Tag Archive for 'nursery'

Page 2 of 4

Hai tuổi rưỡi con biết làm gì?

IMG_2917.jpg

Bận quá, đến bây giờ mẹ mới có thời gian ngồi kể chuyện chàng trai hai tuổi rưỡi.

Thành tích lớn nhất của MD là bỏ được tã. Chuyện bỏ tã của Duy đơn giản đến không ngờ. Về VN hôm trước là hôm sau mẹ cho MD go commando luôn. Chỉ có đúng hai lần MD tè ra nhà, và một lần chàng i vào quần vì bị đau bụng. Còn lại thì i vào toilet, tè vào toilet. Mẹ còn đi mua toilet seat nhỏ cho chàng ngồi mà chàng chẳng thèm dùng đến, ngồi luôn vào toilet người lớn. MD nghiêm chỉnh tới nỗi đi ra đường mắc tè lắm mà nhất định không tè vào cây hay vào cống. Nhịn cho đến khi ướt quần thì thôi. Đúng là tập đúng thời điểm thì nhanh thật. Xem như mất có hai ngày nhỉ. Nhưng buổi trưa và ban đêm thì vẫn phải mặc tã cho chàng, không thì ướt sạch sành sanh.

Thành tích thứ hai là MD đi học không khóc nhè. Bây giờ sáng đến trường là tự động đi vào lớp, chào cô rồi quay lại tạm biệt mẹ và ngồi vào ghế ăn sáng. Mẹ mà còn lẩn quẩn thì nhăn nhó “Mẹ đi về đi”. Có muốn ở lại xem chàng ăn uống thế nào cũng chẳng được. Ở lớp MD được cô giáo khen là rất người lớn, nói năng đâu ra đó. Hỏi con gì, màu sắc làm sao Duy đều biết. Mẹ đến đón Duy thấy các cô lớp khác đi ngang qua cũng xoa đầu hôn hít Duy nữa. Giống như ở bên kia Duy đi học lớp này mà các cô giáo lớp khác cứ thích xin Duy qua học chung. Thế nhưng mà hễ ai chú ý đến chàng là chàng làm cao, chứ chẳng thân thiện như mẹ mong muốn.

Thành tích thứ ba là MD hết bị dị ứng sữa bò. Đây là điều mẹ mừng nhất. Bây giờ MD có thể uống được sữa tươi Vinamilk (hay tại sữa Vinamilk không làm từ sữa bò nhỉ?), ăn được yoghurt và phô mai Bò cười, và uống được sữa formula. Ngày nào mẹ cũng cố nhồi nhét (MD không thích dairy products đâu) cho con hai hũ yoghurt, một miếng phomai Bò cười và khoảng hơn 400 ml sữa. Nhờ vậy mà chàng ta bây giờ có da có thịt hẳn lên, bế nặng tay lắm, cắn cũng sướng răng. Dù sao MD lớn rồi, mẹ có thuyết phục hay dọa dẫm thì còn hiểu ra, chứ cái bà MA thì mẹ chịu chết. Ép buộc một chút là bà ấy gắt ầm lên, ai cũng phải sợ.

Hiện giờ mẹ đang tập cho MD tự làm một số việc đơn giản như tự mang/cởi giày, tự mặc/cới quần, tự lấy nước uống, và tự đi tè. MD làm cũng gọn gàng lắm, phải cái tội lười. Thuyết phục gãy lưỡi, nêm thêm chút dọa dẫm, chàng ta mới động chân động tay. Phải tập đến khi nào con xem đó là chuyện đương nhiên phải tự làm thì mới gọi là thành công nhỉ.

Hôm nay ba cũng góp ý mẹ một chuyện nữa, đó là tập cho MD chăm sóc em. Mẹ thấy ba rất có lý, nên sáng mai sẽ nhờ anh hai lau mặt cho em bé. Tưởng tượng cảnh đấy cũng buồn cười lắm ấy nhỉ. Phải quay phim lại mới được.

Dạo này MD được vận động nhiều lắm. Sáng nào cũng đạp xe đạp với bà nội sang chơi bên chung cư với các bạn rồi mới về đi học. Chiều mẹ đón sớm cho chơi trong vườn trường để mẹ tranh thủ nhồi nhét ít yoghurt, phô mai và trái cây. Tối về lại đi đạp xe với bà nội tiếp. Sau đó chỉ có tắm rửa, ăn tối xong là đánh răng, đọc truyện rồi đi ngủ. Một ngày sinh hoạt của MD cũng bận rộn ra phết.

Quên nữa nè, hai tuổi rưỡi MD có 18 cái răng.

Một tuần đi học

Hôm nay là ngày cuối cùng của tuần đầu tiên MD đi học. Mẹ muốn kể sơ qua một vài sự kiện xảy ra.

Sau ngày thứ 2 suôn sẻ, ngày thứ 3 MD không muốn đi học. Con đã hiểu đi học là phải xa mẹ xa bà xa em suốt cả một ngày dài nên không thích nữa. Mẹ phải ở lại với MD hơn một tiếng mới thuyết phục được MD cho mẹ về chăm em MA. Trước khi ra về mẹ nhờ cô lại bày trò cho MD chơi. Cô bảo “bé đang chơi vui, chị cứ về đi. Khi nào bé quay sang không thấy mẹ rồi khóc thì cô sẽ can thiệp”. Mẹ phải nói ngay với cô là mẹ không chủ trương trốn con như thế đâu.

