Tag Archive for 'lý luận'

Hahaha hihihi

Hai mẹ con dắt tay nhau đi học, ngang qua một chú lúi húi sửa đường, An chỉ:
- Con nhìn thấy chú đang làm cái đường nè mẹ.
- Ừ, chú thợ xây đang sửa đường đó.
- Đó là chú thợ xây ha, không phải chú thợ săn đâu, vì chú đâu có đang đổ ‘xăng‘ cho mình đâu.
Mẹ cười hihi.

 

Ba: What is cereal made of?
An: Kelloggs!

 

Trên đường đi chơi ngang qua trạm xăng tên Select, bà nội hỏi bằng giọng tiếng Anh của bà nội:

- Xì lếch là gì?

An nhanh nhảu:

- Là trái cây đó.

Hóa ra An biết bà nội hay nói nhầm giữa chữ L và N nên suy luận ngay bà nội muốn hỏi “snack là gì?” (An nhầm snack là trái cây vì khi ăn snack mẹ hay cho ăn trái cây).

 

Như mẹ đã kể, An rất hay mơ ác mộng. Một đêm mẹ nghe An thút thít khóc, chạy sang hỏi thăm thì con gái bảo “Con nhìn sang cái đầu anh hai con tưởng là con bò con sợ quá nên con mới khóc”. Khổ thân con đêm tối mò nhìn một cục tròn đen lại tưởng con bò. Bây giờ hai anh em nằm giường tầng, người trên người dưới, không nhìn thấy anh hai nữa nên An còn sợ hơn. Thế là ba in hình anh hai dán ngay đầu giường An. Cho đỡ sợ hơn An còn xin ba một cái đèn chiếu ngay vào cái hình đó mỗi khi An sợ An nhìn cho rõ.

 

An rất là đanh đá. Không vừa lòng cái gì là nàng ta bắt đầu nhấm nhẳng “poo poo, wee wee, idiot”. Mỗi lần vậy là mẹ lại lắc đầu. Một hôm An tự lên thay áo mới, mà áo chẳng hợp với quần nên bà nội bật cười ha ha. An buông thõng:

- Tinkly!

Xong vào hỏi mẹ:

- Mẹ có biết tinkly là gì không?

- Không?

- (Giọng tỉnh queo) Là poo poo đó.

Haha con gái mẹ quả thật chua ngoa.

 

Hai anh em chẳng biết đang nói chuyện gì mà mẹ chỉ nghe được khúc cuối:

Duy: What is it then?

An: I won’t tell you.

Duy: You don’t tell because you don’t know.

An lên giọng: Duy, are you me? (thấy Duy không trả lời) DUYYYY, ARE YOU ME?

Duy cùn: Yes!

An giọng không hề thay đổi: No you’re not, so you don’t know what I’m thinking or what I want to say, do you?

Mẹ ba không dám hó hé một tiếng.

 

Đanh đá nhưng An lại cực mau nước mắt. Những chuyện như sợ một chút, dỗi một chút, đau một chút An òa lên khóc miệng mếu xệch nước mắt chan hòa mẹ nhìn thôi lòng đã mềm như bún. Nhưng thấy An khóc khi xem phim hoạt hình có bạn bị ngã thì mẹ thương không chịu được. Hôm nọ An xem Toys Story 3 có các bạn đang đi ô tô bị tia chớp bắn trúng văng ra ngoài thì phải, An khóc nức nở. Ba phải ngồi ôm An suốt cả phim. An nín khóc rồi mẹ mới lấy điện thoại ra quay An. Một lúc sau mẹ hỏi tại sao An khóc, An chỉ kể lại chi tiết đó thôi mà xúc động đến nỗi lại òa lên khóc lần nữa. Trong khi anh hai ngồi bên cạnh xem như bị hút hồn, chẳng hề có cảm xúc gì.

 

Con gái của mẹ quả thật là rất interesting! Sau này anh nào yêu em chắc là sẽ rất thích tính cách của em nhưng đảm bảo cũng bị em hành cho chít.

Lượm lặt

Chị Thanh tặng An một bộ đồ playsuit áo liền quần rất dễ thương, An nhặt lên ngắm nghía rồi kết luận:
- Cái này con phải xỏ chân vào trước, vì nó có cái gạch ngang.

