Tag Archive for 'ngã'

Chuyện dài kỳ về MA – Kỳ 1: chuyện ngủ

Đã lâu rồi mẹ không viết chút gì kể chuyện MA. Lần cuối cùng cách đây 2 tháng. Bà nội nhắc suốt. Ông ngoại bảo “ngày nào ba cũng lên mà không thấy gì”. Mẹ áy náy lắm, vì MA có bao nhiêu chuyện mới kể từ hồi đó. Nhưng không hiểu sao mẹ không thể ngồi viết về con được. Có lẽ vì mẹ không biết phải bắt đầu bằng chuyện gì và kết thúc ở đâu. Đã bảo nhiều chuyện để kể lắm mà lại.

Thôi bắt đầu bằng chuyện ngủ nhé. Vì chuyện này làm mẹ sung sướng nhất. Mẹ đã thành công trong việc tập cho con tự ngủ. Bây giờ mỗi tối đưa con vào phòng xong là mẹ có thể đường hoàng đi ra đóng cửa. Con nằm trong phòng tối om chẳng hó hé gì. Chỉ 10 phút sau thì con đã ngáy khò khò. Ôi chao là sung sướng.

IMG_3796.jpg

Sung sướng là bởi vì mẹ không phải nằm chịu trận trong phòng với con, sốt ruột không thể tả vì nghĩ đến một chương trình tivi yêu thích đã đến giờ chiếu hay bộ phim ba rủ xem từ chiều. Hoặc nóng lòng muốn chuẩn bị nguyên liệu để ngày mai làm món gì đó đặc biệt. Nhưng sung sướng hơn cả là chuyện con ngủ được thẳng giấc đến sáng, nếu giữa đêm có tỉnh dậy thì cũng biết tự ngủ lại mà không cần mẹ dỗ. Giấc ngủ của con đã sâu hơn, dài hơn, và ban ngày con ít ngáp hơn. Tất cả cũng vì con đã biết tự ru mình vào giấc ngủ từ đầu hôm.

Mọi chuyện bắt đầu từ hồi mới chuyển sang nhà mới. Không hiểu sao đợt đấy con ngủ không ngon giấc. Từ chập tối đi ngủ cho đến sáng con thức dậy cả 5, 6 lần. Nhất là đoạn đầu hôm (lúc ba mẹ đang mải mê theo dõi một bộ phim hấp dẫn, phải pause đi pause lại mấy lần, mất hết cả hứng thú) và đoạn gần sáng (lúc ba mẹ đang say giấc nồng mà mẹ phải bò ra khỏi chăn ấm để dỗ con, đoạn này nhấn mạnh là chỉ có mẹ chứ ba thì con khóc váng bên tai cũng ngủ ngon lành hihi). Rồi vì mẹ buồn ngủ quá lại mang con qua giường ba mẹ và dùng chiêu thức “cả vú lấp miệng em” nên con đã hư lại càng hư. Đêm nào cũng dậy đòi sang giường ba mẹ cả. Giai đoạn đấy quyết tâm của mẹ lên đến đỉnh điểm. Mẹ bảo bây giờ ra sao thì ra, mẹ nhất định phải tập cho con tự ngủ đến nơi đến chốn, không như bao nhiêu lần bỏ dở trước kia vì không thi gan nổi với con.

Mẹ mất một tuần suy nghĩ tham khảo đủ mọi nơi mà vẫn chưa ưng chiến lược tập ngủ nào. Cách thì để con khóc lâu quá. Cách thì thời gian tập dài quá. May sao một hôm ba mẹ đang soạn sách của gia đình thì mẹ nhìn thấy quyển “Solving your child’s sleep problems” của Dr Richard Ferber. Mẹ giở ngay phần cần tham khảo. Ông này có một cách tập ngủ khá dung hòa, vừa giải quyết được vấn đề trong thời gian ngắn mà lại không làm baby và cha mẹ quá stressed. Cách của ông không mới, nhưng điều quan trọng là ông mô tả rất kỹ càng, nên mẹ áp dụng đầy tự tin, vì dù hoàn cảnh nào thì mình cũng biết là phải làm gì. Và có lẽ vì tự tin mà mẹ đã thành công. Chỉ sau một tuần, con gái mẹ đi vào nề nếp ngay.

