Tag Archive for 'màu sắc'

Chuyện dài kỳ về MA – kỳ 3: con vẹt đáng yêu

_DSC9909.jpg

Dạo này con gái nói nhiều quá, mẹ ghi chép vào file word không thôi cũng đã mệt rồi, chẳng có đủ thời gian mà viết thành blog nữa. Mẹ bắt đầu viết từ lúc con 13 tháng, khi nào con nói gì hay hay thì viết, mỗi lần chỉ vài ba câu ngắn gọn, thế mà cũng đã được 10 trang giấy. Hôm nay mẹ lấy hết can đảm (nhịn bớt một tập phim cũng đòi hỏi nghị lực phết) để ngồi ghi lại những điều con nói, kẻo ông bà nội ngoại cứ giục giã.

Trước tiên mẹ phải khoe là An đã gọi tên được rất nhiều màu sắc. Từ hôm 18 tháng mẹ khoe An gọi tên được 3 màu đỏ, cam và xanh dương thì ngay hôm sau đó mẹ ngạc nhiên phát hiện ra con gọi tên được bao nhiêu màu khác nữa: hồng, tím, nâu, trắng, đen, vàng, xanh lá cây, xám. Có một dạo mẹ dạy An hoài không vào, mẹ còn tưởng trẻ con tuổi này bị mù màu ấy chứ. Bây giờ đi đâu thấy gì An cũng reo lên “màu vàng nè mẹ”, “màu xanh lá cây”, “màu cam”…

Đọc chuyện về An, mọi người cứ tưởng tượng kèm theo một giọng nói tưng tửng, y như cái mặt của An vậy. An có thể hét toáng lên đấy, nhưng chỉ một tích tắc sau cái giọng lại tỉnh bơ như không. Ba bảo An “rất animated” (nhắng nhít) vì trạng thái cảm xúc thay đổi như chong chóng của em.

_DSC9817.jpg

Con nhắng:

An dở quyển truyện ra:
- Con sư tử ơi, con gấu ơi, con khỉ ơi, con cá sấu ơi…
- (Mẹ cắt ngang) Minh An ơi
- Con mẹ ơi!!!

An chơi chán không biết làm gì ra đứng giữa nhà nhìn mẹ hét ầm ĩ rồi tỉnh bơ:
- An la mẹ
Nhìn thấy cái áo mẹ để bên cạnh lại hét:
- An la áo mẹ
Rồi tiếp tục nhìn một vòng quanh nhà vừa hét vừa mách:
- An la nước, An la ô tô, An la bàn…

Đang đi ngoài đường, nghe anh hai hỏi “hoa ở đâu mẹ?” An bon chen:
- An chỉ cho, An CHỈ CHO (hét to).
- An chỉ đi con, hoa ở đâu?
- (Suy nghĩ một chút) Không biết, mất rồi.

Đang uống nước An làm rớt ly xuống bàn, ngẩng lên nhìn mẹ mắt tròn xoe “Chết cha rồi mẹ”. Đó là ngày xưa, còn bây giờ thì “An lỡ tay, An LỠ TAY” (vừa nói vừa quát).

Thấy Duy phun nước bọt phì phì, An vừa nhìn mẹ cười hạ hạ vừa nói “Mắc cười quá à mẹ”. Xong lại tiếp tục rặn cười hạ hạ rất là nhạt nhẽo.

Desert with orange

Chuyện bốc mùi

Mẹ chạy vào toilet. An lật đật đi theo.
- Mẹ tè nè.
- (Mẹ đứng dậy. An lập tức cúi nhìn vào bồn cầu rồi buông thõng) Dơ quá!

An ngồi bô rặn mặt đỏ tía tai. Xong việc An kêu toáng lên:
- Xong mời, xong mời.
- Con rặn nữa đi.
- (Rặn “ịch ịch” rồi nhăn mũi) Thối quá à mẹ. Xong mời mà. An giỏi không?

Sáng vào toilet nhìn thấy ba An liền hô hoán “ba đi tè nè mẹ ơi”.

Duy “bùm” một phát rồi méc ba mẹ “đánh dắm, Duy đánh dắm”. An đứng gần nghe được vội vỗ ngực “An trước, An trước”. Bon chen không tưởng được.

Chị Thanh đang ngồi chơi bỗng đứng dậy đi mất. An nhìn theo đầy hiểu biết “chị Thanh đi i rồi”.

