bộ nào con mặc mẹ thấy cũng xinh, không xinh cái mẹt cũng xinh cái mông. Mà mẹ chỉ thích mặc quần bó cho con thôi, để nhìn thấy cặp chân mũm mĩm bước đi cứ dạng hai hàng của con.

_DSC5550.jpg

Dạo này tóc con cũng dài dài nên mẹ thỉnh thoảng lại táy máy nghịch. Hôm nọ lúc con đang ngồi bô, mẹ tranh thủ làm cho con hai củ tỏi trước và sau. Trông buồn cười không?

Trước nhé

IMG_3780.jpg

Sau này

IMG_3774.jpg

Toàn cảnh

IMG_3779.jpg

Hôm nay mẹ lôi cái cặp chị Duyên tặng con ra dùng để tăng thêm phần nữ tính cho con. Chỉ nghe mẹ nói một lần mà con nhớ, sau đó cứ chỉ cái cặp và bảo “cạp”. Con cũng nghe lời mẹ không rút cặp xuống chơi vì mẹ bảo để đấy cho đẹp.

IMG_3792.jpg

Đến chiều, mẹ thấy trời đẹp, khí thế lên cao, lại muốn phần nữ tính của con được cải thiện nhiều nhiều nữa, nên mẹ rủ ba đưa con vào city …xỏ lỗ tai. Và đây là toàn bộ quy trình:

Mẹ ký cam kết (là sẽ không kiện cáo :D )

_DSC5584.jpg

Trong lúc đấy em An đi rảo một vòng xem tình hình chợ búa

_DSC5588.jpg
_DSC5582.jpg

Đánh dấu chỗ bắn

_DSC5591.jpg

Chuẩn bị

_DSC5601.jpg

Xong rồi (cái miệng em ngoác to trông buồn cười ghê chưa hihi)

_DSC5603.jpg

Em được thưởng một cái sticker “I’ve just got my ears pierced” (trong lúc này anh hai và anh An vẫn đang còn há hốc miệng trước sự việc vừa mới xảy ra)

_DSC5615.jpg

Kỷ niệm một phát trước cửa tiệm với cái miệng méo xẹo

_DSC5621.jpg

Rồi mấy anh em đi công viên chơi. Siêu mẫu của mẹ đây. Em mặc bộ đồ của bác Nga và cái áo lạnh của bác Mai tặng SN em đó

_DSC5627.jpg

Cận cảnh đôi bông của em (bằng bạc, cái đôi khởm này £25 đó nha)

_DSC5644.jpg

Ôm bạn thân Piglet

_DSC5660.jpg

Cái mặt thấy ghét

_DSC5661.jpg

Cảnh sát trưởng

Trong nhà có ông cảnh sát trưởng. Ông này chuyên môn để ý em đã đành, ba mẹ và bà nội ông cũng chẳng tha. Trong nhà thường xuyên nghe ông ấy điều khiển “bà đứng chỗ này”, “mẹ ngồi”, “ba không uống nước cam của mẹ”, “bà nội không nói trời ơi“.

Ông này buồn cười lắm, lúc thì bướng kinh khủng, lúc lại rất dễ bị dụ. Vừa nãy cho ông vào giường ngủ, ông đòi mang bạn Tinky Winky vào giường nằm chung, rồi ông đòi ba hát cho bạn nghe với. Ba muốn ông ngủ ngay nên bảo “bây giờ con nhắm mắt lại suy nghĩ ra một bài hát rồi hát cho bạn nghe nhé”. Thế rồi ba quay lưng đi ra, còn kịp liếc thấy ông đang nhắm tịt mắt. Bây giờ thì ông đang nghêu ngao “twinkle twinkle little star” rồi “happy birthday to you hú hú” rồi lại “hú hú hú”.