Cách của ông ấy như thế này:
1. Thiết lập một bedtime routine cho bé. Với MA thì mẹ làm thế này: đánh răng, rửa mặt, rửa đ*t, thay tã, đọc truyện, ti, hát lullaby, mặc áo ngủ và khò. Với những câu nói dẫn dắt như “mình đi đánh răng rồi đi ngủ con nhé”, “mình đọc truyện xong mình ti rồi mình ngủ với Piglet và gấu Pooh ha”. Cái câu “mình ngủ với Piglet và gấu Pooh” chính là câu thần chú của mẹ, vì mỗi lần nghe câu đó là MA biết mình sắp phải vào cũi một mình.
2. Đặt bé vào giường của bé và đi ra.
3. Bé sẽ khóc. Ba mẹ phải để bé khóc một lúc. Thời gian khóc phụ thuộc vào giới hạn chịu đựng của ba mẹ. Ví dụ mẹ chịu được 15 phút nghe con khóc thì để 15 phút sau mới quay vào. Nhưng ông ấy cũng khuyên mới tập thì để bé khóc 5 phút thôi.
4. 5 phút trôi qua, mẹ vào dỗ bé. Mẹ có thể hát, vỗ lưng, vuốt ve, sửa quần áo. Thậm chí mẹ có thể shortly bế bé ra khỏi cũi. Mẹ ở lại chừng 2 đến 3 phút rồi đi ra, dù bé có đang khóc hay đang nín. Điều quan trọng là phải đi ra lúc bé còn thức. Nếu thấy bé sắp ngủ thì phải đi ra ngay.
5. 10 phút sau nếu bé vẫn khóc thì lại vào. Dỗ bé 2, 3 phút rồi đi ra. Có thể bé đang khóc âm ỉ thì đến thời hạn 10 phút và khi mẹ vào bé sẽ gào lên. Nhưng đừng vì thế mà ngại vào. Mẹ phải xuất hiện để bé thấy là bé không bị ba mẹ bỏ rơi.
6. Lần này thì đợi 15 phút. Và từ đây về sau mỗi khoảng thời gian khóc sẽ là 15 phút vào thăm bé một lần cho đến khi nào bé ngủ. Đêm đầu tiên mẹ tập cho MA, MA đã ngủ ngay lần 15 phút đầu tiên. Có nghĩa là suốt quá trình tập, mẹ chỉ phải vào với An 2 lần thôi.

Ông ấy cũng dặn thêm là:
- Quy trình này áp dụng cho mọi trường hợp đi ngủ, ngủ đêm cũng như ngủ ngày, kể cả khi bé thức dậy giữa đêm. Tuy nhiên, nếu là ban ngày, và nếu bé khóc được 1 tiếng đồng hồ mà vẫn không ngủ thì bỏ giấc đấy, tiếp tục lịch sinh hoạt như bình thường. Nghĩa là đến giờ ngủ của giấc sau thì mới cho đi ngủ tiếp.
- Bedtime routine không bao giờ được bỏ qua. Kể cả người lớn cũng cần có bedtime routine của mình huống gì trẻ em.
- Đừng vì muốn bé ngủ dễ mà để bé bị quá giấc. Khi đó bé quá mệt và lại càng khó ngủ. Tốt nhất là bắt đầu bedtime routine trước khi bé buồn ngủ khoảng 20 phút. Và giờ ngủ của bé phải cố định mỗi ngày.
- Trẻ em đi ngủ sớm thì thường sẽ thức dậy muộn hơn là đi ngủ quá muộn. Cách để bắt một bé quen ngủ muộn dậy muộn phải đi ngủ sớm hơn là thay đổi từ từ. Đầu tiên là đánh thức bé dậy sớm hơn bình thường 15 phút, và buổi tối hôm đó cho đi vào giường sớm hơn thường lệ 15 phút. Cứ thế mà dịch lên cho tới giờ mong muốn.
- Chỉ khi trẻ ngủ say liên tục từ 2h trở lên thì chiều cao trẻ mới phát triển.

Chú thích thêm là ở Anh trẻ em từ 3 tuổi trở lên không ngủ trưa nên được khuyên đi ngủ tối từ 7h để đảm bảo một ngày ngủ được 12 tiếng.

