Lúc nãy mẹ bật đoạn vidéo quay cảnh An ngồi trên giường hoan hô cho em xem. Phản ứng của em thật là buồn cười: đang say sưa gặm đồ chơi, em ngưng lại tròn mắt nhìn mình trên màn hình, rồi thấy mình đang vỗ tay em cũng buông đồ chơi vỗ tay nhiệt tình. Rồi em hào hứng giơ hai tay lên vẩy như vẩy nước, rồi em hào hứng quá độ rú lên như tiếng gió rít qua khe cửa.
Bây giờ em đi chuẩn lắm rồi, trái phải gì cũng đi như chớp. Mẹ quay phim rồi mà không biết cách bỏ lên mạng. Thôi chờ ba về vậy (ba bảo chỉ cho mẹ cách làm mà mẹ chậm hiểu nên lười lắm). Em luôn tìm cách đứng dậy mỗi khi vịn được tay vào đâu đó. Cho nên bây giờ trông em mệt hơn nhiều. Thỉnh thoảng em lại lăn quay ra đất, đầu đập bốp xuống sàn nhà, khóc lóc ầm ĩ. Xót ơi là xót.
Em rất thích xem sách, đặc biệt là quyển dạy cách cho con ăn dặm của bà Annabel Karmel, vì có nhiều hình ảnh màu sắc tươi tắn, và nhất là nhiều hình các em bé dễ thương. Quyển này ba Đông mua rồi nhờ chú Linh cầm về cho mẹ, vì thấy mẹ quá stressed với chuyện ăn của em. Cảm ơn chú Linh rất là nhiều (áy náy lắm, vì ba nhờ chú mang bao nhiêu là thứ nặng, có cả quyển The Amber Spyglass mà mẹ đang dọc dở hồi bên kia nữa chứ).
Hôm nay chị Hương dở quyển sách đấy ra, có hình một anh đang đi xe đạp, chị Hương bảo “tình cảm với anh đi”. Thế là em lập tức dí quyển sách vào miệng rồi lè lưỡi liếm ngon lành. Em liếm một cái, em bỏ anh ra ngắm từ trên xuống dưới, rồi em liếm cái thứ hai, lại bỏ anh ra ngắm, rồi lại tiếp tục liếm anh. Mà nhìn em nghiêm trang chăm chú lặp đi lặp lại hành động ấy thật không thể nhịn được cười.
Em An có rất nhiều fan hâm mộ kể từ khi về đây. Fan bự nhất phải kể đến ông ngoại. Dù cuối tuần em đã về thăm ông bà ngoại, nhưng trong tuần thể nào ông cũng gọi điện than với mẹ “Ba nhớ MA quá”. Hầu như tối nào ông cũng gọi điện hỏi thăm hai cháu ngoại trong ngày có khỏe không, ăn được không, có ngoan không. Lúc nào MA khóc là ông lại quanh quẩn ở gần, rồi thừa lúc em không để ý bốc em chạy mất.
Ông ngoại mua lollypop cho em mút

















Bình luận mới