Tag Archive for 'ngoan'

Toàn chuyện vặt

Chiều qua hai đứa đều quấy, làm mẹ chẳng giữ được bình tĩnh nữa, quát tháo ầm ĩ. Thấy thiệt thòi cho các con khi ba không có nhà. Sáng nay con vừa ngủ dậy mẹ phủ đầu ngay “Hôm nay các con cố gắng ngoan nhé, để mẹ không bực mình mẹ không mắng, thì cả nhà đều vui. Ba đi vắng có một mình mẹ chăm thôi nên phải cố gắng nhé”. Thực ra có chị Thanh phụ hơn nửa nhưng cứ nói thế cho chúng nó cảm thông được tí nào hay tí nấy. Xong hỏi MD “hôm nay MD có ngoan không?” “dạ có” “thế ra thay đồ nhanh nhé, mẹ cho ăn sáng nếu còn thì giờ sẽ được xem một ít tivi”. Thế là MD thay đồ ào ào, ăn sáng nhanh nhẹn. MA thì khỏi nói, anh hai ngoan là tự nhiên cũng ngoan. Mà anh hai mè nheo thì cũng lập tức bắt chước.

Nhắn bác Ngân là nhà cháu đi bộ cả nhà nên chẳng có màn mở khóa xe. Nhưng có nhiều chiêu dụ dỗ MD lắm mà một khi hắn đã quyết định không hợp tác thì hắn chẳng màng chiêu nào hết bác ạ.

Thế là sáng nay cả nhà vui vẻ lên đường đến trường. Mẹ còn tranh thủ tắm được một phát nữa. Thơm tho sạch sẽ. An đến trường thấy cô ra đón thì nhảy nhót vui mừng.

Hôm qua An đi học không mặc tã. Cả ngày chỉ phải thay có một cái quần. Lý do là kêu cô cho đi tè nhưng dọc đường bị lọt ra quần vài giọt. Mà An giỏi lắm, són ra một chút là nín lại ngay.

Đêm qua mẹ vào giường định ngủ, lại thấy con gái nằm trong cũi yêu quá nên lén bế qua cho nằm bên cạnh. Xong rồi bật đèn lên định ngắm con gái một chút cho đã con mắt. Không ngờ bật đèn cô nàng bị chói mắt quay tịt vào tường ngủ tiếp. Thế là mẹ tiếc rẻ tắt đèn rồi nằm xuống cạnh con, ghé sát mũi vào tóc con hít mấy hơi thật dài. Mở ngoặc chỗ này là mùi mồ hôi của An không hiểu sao ngọt ngào vô cùng. Thơm lắm ấy. Phải gọi là mồ thơm mới đúng. Xong rồi lại hối hận đã bế con sang giường vì bây giờ trở mình cũng phải khẽ khàng, xoạc chân ra cũng không được. Sợ giấc ngủ đang sâu của con bị gián đoạn.

Lại nhớ hôm nọ cũng ba đi công tác, mẹ lại lén bế con sang giường nằm cạnh con cho ấm. Ai dè con lăn một phát dí sát vào người mẹ. Thế là mẹ nằm ngay đơ sát mép giường. Một lúc mỏi quá hơi trở mình một chút thì bỗng con thì thào trong giấc ngủ “con muốn vào cũi nằm”. Được lời như cởi tấm lòng, mẹ bế ngay con sang cũi. Trở về giường sung sướng lăn qua lăn lại chẳng đụng ai, xoạc chân xoạc cẳng đã đời luôn.

Nhớ ba lắm. Ba mau về cho mẹ gác chân nhé. Mà ba giỏi thật, mẹ gác chân nặng thế mà vẫn ngủ được như thường. Lâu lâu ba gác mẹ một cái thì bị mẹ phản đối ầm ĩ vì không thở được.

Hay thật. Đi làm đâm ra lại có thời gian viết blog nhiều hơn. Vì tranh thủ giờ ăn trưa. Nhưng mai mốt ba về buổi trưa rủ nhau ra bãi cỏ hoặc vào cantine thì chẳng còn thời gian mà viết.