Một số điều mẹ ghi nhận khi tập cho MA:
- Buổi tối con hợp tác hơn ban ngày. Sau 3 tối thì con ngủ ngoan không cần mẹ cho đến sáng. Nhưng ban ngày thì hễ mẹ ra khỏi phòng là con khóc ầm lên. Có hôm khóc một tiếng phải cho ra. Sau này mẹ nghĩ ra một cách tránh gây căng thẳng mà mẹ vẫn không phải ru con. Đấy là mẹ cũng leo lên giường mẹ, đắp chăn nằm ngủ. Con thấy mẹ nằm đấy thì yên tâm ngủ ngon. Mẹ cũng được một giấc 15 phút (mẹ chỉ cần 5 phút chợp mắt là đã thấy tỉnh táo rồi).
- Kể từ khi tập ngủ thành công con ngủ say hơn thấy rõ. Ba mẹ có thể gây những tiếng động mà con vẫn ngon giấc. Không như trước kia cả nhà phải rón ra rón rén. Thậm chí lúc ba mẹ vào phòng đi ngủ, con nghe tiếng chăn gối sột soạt cũng dậy khóc ré lên.
- Ban ngày con vui vẻ hơn nhiều, không còn hay ngáp vặt và cáu kỉnh nữa. Thậm chí con có thể đi chơi và bỏ luôn giấc ngủ buổi sáng. Đến chiều ngủ bù 2-3 tiếng.

Một vài chuyện buồn cười quanh chuyện ngủ của MA:
- Mấy hôm đầu con vẫn quen thói thức giấc vào lúc 4h, kêu réo ba mẹ ầm ĩ. Mẹ cứ đều đều nghiêm giọng “An, nằm xuống ngủ đi”. Thế là con đang đứng vịn thành cũi lại buông người té cái rầm, mặt úp xuống, cả người bó trong cái áo ngủ, nằm im thin thít.
- Có hôm cũng 4h sáng, con khó ngủ nên mẹ hát con nghe. Mẹ hát hết bài Lullaby rồi im. Con lập tức réo “HÁC ĐIIIIIII!” làm mẹ buột miệng “ối giời ơi bà ơi, bà ngủ đi cho tôi nhờ”. Thế là con lại im thin thít.
- Tối nào con cũng nhắc nhở mẹ: “nhứa, bôi chem”, rồi “đọc chuện”, “ti, ti mà mẹ”, “mặc áo”, và “hác đi”. Con luôn biết rõ mình muốn gì vậy và điều khiển mẹ theo ý muốn của con (hihi dù mẹ là người đặt ra routine này, nhưng thôi cứ để con tưởng vậy đi cho con sướng).
- Lần nào cũng vậy, khi con đang ti, mắt nhắm tịt mà mẹ hỏi “Con ti xong chưa? Thơm mẹ cái đi rồi mặc áo ngủ vào mà xuống ngủ với Piglet và gấu Pooh nào”. Con lập tức nhả ti ra để trả lời “chong mời” và cúi xuống thơm mẹ chụt một cái dù mắt vẫn nhắm tịt. Thế nhưng nếu mẹ mà tự ý rút ti ra thì chết với con.
- Một hôm, lúc mới tập cho con, con khóc 1h buổi sáng nên mất giấc ngủ. Buổi trưa con lại khóc 1h nữa. Thế là mất luôn 2 giấc. Khi mẹ cho con ra ăn snack, con bốc được vài miếng. Mẹ quay đi quay lại đã thấy con thế này:

_DSC6110.jpg

Con thuộc loại lỳ ghê gớm. Mệt thế mà vẫn khóc cả tiếng cho được.
- Nói đến tính gan lỳ của con, mẹ phải kể chuyện này. Hôm đó cũng là lúc mới tập ngủ. Cũi của con vẫn còn kê cạnh giường ba mẹ. Đầu tiên mẹ bỏ con vào cũi và đi ra. Một lúc sau nghe tiếng con kêu khóc đòi “xuống, xuống”. Vào thì đã thấy con đang ngồi mép giường ba mẹ đòi bế xuống. Hú hồn, may mà con chưa ngã xuống đất. Rồi mẹ bỏ con trở lại cũi và bỏ hết chăn gối trong cũi ra vì nghĩ chắc là con lấy chăn làm kệ leo ra giường.
Đây cũi kê thế này

_DSC5935.jpg

Một lúc sau lại nghe tiếng con kêu “xuống, xuống”. Vào thì đúng là con lại đang ngồi cheo leo trên mép giường ba mẹ. Chắc là con thò chân qua khe cũi để gác lên nệm rồi leo ra. Mẹ bèn kéo cái cũi cách giường một quãng rồi đi ra, chắc mẩm phen này con chịu chết.

