Tag Archive for 'lý luận'

Page 2 of 5

Chí lý

Sáng Duy hỏi ba:
- Tại sao mình lại chết?
- Tại mình già đi nên mình chết con ạ. Giống như cái gì để lâu rồi cũng sẽ hỏng. Con thấy sắt không, để lâu là bị rỉ sét đó.
- Vậy tại sao có chất chống rỉ sét mà không có chất làm cho mình không già?
Ừ ha!

Một hôm Duy vẽ hình một cái gì đó, và bắt đầu nói tiếng Việt:
- Đây là cái hành tinh này mẹ. Chỗ này là chỗ cái nồi nhà mình có thể bắt được đấy.
- ???
- (tiếp tục giải thích) Còn chỗ này là ăng ten. Để cho cái nồi nhà mình đó.
À, hóa ra chàng ta đang nói về cái vệ tinh phát sóng và cái chảo parabol của nhà mình có thể bắt được cái sóng đó.

An và mẹ đang ở bưu điện. An nhìn thấy một cái thiệp in hình một con chó đang mặc áo có nhiều màu sắc:
- Đây là con chó con gái người.

Hôm nọ, trong buổi họp với cô giáo của Duy, cô bảo Duy rất thích và am hiểu các vấn đề liên quan đến khoa học. Cho nên cùng với chủ đề đó cô giáo sẽ hỏi Duy những câu hỏi khác với câu hỏi dành cho cả lớp. Và vì biết Duy có khả năng nên cô cũng hỏi Duy để con suy nghĩ sâu hơn. Mẹ thật thích cách dạy học bên này vì họ chú ý đến điểm mạnh của từng em để phát huy và điểm yếu để sửa. Ví dụ cô giáo hay chú ý nhắc Duy không sửa lưng các bạn khi bạn nói sai, hay là tôn trọng ý kiến của bạn. Mẹ thấy bây giờ Duy chơi với An mà An không làm theo ý mình là Duy vẫn giữ được bình tĩnh để thuyết phục. Chứ ngày xưa là toàn đánh em thôi.

Vào phòng học của Duy và các bạn ba mẹ thích ơi là thích. Các con đi học mà sướng hơn đi chơi. Nào là dùng cái muỗng gỗ mặc quần áo cho thành ông vua, tự vẽ truyện tranh về những món đồ chơi mình thích (Duy vẽ football và army), nào là mang một con gấu bông của mình đến lớp giới thiệu với các bạn, nào là vẽ tả thực một món đồ. Trên tường còn có một chỗ đặc biệt để các con tự dán cảm xúc của mình lên, ví dụ mặt cười, mặt buồn, mặt giận. Một chỗ khác để cô giáo dán tên các con lên khi các con làm được việc tốt. Một góc khác trang trí nhưng một cửa hành để dạy các con biết sử dụng tiền. Mẹ nghĩ bà ngoại mà sang đây chắc là thích lắm.

Logic của An

- Con gái ơi con gái có yêu mẹ không?
- Dạ có.
- Có khôngggg? Sao mẹ không thấy?
- Tại vì mẹ không nhìn nên mẹ không thấy.

- Ba ơi cái bib của con đâu?
- Ở ngoài phòng ăn đó con. (ba đang ở trong phòng khách)
- Không phải, ở trong phòng ăn chứ.

- An ơi để ba đeo bib vào cho con rồi ăn tiếp.
- Ơ, con chưa ăn mà?
- (ba chưa hiểu) Ừ thì bây giờ đeo bib vào rồi ăn.
- Nhưng mà con chưa ăn mà, sao ba lại nói là ‘ăn tiếp’.

Nói chung là ba mẹ thường xuyên bị bắt bẻ.

Chuyện vặt

Hai vợ chồng đang xem phim, bỗng chồng huých cùi chỏ:
- Nghỉ xem phim, em ra viết blog đi. Độc giả trung thành Duy & An gọi kìa.
Thế là lóc cóc ra viết vài hàng dành cho các độc giả trung thành yêu quý :). Nhân đây mẹ cũng xin cảm ơn bạn Duy & An :) đã vào ủng hộ nhà Duy An, làm mẹ quyết tâm viết bài này. Tung tích của bạn chỉ vỏn vẹn đang ở Bỉ và người miền Nam, hihi không biết có đúng không.

Mẹ đứng đánh răng, thấy An vừa rửa tay vừa thổi phù phù:
- Con làm gì thế?
- Con thổi cho nước nó nguội để con rửa tay (nàng đang mở vòi nước ấm, mùa đông rồi, rửa bằng vòi lạnh thì cóng lắm)
Haha thổi thế thì không biết đến bao giờ.

Ba giảng giải cho An về họ và tên:
- Chú Ron có họ là Weasley. Cả nhà chú ai cũng có họ là Weasley hết. Giống như nhà mình ba họ Huỳnh, anh hai cũng họ Huỳnh. Thế An là họ gì?
- Con là Huỳnh Minh An. (tiếp luôn) Còn mẹ là …Huỳnh Yang. (rồi sửa lại ngay) Huỳnh Zang.