Anh hai và em bé

Sáng mẹ đưa hai anh em đi học. Trên đường Duy hái đươc một bông bồ công anh. Duy định đưa lên miệng thổi, rồi lập tức ngưng lại và nhìn quanh tìm một bông nữa cho An. Không thấy bông nào khác Duy bèn chìa ra và bảo “Ang cùng thổi với hai nha Ang”. Thế là hai anh em cùng chu mỏ thổi phù phù, mẹ chụp được tấm hình bằng điện thoại, không biết làm sao lấy ra ba ơi.

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Duy thò tay bấm xin qua đường. Lần nào cũng vậy, Duy bấm xong là phải đến lượt An bấm. Lần này Duy đặt tay lên nút bấm rồi quay sang bảo An “Ang cùng bấm với hai đi Ang”. Thế là mẹ bế An lên cho An thò tay vào “dây tí máu ăn tiền”.

Chiều mẹ đến đón. Cô bảo lúc nãy An và các bạn làm bánh nên An có một cái trong nhà bếp. Mẹ vào lấy ra và hỏi An “con có chia cho anh hai một nửa không?”. Duy liền chen vào “Ang có chia cho ba một nửa, mẹ một nửa và hai một nửa không Ang?”. An mặt xịu xuống suy nghĩ một lúc rồi cũng bẻ một nửa to cho hai, chừa lại mình phần bé hơn và cố xòe tay nhét hết vào miệng (đoạn này thì An vô cùng kỹ thuật, cái bánh cồng kềnh và cứ vụn ra thành từng cục nhỏ nhưng An nhét luôn cả bàn tay vào miệng nên không thể rớt ra một tẹo nào). Nửa của An bé hơn nên An ăn rất nhanh. Ăn xong An đứng nhìn Duy thèm thuồng. Duy chẳng nói chẳng rằng bẻ luôn một miếng đút cho em. Và cứ thế hai anh em ăn hết phần của Duy.

Chú Thịnh đưa Duy đi mua kem. Duy bảo chú phải mua thêm cây nữa cho em An. Chú Thịnh khen “thằng này bé tí mà giỏi lắm, biết nghĩ đến em nữa”. Duy thường vẫn thế. Cái gì xin được của mẹ cũng đều hỏi thêm một phần cho em.

Khi nào An khóc không chịu ngủ là Duy lại hét từ trong phòng vọng ra “con muốn ba mẹ vào với em Ang”. An giả vờ ho để phun cơm ra bị mẹ mắng thì Duy nhăn nhó “em Ang bị ho mà”.

Thế nhưng mà vẫn không tránh khỏi những lúc anh hai rất đành hanh. Bảo em làm theo ý mình mà em hoặc không hiểu hoặc không muốn là bực tức gào thét hoặc thậm chí đánh em. Thấy em có gì hay thì đều giật phắt lấy không cần biết em có đồng ý hay không. Cái gì mẹ bẻ đôi cho hai anh em thì đều đòi phần to hơn, còn bảo “con lớn hơn em Ang nên con phải ăn nhiều hơn”.

Chuyện ngoài lề: hôm qua là thứ 2 đầu tuần em An đi học mếu máo không chịu vào lớp. Mẹ phải đứng giải thích một lúc lâu mới đồng ý đi học. Hôm nay em không khóc nhưng đòi mẹ vào cùng chơi với em. Mẹ bảo “mẹ thích vào chơi với con lắm, nhưng như thế bà sếp sẽ mắng mẹ đấy. An có muốn mẹ bị mắng không?”. Em lắc đầu. Mẹ làm tới “thế An đi vào lớp ngoan cho mẹ đi làm, chiều mẹ đến đón nhé?” thì gật đầu ngay nhưng vẻ miễn cưỡng. Rồi em tự mở cửa đi thẳng vào lớp luôn.

Duy leo hai bậc một lên cầu thang, mẹ bảo “dập chim đó con”. Duy bắt đầu diễn giải “có phải dập chim là con ngã xuống mà cái sàn nó cứng nên chim con đập vào nên bị xẹp rồi nó bị xẹp lép khi mà người ta cắt có máu chảy ra không?”. Chuyện gì nói với Duy xong Duy đều diễn giải cho đến tường tận mới thôi. Mà tuy câu cú chưa gãy gọn nhưng Duy đã biết truyền tải được hết những suy nghĩ trong đầu rồi.

Giờ nghỉ trưa mẹ tranh thủ cập nhật mấy dòng cho các con. Mẹ nhớ ba lắm.