_DSC5934.jpg

Được một lúc lâu lâu ba mẹ nghe một tiếng bịch. Mẹ hỏi ba “An nó có leo ra khỏi cũi được không anh nhỉ?”. Ba lắc đầu quả quyết “không có đâu”. Vì ba đã hạ nền cũi xuống nấc dưới. Con muốn leo ra phải gồng tay rất khỏe, đu cả thân hình qua thành cũi mới được. Rồi ba còn bảo “nó mà leo ra được thì đã gõ cửa nãy giờ rồi”. Không ngờ ba vừa dứt lời thì ba mẹ nghe tiếng con vừa gõ cửa ầm ầm vừa khóc đòi ra. Mẹ vọt vào, mở cửa bế thốc con lên, mà thật tình không thể hiểu con leo ra bằng cách nào. Không những con leo ra khỏi cũi mà còn rớt luôn xuống đất chứ không qua trung gian cái giường nữa. Một bên má của con đỏ lựng, ấm nóng. Có lẽ đó là bề mặt tiếp đất khi con đáp xuống. Thương ơi là thương. Ba sợ quá nhanh chóng mang đồ nghề ra hạ nền cũi xuống sát đất luôn.
Đây là con gái mẹ khi vừa bị ngã:

_DSC5931.jpg

Trông yêu yêu thế thôi chứ lỳ khủng khiếp.

Đấy. Tập ngủ cho MA cũng mệt lắm, thi gan thi mật đủ cả. Nhưng kết quả lại cực kỳ rewarding. Mọi người nếu ai thấy đang phải gồng mình chịu đựng chuyện con ngủ quấy thì thật sự nên áp dụng cách này. Còn nếu ai thấy mọi việc đếu ok thì càng tốt, mẹ con đỡ phải đày đọa nhau.

Gia đình Duy An xin kính chúc các độc giả của blog nhà cháu một đêm Giáng sinh thật ấm cúng và một năm mới nhiều nhiều hạnh phúc. Hẹn gặp các cô bác ông bà ở kỳ 2: chuyện ăn của MA.

Thuộc bài

Sáng nay, mẹ ra bếp, em An lập tức đi theo nhưng đến cửa thì chỉ thập thò. Rồi em cứ đứng mãi ở đó không dám ra. Đứng một lúc em bắt đầu mi gió chụt chụt, chắc là để làm mẹ mềm lòng. Nhưng mẹ cứ mặc kệ. Một lúc sau em chán nên ngồi phệt xuống khóc lóc ầm ĩ.

Thấy em có vẻ dễ dạy, mẹ làm tới dạy em súc miệng nước muối cùng với anh hai. Ngụm đầu tiên mẹ cho em uống, rồi mẹ bảo “phun ra”. Nhưng em đã kịp nuốt cái ực. Mẹ bèn làm mẫu cho em xem phun như thế nào. Thế là từ ngụm thứ hai em phun bẹc bẹc, nước muối văng như mưa. Em quả thật là thông minh, nhỉ.

Mẹ còn dạy em biết thế nào là kẹt tay. Bây giờ mẹ để tay em vào ngăn kéo và đóng lại thì thế nào em cũng mắm môi mắm lợi rút tay ra trước. Cứ hễ em đóng mở ngăn kéo thì em cũng tự cảnh báo mình “kẹt chay, kẹt chay”.

Hôm nay em biết thêm nhiều từ mới. “Đạp” để đòi đi xe đạp. Lấy xe ra rồi em chỉ lên yên đòi “lên”, ngồi một lúc chán em lại đòi “xuống”. Ngồi trên xe đạp thì em đòi mẹ “đẩy, đẩy”. Mẹ đẩy qua đẩy lại em sướng lắm, tự làm tiếng “zi zi zi” rất là khoái trá.

Sáng nay quả là có nhiều chuyện xảy ra. Em Phú thì ói và tiêu chảy cả ngày cả đêm qua. Ba Đông phải chở em và bác Mẫn vào bệnh viện cấp cứu. Em An thì chẳng hiểu sao cứ khẹc khẹc trong cổ họng, mặc dù mới lúc nãy còn bi bô vui vẻ lắm. Rồi em cứ lăn ra khóc, vừa khóc vừa dợm ói, vừa khẹc khẹc hoài. Mẹ tưởng đâu mẹ phải chở cả Phú lẫn An vào cấp cứu luôn rồi chứ. Không biết em có nhặt cái gì bỏ miệng nuốt luôn không. Nhưng bây giờ thì em An đã ngủ ngon lành. Để lát nữa dậy xem sao. Chẳng biết có phải hai chị em bị some nasty viruses attack không.

