Hôm nay là ngày đầu tiên Minh Duy quay lại trường mẫu giáo. Con đi học từ 8h sáng đến 1h trưa.
Suy nghĩ tới lui một hồi mẹ bàn với ba và bà nội cho Minh Duy đi học trở lại. Vì Minh Duy ở nhà với ba mẹ nhiều bị quản lý chặt quá hay sao mà có vẻ bức bối, thường xuyên la hét. Ngày nào cũng chừng đó chuyện, mà chuyện nào cũng làm con bực mình. Từ chuyện thay tã buổi sáng, đến chuyện thay đồ đi chơi, rồi đi chơi về phải thay đồ và rửa tay để ăn cơm, rồi đi ngủ trưa, v.v… Mẹ nghĩ chắc tại con bị nghe nhiều yêu cầu quá (“đánh răng đi con”, “vào đây thay đồ nào”, “rửa tay đi”) nên dễ tẩu hỏa nhập ma. Thôi cho con đi học để con nhìn các bạn mà bắt chước xử sự.
Từ lúc quyết định cho con đi học đến lúc con chính thức đi bữa đầu tiên thì con đã tiến bộ nhiều lắm. Ít la hét hơn hẳn. Nói cái gì mà ba mẹ không hiểu cũng bình tĩnh tìm các từ khác thay thế. Con cũng chịu khó nghe giải thích nhiều hơn, ít cãi lại mệnh lệnh hơn. Nhưng thôi, cứ đi học, lại tốt cái khác. Con sẽ tập ăn đồ ăn tây, con sẽ nói tiếng Anh, con sẽ độc lập hơn…
Tuần trước Minh Duy có 3 buổi đi học thử, có mẹ đi cùng. Nhưng mẹ không được ở bên cạnh con mà phải vào phòng ngồi. Sau 1 tiếng cô giáo đưa con xuống gặp mẹ. Cô giáo của Duy tên là Joanne, gọi tắt là Jo. Cô còn trẻ, tỏ ra rất yêu trẻ em và nhiệt tình. Sau mỗi buổi học thử cô đều tường thuật cho mẹ nghe mọi chi tiết của Duy trong suốt một giờ. Mỗi khi Duy khóc cô lại tìm mọi cách để dỗ Duy nín. Cô bảo cô cũng hồi hộp lắm, vì cô cũng phải làm quen với Duy. Cô thấy rất buồn nếu Duy ngại cô, vì cô thật sự muốn Duy happy. Nói chung mẹ rất có cảm tình với cô Jo.
Sáng nay mẹ đưa Duy đến trường rồi giải thích với Duy là mẹ đi tập thể dục, con ở đây chơi với cô Jo và các bạn, tí mẹ về đón nhé. Đầu tiên Duy hực hực định khóc và níu không cho mẹ đi. Mẹ giải thích một hồi Duy cứ một mực bảo “Mẹ ngồi đây với Duy, mẹ không tập thể dục”. Mẹ đành phải bảo “mẹ phải đi tập thể dục con ạ, nếu con không ở đây chơi với cô Jo thì mẹ phải ép buộc con thôi”. Mẹ nói tỉnh lắm, chẳng đe dọa mà cũng chẳng dỗ dành. Nói như thể sự thật nhất định phải như thế. Thế là (may quá) Duy nghe lời, chẳng hó hé tiếng nào nữa. Mẹ đứng dậy đi Duy còn bái bai và mi gió nữa. Duy mà như thế thì mẹ yên tâm hoàn toàn.
Lúc mẹ đến đón, Duy thấy mẹ thì nhảy cẫng lên “oh dear”, rồi chạy lại báo cáo với cô Jo một tràng. Cô kể Duy có ups and downs, nhưng 80% là ups. Cô khen Duy ăn tốt, gần hết bữa trưa. Cô đâu có biết sáng nay Duy chỉ uống sữa và ăn yoghurt để đi học cho kịp giờ. Nên đến trưa chắc là đói mềm.
Trong lúc Duy đi học thì mẹ đi tập gym. Phải ra sức tập luyện lấy lại vóc dáng, chứ cô Hằng than trời khi biết mẹ gần 60kg. Cô bảo cô chỉ 47kg thôi mà đã thấy mập lắm rồi. Cô còn bảo “mày mà về VN chắc chẳng ai nhìn mày đâu”. Hic. Tại vì sắp về VN mới thế, chứ ở cái xứ Anh con gái đàn bà ai ai cũng bụng to hơn bụng chửa thì mẹ thấy mình vẫn còn nhon chán.
Mẹ đi bộ 30 phút, chèo thuyền 30 phút, rồi xuống bơi 10 vòng. Thế là tiêu chắc cũng phải được 500 calories. Đi tập sướng lắm, thấy mình lại có cuộc sống thảnh thơi như hồi con gái. Nhờ có bà nội ở nhà cho Minh An bú rồi ngủ, lại còn dúi cho nước uống và trái cây trước khi đi nữa chứ. Bà nội tuyệt thật!
Cứ sáng nào đưa Duy đi học cũng đi tập thế này thì đến lúc về VN mẹ lại mignonne như ngày xửa ngày xưa thôi.
Lại lạc quan hơi bị quá đà rồi.




Bình luận mới