DSC00379.jpg

Tiếng Anh nha

Mẹ cho An vào toilet công cộng thay tã. Nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm lại bị đặt nằm ngửa nên An lo lắng:
- E e e
- (Mẹ chưa kịp nói gì thì An đã véo von) it’s ok, don’t worry! (không sao đâu, đừng lo) (Mẹ ngất, vì chưa nói thế với con gái bao giờ)

Hai ba con đang ở trong phòng, nghe tiếng Duy hút sữa rột rột ngoài này (uống cạn ly), An từ trong phòng reo lên “number one, hai uống hết sữa rồi ớ”.

Đến cửa lớp, mẹ đứng đợi An mãi tít phía xa. Thấy mẹ nhìn An chạy lạch bạch, vừa chạy vừa nói “come on” (nhanh nào). Có cô ra mở cửa, An dõng dạc “thank you”.

An dốc ngược hộp đựng bộ ấm trà rơi loang xoảng xuống đất rồi kêu “oh deeaaarrrrr” (trời đất ơi).

Nhìn hình chỉ “monkey”, “airplane”, “baby”. Mấy từ này An học được ở lớp.

_DSC9388.jpg

Suốt ngày thắc mắc:

Mẹ đọc truyện An nghe:
- Đây là cô bé quàng khăn đỏ, giống An vậy đó.
- Tại sao? Tại sao vậy mẹ?
- Tại vì cô bé mặc áo choàng màu đỏ, giống áo choàng của An.

Thấy ba đậu xe lại rồi mở cửa ra và đi mất:
- Ba đi đâu dzợ mẹ?
- Ba đi rút tiền.
- Làm gì?
- Rút tiền mua nước.
- Tại sao mẹ?
- Phải có tiền mới mua nước được con ạ.
- Mua nước gì?
- Mua nước để mang đến sinh nhật.
- Sinh nhật ai?
- Sinh nhật anh An con cô Hương bác Mẫn con nhớ không?
- (Lẩm bẩm hát) Mừng ngày sinh nhật đáng yêu.

Cầm cái phao lên “phao của ai dzợ mẹ?”. Nghe tiếng nhạc “ai hát dzợ?”. Đi ngoài đường, mẹ gặp bạn nói chuyện “cô nói gì dzợ mẹ?”.

_DSC9646.jpg

Ba trợn ba trạo::

Duy ăn bánh mỳ, An tò tò đi theo “Miếng coi! Miếng coi! (thấy Duy vẫn đi một mách) Cho mượn bánh mỳ cái! Ăn với!”.

An và mẹ đi chơi về, mẹ lái xe vào sân, An reo lên:
- Sắp về đến nhà rồi. (Bỗng đổi ý) An muống đi chơi mà. (Thấy mẹ không nói gì) BIẾT KHÔNG???

Mách ba “Daddy ơi làm đổ sữa hết rồi, biết không?”

Sáng ba ra phòng khách, dẫm phải đồ chơi
- Ouch!
- (Duy rất quan tâm) Ba bị sao vậy ba?
- Các con bày đồ chơi khắp nhà ba dẫm phải đau quá.
– Em An đổ ra đó.
– (An từ phòng trong hớt hải chạy ra xua tay lia lịa) Hai đừng nói như vậy, hai đừng nói nữa.

Chị Thanh mắng yêu:
- An giang hồ quá.
- Đâu có đâu.

Chẳng biết An bực mình cái gì mà thẳng tay quăng đồ chơi xuống sàn. Quăng xong thấy cả ba lẫn mẹ đứng nhìn nghiêm khắc An ngang tàng:
- An quăng LUÔN! (ba mẹ không nói gì) An quăng HẾT! (ba mẹ vẫn không nói gì) An quăng ĐÓ! (ngoảy đít bỏ đi chỗ khác).

Mẹ vừa thay tã cho An vừa mắng:
- An i ra tã hư quá
– (Không hài lòng) eeeeeeeeeeee
– An i ra tã đó, vậy là hư nha.
– (Nhăn nhó) Đừng nói nữa mà
– Vậy lần sau An nhớ gọi mẹ cho i vào bô cho ngoan nha
– eeeeee, KHÔNG THÍCH NGOAN MÀ!!!

Đi chơi với mẹ, đến chỗ cái cửa có mấy người đang đứng làm An và mẹ phải đợi, An dậm chân “đi đi, ĐI ĐI”.