Sẵn tiện kể thêm vài chuyện của anh hai kẻo các chị Duyên và Trân kiện cáo. Anh hai dạo này nảy sinh tính bướng lỳ, đến mức độ khủng khiếp. Ba Đông phạt cho ra ngoài vườn đứng, anh sợ lắm nhưng vẫn một mực “con không thích làm thế”.

Bị ba Đông phạt nhưng đối với anh, ba vẫn là NHẤT. Đi bộ ngoài đường anh hay mè nheo đòi ba bế. Mẹ bảo “ba đang mệt lắm, con cố gắng đi bộ đi nhé” thì anh nói ngay “ba Đông bế con mà, ba Đông dễ thương lắm mà”. Sau khi bị ba phạt anh thỏ thẻ với ba “ba Đông của Minh Duy mà, ba Đông thương Minh Duy lắm mà”. Ở nhà với mẹ hay bị mẹ mắng vì cái tội lề mề, anh hét lên “con thích ba Đông ở nhà với con mà”.

Tranh luận với anh thì phát mệt. Cùn không để đâu cho hết. Kiểu như “con đừng làm thế, ba buồn đấy” thì anh đáp ngay “ba không buồn mà, ba không buồn”. Ba nghiêm mặt bảo “ba có buồn” – “ba không có buồn, ba có vui mà” rồi léo nhéo lèo nhèo mãi câu đó. Thật là không biết nói tiếp thế nào.

Hôm nọ ba mẹ chở hai anh em đi chơi công viên, chụp được mấy tấm hình dễ thương lắm.

_DSC5316
_DSC5338
_DSC5339.jpg

Trông hai anh em giống nhau không?

_DSC5331
_DSC5335.jpg

Em An cũng xinh đấy chứ nhỉ

_DSC5327

Trong lúc đang mải mê chụp hình con gái

_DSC5343.jpg

Ba không để ý nên em An ngã cắm đầu xuống đất, một cục u bầm tím lập tức nổi lên, làm ba Đông ỉu xìu nhưng bánh đa nhúng nước.

_DSC5350

Mà chẳng hiểu cái số em An làm sao ấy. Tối ngày ngã. Hôm sau ba mẹ cho hai anh em đi bơi. Bơi xong ra mọi việc vẫn còn ổn thỏa lắm. Rồi mẹ thấy tay áo em dài, mẹ ngồi xuống xắn lên cho em. Vừa lúc em ngã ngồi, mồm đập vào đầu gối mẹ, méo cả miệng. Rồi máu chảy ra giọt giọt. Nhìn mà khiếp.

Một lúc sau ba cho hai anh em ra chơi cầu trượt. Em vấp cái gì ngã một phát, cái mặt đập xuống sàn nhám, bị xây xước hết mũi.

IMG_3722

Hôm kia em ở nhà với mẹ, chơi thế nào lại vấp ngã, thái dương đập vào góc giường bằng gỗ, tạo thành một cái lỗ hình tam giác, máu rỉ ra. Em đau lắm nên khóc lạc cả giọng. Mẹ đang nấu ăn mà muốn rụng rời chân tay. Chạy vào ôm em đâu có nhìn thấy chỗ thái dương, nên cứ sờ mó khắp đầu em xem có thấy máu dính tay không. Đến lúc nhìn thấy cái lỗ đó thì nó đã chuyển sang màu xanh tím rồi. Thương quá là thương. Em nín khóc rồi mẹ lấy băng keo với miếng vải bọc ngay chỗ chết tiệt đó lại.

Từ nhỏ tới giờ em ngã không biết bao nhiêu lần. Lần nặng nhất là ngã từ trên giường xuống lúc mới biết bò. Về VN thì đang ngồi nệm ngã ngửa, đầu đập chan chát xuống đất. Đi Lăng Cô cũng ngã từ giường xuống, đầu đập vào góc tủ. Đi máy bay sang đây thì ngã lộn cổ từ nôi vào luôn mâm thức ăn của ba. Mà ngã đến hai lần.

