Tag Archive for 'nursery'

Ngày thứ hai đi học

Sáng nay An lại đi một mạch vào lớp không lưu luyến. Ba mẹ nghĩ bụng thế là yên tâm.

Đến chiều xảy ra một chuyện. Lúc ba mẹ đến đón thì An đang đứng cửa sổ nhìn xuống đường. An nhìn thấy ba mẹ trước và hét ầm lên vui sướng. Rồi bỗng con nín bặt và miệng méo xệch đi. Mẹ thương quá phải đẩy ba lên trước để mẹ đứng dưới này nhìn An. Sợ bỗng nhiên không thấy ba mẹ đâu An lại òa lên khóc thì tội lắm. Ba kể thấy ba An hỏi liền mẹ đâu. Mẹ lên An lao vào vòng tay mẹ, nước mắt vẫn còn lưng tròng nhưng miệng thì cười toe toét.

Thấy cô giáo ghi An ngủ được 1h. Trưa ăn hết phần của mình và cô lấy thêm nữa. Cô giáo cũng bảo An sao mà thông minh, biết gọi tên các màu sắc. Và An hòa nhập rất nhanh. Nói chung cô nào nói về An cũng khen hết lời.

Miao miao

An tự quẹt yoghurt lên mặt để làm con mèo

Tối cả bà nội và ông bà ngoại đều lên skype để hỏi thăm tình hình An đi học và mẹ Giang đi làm thế nào.

Thứ 7 này ba Đông đi công tác US một tuần. Mẹ G đang căng thẳng quá đây. Phần thấy một mình chống lại hai con Mafia con, không biết có đủ bình tĩnh mà giữ hòa khí trong nhà không, phần lo sợ đủ thứ cho chuyến đi của ba. Cứ ba đi đâu rời mắt mẹ, dù chỉ là đi làm trưa ăn với đồng nghiệp không về nhà, là hoặc mẹ buồn hoặc vừa buồn vừa lo. Cái tính hay tưởng tượng vớ vẩn.

Cũng may có chị Thanh ở đây cho đến khi ba về nên chắc là thời gian sẽ qua mau hơn.

Báo cáo

Mẹ cháu xin thông báo với cả nhà là mẹ cháu đã được nhận vào làm vị trí Marketing assistant trong vòng 3 tháng, bắt đầu từ thứ 2 tuần sau. Cảm ơn cả nhà đã vào chúc mẹ cháu may mắn. Bà nội thậm chí lên skype từ sáng sớm chúc mẹ cháu may mắn, rồi đợi mẹ cháu đi phỏng vấn về để hỏi thăm. Đến trưa mẹ cháu đưa An đi chơi về bà nội vẫn còn trên skype để hỏi mẹ cháu xem…lương được bao nhiêu :D .

Mẹ cháu cũng cám ơn mọi người đã chúc mừng trên facebook. Mẹ cháu cảm động lắm.

_DSC0846.jpg

Vì tuần sau mẹ cháu phải đi làm cả ngày nên chiều nay mẹ cháu đã đăng ký cho An và Duy đi học nguyên ngày bắt đầu từ tuần sau luôn. Chiều nay An cũng được đến lớp để làm quen với các cô bằng cách mẹ cháu ngồi ở một phòng dưới đất, An lên trên lầu chơi với các cô và các bạn 1 tiếng thử xem thế nào. An rất là cừ khôi. Lúc cô Elsie vào phòng bảo với mẹ cháu “An có chịu đi theo cô thì cô dẫn lên lớp, còn không thì mẹ đưa lên?”. Mẹ cháu bèn bảo “để thử xem” và bảo An “An đi theo cô Elsie có nhiều đồ chơi lắm kìa”. Thế là An lập tức bỏ quả bóng đang cầm trong tay xuống, lật đật chạy theo cô sau khi quay lại bái bai mẹ. Mẹ cháu ngạc nhiên và tự hào quá đỗi. Kể cả Minh Duy đến giờ này mẹ cháu cũng không nghĩ sẽ làm được như An.

