Tag Archive for 'phát âm'

Nhăn nhở

Chiều nay ngủ dậy Duy được mẹ cho ăn bắp hấp. Mẹ bẻ làm đôi quả bắp, bảo Duy ăn một nửa, để dành bà nội một nửa. Duy ăn hết phần của mình, chộp lấy phần của bà nội ăn luôn. Mẹ nhắc “ủa sao con ăn phần của bà nội vậy”. Duy cãi “không phải của bà nội”. Mẹ hỏi “thế con nghĩ đây là phần của ai?”. Duy trả lời không ngần ngừ “con nghĩ đây là phần của Minh Duy”. Nói xong cười nhăn nhở rồi tỉnh bơ ăn tiếp.:D

Hôm qua ba cứ nhắc mẹ chụp hình hai đứa gửi cho ba coi hoài nên mẹ lôi máy ra chụp hai anh em. Khi mẹ giơ máy lên, bà nội nhắc Duy “cười đi con”. Duy cong môi bảo “Duy đợi nó nhấp nháy Duy mới cười”. Kết quả ra được tấm hình này:

IMG_0046

Một lúc sau Duy đã chán trò chụp hình mà mẹ vẫn chưa chụp được cái nào ưng ý cho con trai nên cứ chĩa máy vào Duy hoài. Vậy là Duy la “không chụp Duy nữa, không chụp Duy nữa” rồi quay lưng lại phía mẹ:

IMG_0054

Lúc Duy quay lại xem mẹ làm gì, mẹ bị bắt quả tang nên chối “mẹ chụp cái cửa mà” rồi tiếp tục ngắm Duy qua ống kính. Thế là Duy hét ầm lên “chụp cái cửa phía nàyyyyy”:

IMG_0055.jpg

Mẹ ngoan cố vẫn cứ chĩa máy vào Duy. Thế là Duy giãy đành đạch “mẹ không được chụp Duy, mẹ không được chụp Duy”:

IMG_0056

Hôm nọ trên máy bay chuyển tiếp từ Malaysia về Việt Nam, Duy như cũng lây không khí phấn khởi từ bà và mẹ. Ngồi đợi máy bay chuyển bánh Duy cứ vẫy tay ra ngoài cửa sổ “bái bai xe lửa nhá, xe lửa đi ăn cơm nhá, xe lửa đi nhủ nhá. Bái bai chú, Duy đi Việt Nam. (rồi thấy chú không trả lời vì chú đang mải lái xe ở mãi xa) Chú ơi, chú ơi, Duy đi Việt Nam nhá”.

Duy dạo này dùng trạng từ (adverb) hơi bị nhiều. “Mẹ vẽ Duy sau lưng bác Thắng” (mẹ vẽ xe bus và nhiều hành khách ngồi trên xe bus). “Duy uống sữa trước đã, Duy đi nhủ sau” (mặc cả để không phải đi ngủ trưa). “Chị Hương ơi, ăn cơm đã, rồi mới chơi” (nhắc chị Hương lúc đó đang chơi với MA trong lúc cả nhà ăn cơm). “Tàu hỏa đi mất tiêu rồi”. “Duy bị ói chút chút thôi, Duy bị ói một tí xíu thôi”. “Không có xe nào hết” (khi ba nhờ Duy nhìn giùm ba xem có xe nào sau lưng chạy tới không).

Duy quan tâm đến người khác nên hay nhắc nhở. Hôm nay bà nội cõng Duy xuống cầu thang, Duy nhắc bà “bà nội đi cẩn thận kẻo té, chị Hương mới lau cầu thang bị ướt”. Duy nhắc mẹ “cẩn thận kẹp tay vào cửa, kẹp tay chảy máu, giống thiên nga cắn tay Duy chảy máu, giống hôm trước“.

Duy ít nói ngọng lắm. Chỉ một vài phụ âm nhất định như ngọng âm “ng” thành “nh”: mẹ nhồi, đi nhủ. Âm “g” thành “d”. Vậy nên mới có “em Minh An là con dái mẹ Giang”, “cô dái đang tập thể dục”. Đặc biệt Duy tự gọi mình là Vuy.