Nghe kể thì thấy toàn lỗi của người lớn trông em thôi nhỉ.

Thật là khủng khiếp

Tối nay con gái của mẹ ngủ hư, mới vào ngủ được nửa tiếng thì bắt đầu ọ ẹ. Từ sáng hôm qua con ngủ hư trở lại (mấy hôm nay ngoan lắm) nên tối nay mẹ nghĩ để cho con khóc. 20 phút sau thấy con vẫn khóc mẹ vào xem thì trời đất ơi…CON ĐANG NẰM DƯỚI ĐẤT. Mẹ bế con lên mà đầu mẹ went totally blank. Mẹ tìm máu nhưng không thấy, chỉ có nước mũi con chảy tèm lem. Rồi mẹ ôm con vào lòng cho ti để con dịu lại. Nhìn con mà nước mắt mẹ cứ chảy dài. Mẹ tưởng tượng cảnh con mò mẫm trong bóng tối ra mép giường, vừa bò vừa khóc. Rồi cảnh con rơi xuống. Giường ba mẹ cao lắm, cách mặt đất phải đến 1m. Không biết cái gì chạm đất trước. Không biết con bị shocked đến cỡ nào. Rồi sau khi hoàn hồn con lại mò mẫm bò lại gần cái gương. Ôi con tôi. Còn nhỏ xíu mà sao tội đến như vậy. Cả người mẹ bải hoải như thể đang trải qua một nỗi đau đớn khủng khiếp.

Mẹ rối lắm. Ba vào. Mẹ bảo ba đóng cửa phòng lại kẻo bà nội biết. Lúc đó mẹ chưa sẵn sàng nghe bà nội mắng. Ba sờ mó khắp người con. Thấy mọi thứ vẫn hoạt động bình thường. Rồi ba nắn đầu con. Ba bình tĩnh lắm, an ủi mẹ nhiều. Mẹ đưa ra giả thiết kinh khủng nào ba cũng gạt đi hết. Tuy chuyện con ngã thế nào ba cũng chẳng biết gì hơn mẹ đâu, nhưng mẹ bấu víu vào ba như vào phao cứu sinh vậy. Chứ lúc đó mẹ thấy mình thật đáng bị hình phạt cao nhất.

Rồi con bình tĩnh lại. Con vui vẻ cười tít mắt, tay chân đập thình thình xuống giường. Mẹ nhìn con vui mà không dám tin là con không bị làm sao. Con gái ơi con tha lỗi cho mẹ nhé. Mẹ sẽ không bao giờ bất cẩn đến như thế nữa đâu. Hy vọng sáng mai con vẫn vui vẻ chơi nghịch như bình thường.

Đã định sáng mai mới kể cho bà nội nghe. Nhưng mẹ đau lòng quá, cảm thấy có lỗi quá, cần phải nghe mắng. Thế là kể cho bà nội nghe. Mà bà nội tinh ghê, mẹ chưa kịp nói gì, chỉ mới “mẹ ơi từ nay đặt MA lên giường phải cẩn thận nhé” thì bà đang làm cho một tràng “nó vừa bị ngã chứ gì” và sau đó thì mọi người cũng đoán ra là mẹ bị mắng như thế nào nhỉ. Nói chung đáng tội lắm.

Mà MA bây giờ khôn thế chứ. Được ba bế ra phòng ngoài chơi, nhìn thấy bà nội đang xem phim, con cứ “hư hư hư” càng lúc càng lớn, nhìn bà nội cầu khẩn. Bà lại gần giơ tay ra đón con thì con cũng giang rộng hai tay về phía bà. Lần đầu tiên ba mẹ chứng kiến cảnh con giang tay đòi bế như thế. Một lúc sau con đang ngồi trong lòng ba cũng lại đòi bà nội. Ba để cho con tự bò về phía bà. Con bò nhanh lắm, loáng một cái đã đi hết chiều dài phòng khách. Đến gần bà con ngước lên “hư hư hư”. Làm bà nội thương quả tuy cười ha hả nhưng lại chảy nước mắt.

Con ơi, từ nay mẹ sẽ luôn luôn để con vào cũi nếu muốn ra khỏi phòng. Nhưng chuyện tập cho con ngủ thì mẹ vẫn tiếp tục con nhé. Con ủng hộ mẹ nhé.

Cục cưng của mẹ ơi mẹ yêu con nhiều lắm con có biết không.