Đấy sự việc chỉ có thế thôi ạ. Xin hết.

08/10/2008

Hôm nay con gái có 2 phát biểu làm mẹ ngạc nhiên vô cùng. Một là khi con nhìn thấy mẹ vắt áo ngoài sân, nước rơi xuống, con ôm chân mẹ kêu “mưa, mưa”. Hai là khi con nhìn thấy hai đầu đinh ốc sau lưng cái ghế dựa, con chỉ vào đó và bảo “mắp” (mắt).

Con gái bây giờ đích thị là con vẹt, lặp lại tất cả mọi lời nói, kể cả những câu dài cả thước. Mẹ bảo “bây giờ mình đi tắm nhá” thì sẽ được nghe con vẹt nói “nha nha nhà nha nha nháaaa”. Mẹ bảo “im lặng” thì con vẹt bảo “im nhặng”. Nói chung cả ngày cứ nghe con líu lo nói chuyện, thư giãn cực.

Con gái đã biết yêu cầu người khác làm nhiều thứ. Thường xuyên nhất là “mở”, mở nắp hộp, mở nút chai, mở nắp bình sữa, v.v…Lúc trước con còn dùng “mở” cho tất cả mọi trường hợp, nhưng sau vài lần mẹ dạy thì bây giờ con biết nhờ “nhấy” mỗi khi muốn mẹ lấy cho cái gì, và “nhắp” nếu muốn lắp đồ chơi vào với nhau.

Từ ngày con gái sang, chuyện ăn uống của con có khá khẩm hơn chút đỉnh. Tới bữa mẹ toàn cho tự bốc tự đút, cái nào khó lắm mẹ mới giúp cho. Trời lạnh rồi nên cả ngày con chỉ được chơi quanh quẩn bên đống đồ chơi với các anh và em An Phú. Trò yêu thích nhất của con là nhặt một cái gậy hoặc một món đồ chơi rồi lò dò đi gõ đầu mọi người nên thỉnh thoảng mẹ lại nghe anh An hoặc anh hai hoặc thậm chí em An Phú khóc ré lên. Vào xem thì thế nào cũng thấy con gái đang cầm “hung khí” trên tay, mặt mày tỉnh bơ nhìn các anh em ôm đầu khóc.

Con gái đích thị là con gái, hay dỗi và ăn vạ. Hơi chút không vừa lòng là lăn đùng ra đất, đầu va đập tứ tung. Mẹ mà nhanh tay đỡ đằng sau thì đầu con nẩy một phát vào tay mẹ và lật úp sấp. Nói chung cứ phải lăn ra nằm thẳng cẳng thì mới gọi là đạt mục tiêu. Rồi mở mắt nhìn xung quanh, miệng vẫn ngoác ra hét, thấy cái gì trong tầm tay là gạt lăn lóc. Còn nếu làm con giận thì dù có giơ tay ra bế con cũng vừa khóc vừa quay mặt đi không thèm. Quay đi rồi quay lại nhìn xem mẹ làm gì, mẹ mà giơ tay ra nữa thì lại ngoảnh mặt đi và khóc.

Anh hai đã đi học tới bữa thứ 3. Bữa đầu tiên anh khóc nửa tiếng, tới trưa không ăn miếng nào. Bữa thứ hai anh không khóc chút nào, tự giác tạm biệt ba, tới trưa ăn được ¾ khẩu phần và một ít trái cây. Bữa nay là ngày thứ 3, anh cũng không khóc, thậm chí còn quên cả chào ba, vì mải chạy tới đống đồ chơi. Không biết trưa nay ăn uống thế nào.

Dạo này anh toàn tự bưng ly sữa lên uống, để được làm number one. Trong nhà có anh An nên hai anh em thi đua nhau ăn uống chơi cũng vui, tuy nhiều lúc cũng chành chọe nhau lắm. Anh hai cứ tưởng lành tính, mà hóa ra toàn đánh anh An. Anh An giành đồ chơi là bị đánh tới tấp. Có lẽ anh hai thuộc loại hiền mà cộc.