Dạo này Duy biết hát nhiều bài tiếng Anh hơn. Duy đặc biệt thích các bài hát trong phim Enchanted và rất hay hát theo cô Giselle. Thỉnh thoảng lại làm mẹ ngạc nhiên vì biết tên nhiều con vật bằng tiếng Anh, kể cả những con không phổ biến như butterfly, penguin. Thường hay chỉ vào sách và hỏi mẹ “what’s this?” rồi tự trả lời “it’s a …”.

Có một điều rất mừng là về đây Duy hết bị dị ứng sữa. Uống sữa tươi Vinamilk chẳng bị làm sao cả. (Hay là sữa Vinamilk không làm từ sữa bò nhỉ hihi?)

Bonus: hôm qua lúc mẹ chui vào ngủ với em Minh An, chân mẹ chạm phải cái gì mềm mềm. Bật đèn lên thì thấy cái này:

IMG_0057.jpg

Chim cánh cụt to, chim cánh cụt nhỏ

DSC02743.jpg

Minh Duy dạo này thỉnh thoảng lại thốt lên những từ cảm thán nghe buồn cười thế. Chẳng hạn: xì mũi ra tay rồi thốt lên “kinh quá!” hoặc vừa ăn vừa tấm tắc khen “ngon quá!”. Mẹ rửa mặt cho thì bảo “nước hơi nóng”. Gặm xương gà thì nhăn nhó “hơi cứng quá”.

Hôm nọ cô Thư đến nhà chơi. Cô giả vờ mệt để nhờ Duy vứt rác vào thùng rác giùm cô. Nhưng Duy không chịu làm, thế là cô bảo “cô nhắm mắt lại này, cô nằm xuống đây nhá”. Duy phản đối liền “cô không nằm xuống, cô nằm dơ (bẩn) tóc cô”.

Nhiều khi mẹ hay giả vờ buồn để dụ Duy ăn nho cả vỏ (Duy hay đòi bóc vỏ nho mới chịu ăn). Duy thấy mặt mẹ xịu xuống thì tỏ ra áy náy lắm, rồi lại gần khều mẹ và bảo “Duy ăn nho cả vỏ, Duy ăn cho mẹ vui”. Nghe mà mát cả ruột!

Từ ngày đi trẻ tiếng Anh của Minh Duy đã khá lên rõ rệt. Duy nói thêm nhiều từ mới và hiểu được các câu hỏi/yêu cầu đơn giản. Thỉnh thoảng Duy lại hỏi “con cá tiếng Anh là gì?”. Mà Duy phát âm chuẩn ra phết. Lúc nào hứng lên Duy lại làm hàng tràng tiếng Anh cổ. Nếu chú ý nghe kỹ thì thấy trong đấy có rất nhiều cụm từ tiếng Việt đã bị bỏ dấu như “ba nôi (bà nội), ba, me, Minh An” hoặc “xư xư xư cô Jo, xư xư xư cô Nicky”. Cũng có khi Duy chêm những từ tiếng Anh đã biết như “xư xư xư double decker” hay “xư xư xư oh my god”.

Duy bây giờ hắc xì dầu lắm. Suốt ngày canh me em rồi chỉ bảo “EM (hét to), em không được ngậm cái đó”. Nếu em cứ tiếp tục ngậm thì Duy lại gần nhìn sát mặt em và tỏ ra rất mất kiên nhẫn “Emmmmm, em đừng ngậm cái đó mà”.

Gần đây Duy có một hobby mới, đó là “siêu tưởng” giống trong báo TTC. Mỗi khi i xong, Duy nhất định đòi coi rồi phán “Duy i cá voi”, “Duy i chim cánh cụt”. Hôm nào i nhiều thì “chim cánh cụt to”, ít thì “chim cánh cụt nhỏ”. Cũng giống như bạn Sóc nhà cô Quế bảo i ra “cục mẹ cục con” vậy.

Lại kể chuyện Duy nói

Minh Duy bây giờ nói nhiều lắm rồi, thường xuyên thử trình độ tiếng Anh của ba mẹ và bà nội thế này:

- Áp pồ.

- Áp pồ là gì con?

- (Mắt tròn xoe, suy nghĩ một lúc) Táoooo

- (Mẹ vỗ đùi) A hóa ra là thế.