_DSC9634.jpg

Con chó con đang cấu cổ anh hai này

Bắt chước người lớn:

An vào nhà tắm tự cộc đầu vào cửa kính rầm rầm, rồi quay lại nhìn mẹ nghiêm giọng “vỡ, Ang”.

Thấy Duy mè nheo ba mẹ An dài giọng “mệt quá đi thôi, hư quáaaaaa”.

Duy thổi còi liên tục, An phàn nàn “điếc tai quá à”.

Thấy miếng chuối dính tay:
- Cái gì đây mẹ?
- Chuối đấy con.
- (Lẩm bẩm) Con ăn đi.

Mẹ đang xào nấu, An lại ôm chân:
- Muống ăng, muống ăng.
- Từ từ đã. Mẹ đang nấu này con.
- (Tự nhủ) Đợi mẹ chút xíu. Nấu xong đã.

_DSC9531.jpg

An tình cảm lắm:

Thỉnh thoảng lại áp má vào tay ba “An thương ba, An sờ ba”.

Rất thích sờ soạng những chỗ da thịt không có quần áo, ví dụ lật áo mẹ lên nằm gối đầu lên bụng mẹ. Thò tay vào sau lưng áo mẹ. Vuốt má hôn hít anh hai. Sờ đùi ba.

Ngồi xem An ăn sáng đáng yêu quá, mẹ cúi nhìn vào mắt An thì thầm “mẹ yêu An lắm”, rồi thấy cái cổ tay tròn trịa mũm mĩm của em mẹ bảo “cho mẹ xin cái tay mẹ thơm miếng nào”. An nãy giờ mặt vẫn tỉnh bơ xem mẹ làm trò, vừa lúc mẹ thơm tay xong liền nheo mắt “mẹ dễ thương quá!” rồi cười khoái chí.

Mẹ ngủ dậy chưa kịp đeo kính:
- Kính mẹ đâu rồi. (chạy vào phòng tìm kính cho mẹ). Kính mẹ đây rồi. (đeo vào cho mẹ) Mẹ xinh! (Chả biết ai dạy).

_DSC9509.jpg

Tưởng tượng:

Giở quyển truyện ra, thấy hình sư tử nhắm mắt “sư tử ngủ rồi hả, sư tử dậy đi, ăn sáng nào, không ăn hả, tại sao?”. Một lần khác “con chuột ơi, xuống đây chơi đi”.

An nhìn thấy bóng mẹ và bóng An trên tường, chỉ “Ang nè, mẹ nè”.

Cầm máy bay đưa qua đưa lại “bay lên trời, bay lên trời”, rồi rà máy bay xuống chân “bay lên quần, bay lên quần”.

An dí miếng mận vào miệng chú Bob the Builder bảo “ăn mận đi, chú ăn mận đi. Không ăn hả? Xao dzợ? Không ăn hả?”

_DSC9499.jpg

Con chim hay hót:

An rất hay nghêu ngao hát. Bây giờ An hát được khá nhiều bài, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Thỉnh thoảng không thích hát thì An đọc bài hát thành văn nói, hoặc xuyên tạc. Ví dụ cầm cái túi lên An hát theo điệu bài “Old McDonald”: tui tui tui tui tui tui đầy, đấy đấy đây đây đầy.

Trong đoạn phim này An hát broken “Brahm’s Lullaby” sau khi đã hát trọn vẹn bài “Con cò bé bé” mà mẹ không kịp quay:

An 18 tháng (tt)

_DSC9041.jpg

Về hiểu biết và nhận thức:

An tỏ ra biết điều biết luật hơn nhiều so với trước. Cái gì ba mẹ bảo cho anh hai thì An không dám đòi, dù An rất thích. An sẽ đứng mon men cạnh Duy quan sát xem anh hai có cái gì hay thế. Đảo qua đảo lại một hồi An thích quá chịu không nổi bèn rụt rè thò tay vừa chạm vào một giây đã bị anh hai hét toáng lên “không được”. An rụt tay lại ngay, mặt mày đầy cam chịu vì đã nhiều lần bị ba mẹ bảo “cái đó của anh hai con không được giành”. Thế rồi An vòng tay cúi đầu “dạ” rõ to để xin. Thường thì anh hai cho ngay. Nhưng gặp lúc anh hai không muốn cho thì ba mẹ thương An lắm mà cũng chẳng làm gì được. Vì ba mẹ vẫn dạy anh hai phải tôn trọng những cái gì của An, nên An cũng phải thế thôi.