Mẹ cũng chứng kiến nhiều bậc phụ huynh nói dối con em mình như “để bà đi ra bà lấy xe vào đón con nha”. Tất nhiên bà đi mất tiêu, để mặc cháu ngồi ngơ ngẩn dõi mắt ra cửa đau đáu. Thương ơi là thương. Kể cả cô cũng nói dối cháu “à cô bế con ra với mẹ nha”.

Ngày thứ 4, có lẽ vì stressed, MD tè ướt quần nhiều lần. Tội ghê. Ăn xế món cháo con không chịu nên cô phải sang lớp lớn xin phở về cho con ăn. Mẹ đến đón thấy cô nói MD tè ra quần thì hỏi cô “vậy là MD mắc tè mà không gọi cô à?”. Chẳng hiểu cô nghĩ mẹ có ý gì hay sao mà trả lời “bé mà muốn đi tè thì cô cho đi chứ giữ làm gì?”. Mẹ ngán ngẩm.

Thứ 5, mẹ vẫn phải vào lớp ngồi cùng MD mất một lúc lâu. Chứng kiến cảnh các cô tay năm tay mười đút các cháu ăn như máy. Cháu nào ho một cái là cô nạt ngay “ê, không ho con”. Các cô có vẻ rất sợ cháu ói.

Chiều đến đón con, cô thông báo là hôm nay MD không chịu ăn cơm cùng với các bạn. Lúc các bạn đi ngủ rồi MD mới chịu cho cô đút ăn. Hậu quả là MD bị mất giờ ngủ. Giờ ăn xế MD lại không chịu ăn cháo nên cô phải bế sang lớp lớn xin bún bò cho Duy ăn. Mẹ thấy tình hình có vẻ không ổn nên trao đổi với cô một vài cách dạy MD mà ở nhà vẫn áp dụng.

Hôm nay, cô vui vẻ thông báo là cô đã áp dụng thành công một trong những cách dạy MD của mẹ. Tới giờ ăn MD lại không chịu ăn, cô bảo “cô cho con chơi thêm 1 phút nữa, rồi con tự giác đi ra ăn cùng các bạn nha. Nếu con không tự giác cô sẽ cầm tay dắt con ra”. Vậy là MD ngoan ngoãn đi theo cô ra ăn cơm. Cô cũng nói quan điểm của cô là sẽ chiều MD thêm một thời gian nữa rồi mới tiến hành kỷ luật vì bây giờ cô trò chưa quen nhau, nếu kỷ luật ngay bé sẽ bị dội và sợ đi học. Mẹ thấy cô cũng có lý.

Nói chung sau 3 hôm đầu tiên mẹ rất buồn về thái độ của các cô thì hôm nay mẹ thấy phấn khởi hơn nhiều. Một là MD có kỷ luật hơn, hai là cô và mẹ hiểu nhau hơn. Hôm nay mẹ cũng không ở lại với MD một chút nào. Cô nói MD chỉ khóc một chút thôi, còn lại rất ngoan.

MD đi học về hát như thế này “chị ong ni nâu ni nâu, chị bay đi đâu đi đâu, chị có đi đâu đi đâu”, giọng càng lúc càng lên men.

Tuần sau chắc sẽ là một tuần suôn sẻ.

Ngày đầu tiên đi học

IMG_0143.jpg

Con trai ngoan đến không ngờ. Sáng đưa con đến lớp, các bạn khóc như ri, Duy cứ tỉnh bơ hết chơi đồ chơi đến nhún nhảy theo nhạc. Mẹ dắt Duy đi một vòng giới thiệu tên các cô cho Duy nghe rồi dặn các cô những thói quen của Duy. Gặp ai Duy cũng chào hỏi dõng dạc. Lúc mẹ tạm biệt Duy còn bảo “mẹ về đi”.

Chiều mẹ đến đón Duy nhảy như choi choi dọc hành lang. Chẳng phải mừng mẹ mà hình như bị chồn chân thì phải. Hỏi các cô lịch sinh hoạt thì cô bảo thế này:
- 7h20 sáng: tập thể dục
- 7h30 đến 8h: ăn sáng
- Sau đó học chút gì đó 5-10 phút (nhận biết màu, phát âm)
- 9h: uống sữa
- 9h30 đến 10h30: chơi trong lớp hoặc ra sân
- 10h30: ăn trưa (cơm nhão)
- 12h: đi ngủ
- 2h: dậy ăn xế (hôm nay ăn hoành thánh)
- Sau đó vệ sinh thân thể, thay đồ mới rồi đợi ba mẹ tới đón lúc 4h30.

Như vậy tính ra cả ngày Duy chỉ được chạy nhảy lúc tập thể dục và từ 9h30 tới 10h30. Quá ít. Nên ai cũng cho con ra vườn chơi mấy trò vận động trước khi về nhà.

IMG_2738.jpg

Các cô khen Duy lắm. Bảo Duy rất người lớn và thông minh. Bữa cơm trưa Duy đòi tự xúc ăn. Nhưng được nửa đầu thôi, nửa sau cô phải đút thì mới ăn hết phần cơm. Cô nói Duy hơi khó ngủ hơn các bạn. Chuyện này mẹ không lạ vì ở nhà khi nào trước khi ngủ Duy cũng nằm trong cũi hát nghêu ngao cả nửa tiếng tới một tiếng đồng hồ.

Bữa đầu tiên đi học của Minh Duy như thế là quá tuyệt vời. Lúc đi học ở bên Anh con khóc lóc một tuần liền mới quen. Hôm nay lúc ra về Duy tự khen Duy đi học giỏi rồi bảo “mẹ có tự hào về Duy đi” :D. Mẹ tự hào về con trai của mẹ lắm con yêu ạ.