Cầm quả chuối lên:

- Chuốiiiii (điệu chảy nước)

- (Tiếp tục) Na nờ

- (Mẹ thật sự không hiểu) Cái gì???

- (Suy nghĩ một lúc rồi lớn tiếng) NA NỜ

Cả nhà đoán ra gì chưa, banana đấy.

Còn nữa, mỗi khi Duy muốn vòi cái gì, mẹ chỉ cần hỏi “vậy con nói làm sao?” là Duy dài giọng “dạaaaa”. “Sao nữa?”. “Kiuuuuu” (thank you). Nếu thấy mẹ im lặng thì Duy sẽ lầm bầm “you’re welcome”.

Mỗi lần mẹ hỏi “Duy có yêu mẹ không?” thì Duy lặp lại như con vẹt “yêu mẹ không”. Nếu thấy mẹ không nói gì nữa thì Duy sẽ tự hỏi mình “Để đâu?” rồi trả lời luôn “Để chim (tim)”.

Hôm qua ba không chờ Duy cùng ra toilet xì mũi nên Duy khóc. Lúc ba quay vào Duy chỉ thẳng mặt ba nói từng tiếng một “XIN LỖI”. Thế là ba phải xin lỗi Duy ngay không trốn được.

Nói chuyện xì mũi, bây giờ Duy xì mũi rất hài hước: “á” rồi mới xì, nghe cứ thành “á xì, á xì, á xì” liên tục. Mẹ bảo “mạnh lên” thì “á” rõ to, còn xì vẫn yếu xìu.

Duy biết phân biệt tiếng Việt và tiếng Anh. Khi nào đi chơi với mẹ, mẹ toàn nói tiếng Anh, thì Duy cũng xổ hàng tràng tiếng Anh, lên bổng xuống trầm, tay chân vung vẩy, cảm xúc ồ ạt, chỉ có điều chẳng ai hiểu gì hết trơn. Chắc là tiếng Anh cổ.

Duy rất thích thêm nhạc cho từ. Ví dụ “anh Tũn ành Tun ánh Tùn” (anh Tũn là con bác Vinh bác Tuấn dưới nhà, Duy rất quý anh). Duy thêm nhạc cho tất cả các từ Duy nói, từ “ba họp” cho đến “hút bụi”.

Bà nội sang luyện cho Duy thói quen đọc sách trước khi đi ngủ. Quyển sách yêu quý nhất của Duy là “xe bít”, một quyển truyện có nhạc của cô Bee tặng. Lúc nào cũng “xe bít” “xe bít”. Mẹ đọc truyện này cho Duy bằng tiếng Anh, nên cứ mở truyện ra là Duy tuôn hàng tràng vô nghĩa. Hỏi Duy “xe bít” ai tặng thì Duy hát “cô Bì cô Bí cồ Bi”. Hôm qua buổi trưa Duy cứ đòi đọc truyện “xe bít” trước khi đi ngủ, mẹ phải giả vờ cho truyện nằm lên cái gối, đặt bạn gấu của Duy bên cạnh, rồi bảo “xe bít đi ngủ trưa rồi, con cũng đi ngủ đi, chút cả hai dậy mình đọc truyện nhé”. Thế là Duy mới ngoan ngoãn lên giường, còn hôn tạm biệt “xe bít” nữa chứ.

DSC09798.jpg
Xách “xe bít” đi quanh nhà

Thỉnh thoảng Duy lại ôm ba yêu sách “bồng”, “đứng dậy”, “tắt đèn”, “mở cửa”… hoặc nắm tay mẹ dắt vào phòng ngủ bảo “em khóc”, vào đến  phòng thì gọi “Minh An ơi”.

Duy còn biết liên hệ sự việc. Nhìn xuống sàn nhà Duy nhận xét “dơ”, rồi lập tức “hút bụi”.

Duy đã biết đếm sơ sơ từ một đến mười bằng tiếng Anh, nhờ bà nội dạy. Bà ơi bà dạy Duy đếm bằng tiếng Việt nữa đi.

Duy đã nhận biết hình tròn và tam giác, màu đỏ và màu xanh. Hôm nay Duy đòi ba cho chơi “đất sét màu đỏ”.

Còn nhiều lắm mà mẹ chẳng thể nào nhớ hết.