Hôm qua là sinh nhật ông ngoại mà con gọi điện về mãi chẳng được. Hai đứa nhỏ đã chuẩn bị tinh thần là nghe giọng ông ngoại sẽ đồng thanh chúc mừng SN ông mà không được gặp. Hôm nay cả nhà đi London từ sáng sớm tới tối mịt nên cũng chẳng gọi được luôn. Chúc ông ngoại năm nay khỏe hơn năm ngoái nữa ông ngoại nhé. Nhớ ông ngoại nhiều lắm lắm.
Nhân dịp SN ông ngoại, thương gửi ông một vài mẩu chuyện vui của hai đứa.
Mẹ thay đồ cho An, thấy mông An tròn quay không nhịn được bèn xòe tay phát cho một phát. An phản ứng tức thì:
- Tại sao mẹ lại vỗ mông con?
- Ơ, mông của mẹ mà.
- Không, mông con chứ, mẹ có mông của mẹ rồi mà.
- Nhưng An là của mẹ, nên mông của An là mông của mẹ.
- (An lập tức thò tay sờ quần mẹ) Mẹ là của con, nên b**m của mẹ là b**m của con, con sờ b**m của con đó.
Mẹ há miệng mắc quai.
Duy nhắm tịt mắt lại rồi nhận xét:
- Hai nhắm mắt lại hai vẫn nhìn thấy đó Ang.
- Hai thấy gì?
- Hai thấy toàn là màu đen không à.
An thắc mắc:
- Tại sao mẹ gọi bà Hương là cô, còn cô Hương là bà??? (cô Hương và mẹ toàn xưng hô với nhau là bà/tui, mẹ lại có quen một bà Hương mà mẹ gọi là cô)




Bình luận mới