An đã đến tuổi thích tự làm nhiều thứ. Đến giờ đánh răng toàn giành bàn chải từ tay mẹ “tự đánh dăng mà”. Đi chơi về bị mẹ nhanh nhảu cởi giày là hét ầm lên “tự cởi giày”. Mà An tự cởi giày được thật, cả giày lẫn ủng luôn. Đầu tiên là tháo khóa, rồi đến cầm gót rút ra. Hôm nay mẹ lỡ tay mở cánh cổng trường anh hai, thế là bị An dỗi bỏ đi một mách, vừa đi vừa trách móc “tự mở cửa MÀ”, rồi cứ đứng đằng xa nhìn mẹ đầy giận dỗi. Mẹ dắt tay đi ngoài đường thì An thích thú nhìn mẹ “tự đi bộ”.

An biết diễn tả những việc mình thích “muốn lấy cái này”, “muốn ăn quýt mà” – hoặc không thích “không thích ngồi bô”, “không thích uống sữa”, “không thích cởi vớ”. Ba bế An đi đánh răng, An kêu ầm lên “đừng mà, đừng”. Hôm nay An ngồi bô mà mãi không i, ba bảo “An rặn i đi con”, gặp lúc An đang khó chịu vì mẹ đi vào phòng đọc truyện cho Duy mất, thế là An cứ càm ràm “ba đừng nói nữa, ba đừng nói nữa mà”.

An cũng biết khái niệm một và hai. Ăn hết nho ra xin mẹ “một nho nữa”, “một nui nữa” hoặc “một cái nữa”. Cầm hai cái ô tô trên tay thì đi khoe khắp nhà “hai cái nè, hai cái luôn”.

_DSC9004.jpg

Hai cái nè

An nhận biết được khá nhiều màu cơ bản trắng, đen, xanh dương, xanh lá cây, đỏ, vàng, hồng, tím và cam. Mẹ bảo “tìm cho mẹ hình tròn màu vàng” hoặc “hình vuông màu đen” là An đều chỉ đúng. Còn đọc tên màu thì An đọc được xanh dương, đỏ và cam.

Dạo này An bám mẹ kinh khủng. Mẹ vừa đi khuất mắt là dáo dác “mẹ đâu, mẹ đâu rồi?” và kêu ba “đi tìm mẹ”. Ba bảo “mẹ ở ngoài bếp nấu ăn” thì An đòi “xem mẹ, xem mẹ mà”. Phải cho An nhìn thấy mẹ mới yên. Ba làm gì An mà An không thích thì lập tức mặt nhìn mẹ cầu cứu ầm lên “mẹ ơiiiiiiiiiiiiiii, mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiii”. Đi bác sỹ, bác sỹ vừa đặt ống nghe vào ngực An thì cô nàng đã hét toáng lên “mẹ ơiiiiiiiiiiii” rồi “An sợ” làm bác sỹ cứ ngơ ngác “con bé nó kêu gì thế?”. Còn nếu anh hai giành đồ chơi của An thì An cũng sẽ gọi nhưng là để trách móc “hai ơi!!!”. Hai cái giọng gọi ơi này ngữ điệu khác nhau rõ rệt à nha.

Nói về bướng bỉnh thì An là bậc nhất. Bảo An “con không được quăng đồ ăn xuống đất” thì cô nàng cầm sợi bún thò tay hờ hững ra ngoài khay ăn rồi nhìn mẹ ánh mắt tỉnh bơ. Rồi thì casually xòe bàn tay thả sợi bún một cách nhẹ nhàng xuống sàn. Nhưng An cũng rất hiểu biết. Nếu mẹ bồi thêm trước khi An kịp thả rơi sợi bún “nếu con quăng bún xuống đất mẹ sẽ không cho con ăn tiếp/mẹ sẽ phạt” thì An lại từ từ thu sợi bún về, nhưng lần này An để ngay mép cái khay. Nói chung An cứ phải tìm cách không làm theo ý mẹ, dù chỉ một chút.