DSC_8163.jpg

Anh Hiếu Minh và Duy chơi trò yes or no:
HM – Cái gì tạo ra sóng?
D – Nước biển?
HM – Không phải.
D (suy nghĩ) – Điện thoại?
HM – Đúng rồi.

An gặp ông Pete ở tiệc sinh nhật ông Gary:
Pete – What’s your name?
An – An.
Pete – How old are you?
An xổ một tràng – I am 3. But when my birthday finish, I will be 4. And then when my birthday come, I will be 5 (xòe 5 ngón tay giơ lên, mắt hấp háy tự hào)

Anh hai đạp xe đạp bị ngã chổng vó, khóc um sùm. Em An đang đạp xe từ xa bỏ xe lật đật chạy lại:
- Có phải hai bị đau chỗ này vì bị ngã không hai?
Rồi trong lúc mẹ ôm anh hai an ủi, em lụi cụi dựng xe đạp anh lên, dùng tay cố bẻ cái chân chống xuống để chống xe đạp. Chân chống thì cứng, em bẻ mãi mới được, còn tí nữa ngã cả người cả xe. Phải nói thật là ba mẹ thường xuyên ngạc nhiên và xúc động trước sự quan tâm của An dành cho những người xung quanh. Lúc nào em cũng “Mẹ, coi chừng đụng đầu”, “Ba ơi, ba chưa cài dây an toàn”. Mẹ hay nghĩ sao mình may mắn thế, sinh ra được một cô con gái trên cả tuyệt vời.

Sau sự việc này mẹ tranh thủ tâm sự với anh hai:
- Con thấy em An thương con ghê không, thấy con ngã là em bỏ xe lại hỏi thăm và dựng xe đạp lên giùm con đó. Em hỏi thăm con có thấy vui không? (Gật đầu) Con nhớ sáng nay em bị ngã khóc quá trời mà mẹ thấy con chẳng hỏi thăm em tiếng nào. (Tại con quên) Mẹ nghĩ nếu lúc đó mà con hỏi thăm em chắc em sẽ đỡ đau hơn nhiều đó.
Chiều nay An vừa bước ra cửa đạp phải viên sỏi ngồi thụp xuống ôm chân mếu máo. Duy hỏi ngay:
- Tại sao An khóc vậy An?
- Tại cục sỏi này nè, nó làm An đau chân.
- An đau chỗ nào vậy An?
- Chỗ này nè hai.
An chỉ chỉ vào chỗ đó và Duy xoa cho em. Mẹ lấp ló theo dõi mà vui ơi là vui.

Mẹ đi làm về, thấy một cái huy chương có hình hoàng tử William và cô Kate cầm lên ngắm nghía rồi đặt xuống (hôm đó trường Duy tổ chức street party mừng đám cưới hoàng gia). Lúc sau Duy hớn hở chạy ra bếp khoe:
- Mẹ xem nè mẹ.
Mẹ đang dọn tủ lạnh, liếc ra một cái lại quay vào:
- Ừ lúc nãy mẹ thấy rồi. Đẹp con nhỉ.
Duy cúi đầu một lúc rồi lẩm bẩm:
- Nếu mà mẹ nói “wow, sao mà đẹp quá vậy” thì nó lịch sự hơn đó.

Mẹ chở hai đứa ra biển chơi. Đường đi xa và ngoằn nghoèo. Duy phát biểu:
- Chắc là phải có nhiều các chú builders lắm mới làm hết mấy con đường này ha mẹ.
- Ừ nhiều lắm con.
- Nhiều như thế nào mẹ?
- Thì nếu mà có 5 chú thì làm được một đoạn đường ngắn thôi. Nếu có 10 chú thì làm được nhiều hơn.
- Con nghĩ để làm được hết tất cả đường trên thế giới này cần phải có infinity and beyond (vô hạn, tagline của Buzz Lightyear) builders đó mẹ. (một giây sau) À nhưng không thể được, vì trên thế giới này chỉ có 7 tỉ người thôi.