Mẹ đang bận trang điểm mà An cứ gọi mẹ xuống mở cửa phòng đồ chơi cho An. Mẹ bảo:
- Bây giờ mẹ bận trang điểm, xong là mình đi luôn, không có thời gian chơi đâu con ơi.
- Con có thời gian đó, con có thể cho mẹ một chút xíu được đó.
Úi choa, cảm ơn con nhiều, được thế thì tốt quá.

An lật đật chạy ra toilet:
- Mắc tè, mắc tè quá.
Duy chạy vội theo sau:
- Để hai bế An lên ngồi cho.
rồi nhanh tay kéo quần em xuống, khệ nệ bế em lên ngồi toilet
- Cám ơn hai nha hai.
- Không có chi.
Tim mẹ trào lên cảm giác yêu thương và tự hào quá đỗi về hai cục vàng của mẹ.

Mẹ mang cheese và biscuits cho hai anh em ăn snack. An đòi cầm cheese trong tay nên mẹ dặn:
- Con chưa được ăn bây giờ đâu, để ăn trưa xong đã nhé.
Hai giây sau đã thấy nàng ta ăn hết nửa cây cheese. Mẹ giận lắm, không phải vì An ăn mất cây cheese, mà vì An không nghe lời mẹ, mà An thường xuyên thích là làm thôi.
- Vậy chút nữa con chỉ còn biscuit để ăn thôi.
Duy nghe thế vội can thiệp:
- Nhưng mà như vậy thì em An sẽ buồn lắm, vì em An không thích ăn đồ ngọt đâu, em An chỉ thích ăn cheese thôi.
Mẹ tranh thủ hỏi luôn:
- Thế con nghĩ xem bây giờ mình phải làm sao?
- Con nghĩ là tới giờ snack con sẽ cho em An cây cheese của con.
Mẹ nghe thế lòng mềm như bún, vào lấy cho An một cây cheese khác.

Trời mưa, Duy đi ra đi vào:
- Con không muốn ba Đông bị ướt.
- Ừ, ba bị ướt thì tội nghiệp quá con nhỉ.
- Dạ, ba có thể bị con vi trùng cảm nó cắn đó.
- Thế bây giờ mình phải làm sao hả con?
- Mình phải đi đón ba thôi.
- Thế lỡ ba đang trên đường về rồi thì sao?
- Thế thì mẹ phải gọi điện cho ba ngay đi. Nói ba đừng về, đợi mình đi đón ba.
Ba thấy con trai yêu quan tâm đến ba chưa.

Ba đi công tác, tối hai đứa ngủ sớm, mẹ ở dưới nhà một mình lướt net. Bỗng mẹ nghe tiếp cạch cửa, chạy ra xem thì hồn vía lên mây. Cửa trong khóa cả hai khóa, mở ra xem cửa ngoài thấy cửa ngoài cũng khóa cả 3 loại khóa. Mẹ đứng ngẩn một lúc, nhẩm lại trong đầu và chắc chắn là không phải mình khóa vì từ lúc chuyển về nhà này mình chưa bao giờ có ý định dùng tới tất cả các loại khóa như vậy. Quái lạ, ai nhỉ. Chẳng lẽ có kẻ xấu chui vào nhà rồi khóa trái cửa lại để khống chế mình. Gì thì gì, mình phải thoát ra trước mới tính đường cứu các con được. Mẹ chạy vào nhà chụp cái điện thoại rồi mở toang cửa chạy ra đường đứng gọi điện cho chú Trung nhà cô Giao. Chỉ thoáng sau chú Trung và chú Hoàng Anh chạy qua lùng sục từ trên xuống dưới, trong tủ, dưới gầm giường. Chẳng có ai. Ông Gary ăn vội bữa tối rồi cũng chạy qua xem thế nào. Ông ấy bảo hay là Duy, vì trẻ con có thể cảm thấy nỗi lo lắng của người lớn nên làm thế. Mẹ nghĩ một chút rồi bác ngay, vì có vạch đo chiều cao Minh Duy ngay đấy. Mẹ và ông ấy đo thử thì Duy không thể với tới mấy cái khóa trên cùng. Mà từ chiều Duy đi học về toàn ở cạnh mẹ cho đến lúc đi ngủ, không thể nào đóng cửa mà mẹ không biết. Với lại mẹ chưa bao giờ bảo với Duy An là mẹ sợ hay lo lắng khi ba đi vắng gì hết. Thấy mẹ chưa hết sợ, cô Giao gửi chú Trung sang ngủ ở phòng khách nhà mình.

Dù sao sáng hôm sau Duy ngủ dậy mẹ cũng hỏi ngay:
- Hôm qua con có khóa cửa nhà mình không đấy?
- (tỉnh queo) Dạ có.
- Thật á??? Con khóa như thế nào?
- Con bắc ghế lên con khóa.
Mẹ ngồi xuống ôm lấy Duy:
- Con nghĩ thế nào mà con lại đi khóa cửa thế?
- Tại con sợ có người xấu vào nhà nên con khóa cửa lại.
Ôi con trai của mẹ, con trai suy nghĩ người lớn thế, bảo vệ được mẹ và em rồi đấy nhỉ.