Tag Archive for 'Minh Long'

Minh Long nhé

Khoe cả nhà bộ Minh Long này. Ai đến cũng khen là đẹp. Đến hôm nay vợ xem lại vẫn thấy đẹp. Đến hôm nay chồng xem lại vẫn thấy hay. Thế mà bà nội xem hình bảo ngay bà ngoại “thế này mà con Giang nó cứ khen đẹp!” hehe. Nên là xấu đẹp tùy người đối diện thôi. Nhưng phải nói là ở ngoài nhìn lung linh hơn trong hình nhiều, vì thấy được những nét óng ánh của màu sắc.

DSC_5044.jpg
DSC_5042.jpg
DSC_5041.jpg
DSC_5040.jpg
DSC_5039.jpg
DSC_5038.jpg
DSC_5035.jpg

Hạ cánh

Xin thông báo với cả nhà là sau chuyến bay dài đúng 40 tiếng (kể cả 20 tiếng ở Brunei và 1 tiếng ở Dubai) thì gia đình nhà cháu đã về đến Heathrow an toàn. Hành lý rất may là không mất gì cả (nhiều chuyến đến quá hải quan không thèm kiểm tra luôn). Bộ gốm sứ Minh Long vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ cái nào. Vụ này cũng hồi hộp, vì hôm nọ em bán hàng đang gói gém nửa chừng thì mẹ cháu phát hiện một vài mảnh vỡ xung quanh đấy. Dù rất muốn mở ra check lại nhưng vì em ấy mất bao nhiêu thời gian mới gói được chừng ấy, cộng thêm em ấy trấn an là cái này vỡ từ ban sáng, mà mẹ cháu lại đang vội, nên đành ngậm ngùi ra về cho em ấy gói tiếp. Bố cháu đã chụp hình để khoe cả nhà nhưng buồn ngủ quá đi ngủ mất tiêu rồi, chưa up lên được.

Hai cháu đã lên giường từ lúc 9h tối. Sau một tháng về VN ăn chơi nuông chiều, tính tình hai cháu có phần hoang dại nhiều, bố mẹ cháu đang phải điều chỉnh. Duy thì dễ cáu, và cáu lên là giải quyết bằng bạo lực. Mở miệng ra là “con bắn chết ba mẹ”, “con sẽ đánh ba mẹ”, etc. An thì bướng không thể chịu được, và cãi mẹ leo lẻo. Sáng nay trên máy bay, mẹ cố gắng thuyết phục An leo lên ghế cài dây an toàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh:

- An ơi con lên đây mẹ cài dây an toàn cho đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.
- Dạ không!
- Con không lên ngồi cô lại sẽ mắng con đấy.
- Dạ không có. Cô không mắng con.
- Cô sẽ mắng đấy. Con biết vì sao không? Vì cô không muốn con bay lên trần khi máy bay bị xóc đấy.
- Mẹ sẽ bay lên trần.
- Mẹ có cài dây an toàn làm sao mẹ bay lên trần được. Mẹ đếm đến 3 nếu con không leo lên mẹ sẽ ép buộc đấy nhé.
- Mẹ không được đếm. Con không thích mẹ ép buộc con.
- …
- …
- Chó con! (mẹ thề là mẹ mắng yêu, vì thấy An cứ nhấm nhẳng cãi mẹ buồn cười quá, chứ mắng thật thì mẹ kinh lắm, không nhẹ thế này đâu)
- Chó mẹ! (mẹ cứ gọi là há hốc miệng quên cả thở)

An thường xuyên cãi người khác, nhiều khi ngang phè phè. Ba bảo:
- An, con xuống ngay đi. Ở trên này không có gì hay đâu (sợ An loay hoay làm vỡ bộ chén bát Minh Long)
- Ở trên này có gì hay, mà! (dài giọng chữ mà)

Duy thuyết phục An:
- Ang ơi, cho hai lên ngồi rồi hai cho Ang ngồi vào lòng hai.
- Hai nói gì Ang không nghe thấy gì hết.
- An xuống cho hai lên đây ngồi rồi Ang ngồi vào lòng hai.
- Nhưng mà hai nói gì An không nghe thấy gì hết (giọng vẫn tỉnh bơ không lên không xuống).
- (Bực rồi) Có mà, Ang có nghe thấy mà.
- Không có mà. An không nghe thấy gì hết ớ.
Duy khóc nhè.