Mỗi khi mẹ có chuyện gì thật nghiêm túc cần giải thích cho An hiểu, mẹ đều ngồi xuống ôm An và bảo “An, con nhìn vào mắt mẹ này, blah blah blah…”. Đảm bảo có hiệu quả tức thì, cho dù đó là mắng An, khen An hay yêu cầu An làm gì mà trước đó 5 lần 7 lượt nói khơi khơi đều chẳng lọt tai nàng. Người ta bảo “always bring yourself down to the child’s level” (lúc nào cũng quỳ xuống ngang tầm mắt trẻ (nếu muốn nó lắng nghe)).

_DSC9034.jpg

An biết khi nào ba mẹ giận và biết làm lành. Những lúc đó An sẽ cúi sát nhìn sâu vào mắt mẹ và gọi khẽ khàng “mẹ ơi”. Mẹ mà “dạ” thì An mừng lắm. Mẹ mà nghiêm mặt “mẹ đang buồn con nên không nói chuyện với con đâu” thì mặt An buồn hiu. Hôm qua An bị ba phạt bảo “con đi ra góc kia ngồi”. An lủi thủi đi ra góc bàn ngồi chơi tha thẩn. Một lúc sau ba gọi “An lại đây ba thay áo cho” thế là An đứng bật dậy hớn hở chạy lại nhìn ba gọi “ba ơi”. Nghe ba “dạ” An tươi hơn hớn chỉ mặt ba “cười, cười”.

Thỉnh thoảng An nổi hứng ngoan ngoãn khi xin phép mẹ làm gì đó. Cầm hộp bút chì màu lên An hỏi “mở hông?”, chữ “hông” cao vút. Cầm cái búa nhựa chỉ vào tivi “đập hông?”. Mẹ lắc đầu thì gật gù “vỡ”. Hôm nọ lếu láo giơ kiếm lên chĩa vào người mẹ hỏi như hét “đánh mẹ hông?”. Mẹ bất ngờ quá hỏi lại “con nói sao?” thì ưỡn bụng và lên giọng đầy sốt ruột “đánh mẹ HỐNGGGG?”.

Đấy, mọi người có thấy con gái tôi interesting chưa nào?

A, phải khoe với bà nội ngay. Hôm nay An đã hát từ đầu đến cuối bài “Kìa con bướm vàng”, dù có một vài chỗ hát lí nhí chẳng ra từ gì cả. Nhưng như thế là cũng tiến bộ lắm rồi bà ạ. An còn hát được vài câu nguyên vẹn của mấy bài hát tiếng Anh nữa, ví dụ “doe, a deer, a female deer” trong phim “The Sound of Music”. Đi đâu với mẹ trên xe ô tô An thường hát liên khúc, từ “con cò bé bé” đến “quỳnh cồ quynh cô lít tố ta”. Tối ba mẹ ru An ngủ An toàn nằm hát leo chữ cuối thôi.

Tính từ

Dạo này Minh Duy đã biết sử dụng tính từ để nhận xét sự vật. “Nóng” là từ Duy đã biết từ lâu. Chỉ khác là bây giờ không cần sờ vào Duy mới biết, mà chỉ cần nhìn tô canh bốc khói, hoặc cái nồi đang để trên bếp (dù bếp không bật), Duy cũng kêu “nóng”. Rửa tay dưới vòi nước, Duy bảo “lạnh”. Sờ tay vào cái khăn ướt mẹ phủ lên cái tô làm giá: “lạnh”. Bác Quang Anh chồng mấy cục gỗ lên nhau: “cao”. Bác công kênh Duy lên đầu: “cao”. Em Minh An hét Duy than “to”. Mẹ đút cho thìa cơm chan nước cá kho, Duy nhăn mặt “mặn” (làm muỗng sau mẹ phải thêm cơm trắng thì thấy Duy ăn ngon lành). Mấy cục nam châm hút chặt vào nhau Duy bảo “dính”. Duy còn biết phân biệt tay phải, tay trái (khoản này hơn đứt mẹ), đèn xanh, đèn đỏ (cả đèn giao thông lẫn đèn tivi, chứng tỏ Duy nhận được màu sắc). Hôm nay Duy lấy bút lông màu xanh lá cây vẽ loằng ngoằng trên giấy, bác Vinh khen “Duy vẽ rừng cây đẹp quá. Rừng cây màu gì đấy Duy?” Duy trả lời ngay “màu xanh”. Chẳng biết nó “rùa” hay biết thật nữa.