Bữa ăn đã muộn mà Duy cứ ngồi thắc mắc hết chuyện này đến chuyện khác. Mẹ sốt ruột lắm rồi, nhưng cứ mỗi lần nhắc nhở Duy dù rất nhẹ nhàng là Duy lại xịu cái mặt xuống, việc ăn vì thế còn chậm hơn. Mà xịu mặt xuống thì cũng chỉ một lúc sau con trai lại tiếp tục nổ máy, nên lần cuối cùng mẹ bảo:
- Thôi mẹ đang muốn tập trung ăn, ăn xong mẹ nói chuyện tiếp với con.
- Vậy thì tại sao lúc nãy mẹ nói là có mà thực ra mẹ định nói không, xong rồi mẹ lại nói là có (túm lại Duy hiểu nhầm mẹ một chuyện gì đó)
Ba thấy mẹ thở dài đánh sượt liền xen vào vì sợ mẹ nổi cơn thịnh nộ với Duy:
- Ý mẹ là (mẹ liền quay sang ba suỵt “Anyway” – ý mẹ là chuyện không có gì quan trọng, con có hiểu thế cũng không sao, giờ mà giải thích nó lại bắt bẻ tiếp thì bữa ăn không biết bao giờ kết thúc)
Không ngờ Duy mếu máo:
- Mẹ nói với ba là “anyway” có nghĩa là mẹ muốn ba ignore con, mà con thấy vậy nó không có nice với con.
Ôi nghe con nói xong mẹ xìu hết cả sự bực mình vì thương con. Nhạy cảm quá thì khổ lắm con ạ (nhưng phải nói là khoản này con giống y như mẹ).

Một hôm cũng trong một bữa ăn kéo dài tưởng chừng vô tận, mẹ ngồi nhìn chúng nó vừa ăn vừa nhơi vừa trò chuyện, trong khi mẹ chỉ chờ chúng nó ăn xong để dọn dẹp, phơi đồ, nấu nướng, và nhiều thứ khác đang đợi. Bỗng mẹ buột miệng:
- Ước gì mẹ có cây đũa thần, mẹ phất một cái, biến mất hết.
Cứ tưởng nói thế chúng nó có hiểu gì đâu, còn mẹ thì nói ra được cái điều muốn nói nó cũng nhẹ nhàng cái lòng. Bỗng mẹ thấy Duy trợn tròn mắt:
- Tại sao? Mẹ thương các con lắm mà?
- (Mẹ giả nai để lấp liếm) Ơ mẹ nói cái gì biến mất ấy nhỉ?
- Các con phải không?
Mẹ bị bắt thóp nên phì cười, mệt mỏi tan biến:
- Thế biến đi đâu?
- Biến vào bụng mẹ hả?
- Hihi đúng rồi. Các con thông minh thế.
Mẹ đang cười hì hì mà thấy cả hai đứa miệng ngậm đầy cơm cứ tròn mắt nhìn mẹ thì tỉnh cả người cố làm mặt nghiêm túc trở lại:
- Là mẹ nói đùa ấy mà, các con đáng yêu thế này biến mất thì mẹ buồn lắm lắm.
Nói chung bây giờ nói cái gì cũng bị hai chúng nó thu âm lại rồi đem ra phân tích mổ xẻ hết ạ. Sợ lắm.

Con gái

Nguyện vọng của con gái:
“Con muốn con ăn nhiều thật nhiều, để con lớn lên giống mẹ. Con lớn lên rồi con sẽ mặc áo ngực trước, rồi con sẽ mặc váy, tại vì con muốn con đẹp thật là đẹp”.

Lý luận của con gái:
Sau một hồi cố gắng thuyết phục con gái uống sữa không cần ống hút, mẹ hỏi:
- Thế ở Paint Pots con uống sữa có ống hút không?
- Dạ không.
- Thế ở nhà con cũng đâu cần ống hút đâu.
- (Giọng cao vút) Nhưng mà ở Paint Pots đâu có ống hút đâu, ở nhà mình có hộp ống hút nè.
Mẹ tâm phục khẩu phục cun cút đi lấy ống hút cho con gái.

Tình cảm của con gái:
Mẹ đau chân, con gái nhìn mẹ nghiêm giọng “Mẹ đừng bóc nữa” (vì mẹ cứ bóc chỗ da bị tróc ra) rồi ôm choàng lấy mẹ hôn thật sâu, vừa hôn vừa thở dài sườn sượt. Có lúc mẹ đau quá, nhăn nhó, con gái chẳng biết làm sao cứ đứng ngẩn nhìn mẹ, mắt rơm rớm. Con gái mau nước mắt cực.