Mẹ cháu cũng xin gửi lời chúng mừng 8-3 đến bà nội bà ngoại, và tất cả chị em phụ nữ thân yêu nhé. Sáng mai phải đi làm rồi. Ngán quá.

Hôm nay làm gì?

05/03: Sáng ghé nhà sách Nguyễn Huệ mua truyện dân gian mang sang cho hai đứa đọc. Những Sọ Dừa, cô Tấm, Cây tre trăm đốt… Bây giờ truyện trẻ con vẽ tranh đẹp, chữ in rõ ràng và nhất là câu cú chuẩn. Rất là hài lòng.

Sau cà phê Highland với chị Thư là cơm trưa với Ngọc. Cuộc sống rất chi là sung sướng, cả tuần chỉ thấy tiêu tiền và hò hẹn tâm sự ăn uống hehe.

Chiều vào Sài Gòn Centre mua được một bộ chén đĩa Minh Long dòng Thanh Trúc với hoa văn cành trúc và con chuồn chuồn, màu sắc và chất lượng đẹp miễn chê. Tổng cộng là mấy chục món gốm sứ đồng bộ mẫu mã đẹp chất lượng cao hơn 30kg, hết có hơn 5tr, kể cả công đóng gói sẵn sàng ký gửi máy bay. Quá rẻ. Mua xong, trả tiền xong, ra đến ngoài đường mà mình vẫn còn chưa hết bàng hoàng thảng thốt. Trời ơi nó đẹp quá và dễ vỡ quá, cứ như vừa mua được một cái bong bóng đắt tiền vậy. Không biết qua tới bên kia có bị sứt mẻ cái nào không. Nếu vỡ thì làm sao thay thế. Đến lúc về lần sau có còn dòng này để bổ sung không. Lại còn lăn tăn thêm một chuyện là người ta hết hàng mấy cái tô cỡ trung bình, còn toàn tô to đại nên xem như bộ chén đĩa của mình thiếu mất tô ăn phở. Đông thích lắm, chỉ mỗi loại hô “lấy cho anh chục cái”. Khiếp. So với bảng Anh thì rẻ thật, nhưng tính ra tiền Việt mỗi món nhỏ nhất như muỗng, chén toàn 25ng một cái, món to lên đến hơn 100ng, tiền đâu mà mua cho ngạ. Đông bảo “mua thêm lỡ vỡ còn có xơ cua” “cái gì, làm sao vỡ được, có khách em mới cho mang ra dùng” “thế em không biết tội nghiệp anh à?” “NẦU!”.

Tranh thủ ghé tạm biệt mà Năm 5′. Tội nghiệp má bịn rịn rơm rớm, cứ ôm hai đứa mà hôn.

4h30 hộc tốc chạy về vì hứa cho hai đứa nhỏ sang nhà ông bà ngoại thả diều ngoài bờ sông, nhìn thấy ông mặt trời đỏ ối đang đánh răng đi ngủ. Tối nhà ngoại làm cơm chia tay, có thím Luyến mang heo rừng từ Long Khánh lên. Bác Tư chở chị Trân qua chơi với các em cả tối. Bên nhà nội thì các anh trong họ đem chuột đủ món tới nhậu. Ông ngoại và Đông chạy sô hai bên cho khỏi mất lòng ai.

Dượng Út đem tặng một quả sầu riêng to chưa từng thấy, thật sự là chưa ai thấy quả nào to như thế cả. Có ảnh minh họa nhưng vẫn nằm trong máy. Nói chung rất chi là to.

About

You are currently browsing the Nhà tớ weblog archives for 'minh-long' tag.

Bình luận mới

Nhãn

Hình ảnh

DSC_0058.jpg

DSC_0058.jpg

Home-grown courgettes

Home-grown courgettes

 
Windmill village
 

Windmill village