Tag Archive for 'phát âm'

Page 2 of 2

Nói, giao tiếp, và hát

Tính đến hôm nay Minh Duy đã nói được khá nhiều từ, nhưng đặc biệt là Duy đã biết nói để yêu cầu ba mẹ chứ không chỉ đơn thuần kêu lên “xe buýt”, “máy bay”, hay “sao”. Ví dụ như hôm trước ngồi trên ghế ăn cơm, Duy chán ăn, đẩy cái khay trước mặt kêu “xuống, xuống”. Đến khi ba cầm vào chén cơm của Duy thì Duy đẩy chén cơm bảo “cất đi”. Hôm qua ngủ trưa dậy, Duy kêu “Ba ơi”, ba đang bận nói với Duy đợi một chút ba vào. Thế mà một tí đã thấy Duy chạy ra với ba. Hóa ra có bác Thắng ở trong phòng, Duy đứng trong cũi gọi bác Thắng bảo “xuống”, rồi đưa tay chỉ vào cửa phòng “mở cửa”. Bác Thắng thế là chỉ có việc làm theo :).

Thật ra, từ trước đến giờ Duy vẫn hay đòi ba mẹ làm cái này, cái nọ, nhưng chỉ biết nói “ư, ư, ư”. Bây giờ vốn từ Duy nhiều hơn nên đã biết dùng từ cụ thể và đúng lúc. Sáng nay, ba đưa Duy đi chơi xem vịt và thiên nga, lúc nghe ba bảo “Mình đi về nhà thăm mẹ với em Minh An”, Duy quay sang bờ sông vẫy vẫy tay chào thiên nga và vịt “Bái bai”. Xe vừa vào đến trước cửa, Duy đã đưa hai ngón tay cái lên “bấm, bấm, bấm”“chuông, chuông”. Vào nhà đến chân cầu thang thì đưa tay cho ba “bồng, bồng”. Chiều nay lúc ba ngồi cắt su hào, Duy lấy cọng lá su hào vẫy vẫy chơi, chán đưa cho ba bảo “cầm”. Đây là lần đầu tiên Duy nói từ này, nên ba cố ý không cầm ngay, gọi mẹ. Thế là Duy nói “cầm” thêm hai, ba lần nữa :).

Ngoài ra Duy còn biết nói “hết rồi” rất đúng lúc, như chạy đến lấy bình nước của mình gọi “nước, nước”, cầm bình nước lên thấy không còn nước kêu “hết nước dồi”. Bấm đồ chơi không thấy đèn, nhạc thì “hết bin dồi”. Xem ti vi, chỉ cần nghe đoạn nhạc cuối các chương trình của CBeebies, thấy ti vi chạy chữ hoặc chén đĩa hết thức ăn là xoay hai bàn tay “hết dồi”. Duy hay ai làm rơi gì thì “rơi rồi”. Khi nghe người khác hắt xì, Duy nói “blét du” (bless you). Duy cũng nói thank you nhưng phải nhắc mới nói. Khen mình “giỏi” hay “good boy” mỗi khi Duy làm được việc gì mà biết ba mẹ hài lòng (nhưng thấy trên ti vi hoan hô Duy cũng vỗ tay theo và khen “giỏi”).

Sẵn đây tổng kết luôn vốn từ hiện nay của Duy (chứ để lâu thêm nữa có khi không ghi hết):

  • Các con thú: cá, ốc, chó, bò, heo, voi, hổ, cá sấu, hươu, hải cẩu, hà mã, (tê) “giác”, rắn, thỏ, ngựa, mèo, chim, vịt, rùa, ong, ruồi (những con nào nhỏ nhỏ bay được thì Duy đều kêu “ong, ong”, ba mẹ bảo không phải thì chuyển ngay “ruồi, ruồi”), bướm, nhện (chỉ cần nhìn mạng nhện cũng gọi “nhện”), giun, ốc sên.
  • Trái cây: cam, chuối, táo, nho, dưa hấu.
  • Cơ thể: mắt, mũi, miệng, răng, lưỡi, trán, tóc, bụng bự, chân, tay, chim (hôm trước bác Thiện hỏi “Chim đâu?” Duy còn chỉ ra ngoài cửa sổ, hôm nay ba hỏi Duy đã biết chỉ đúng vị trí rồi :) ).
  • Xe cộ: xe buýt, tải, “cha” (“đạp” trong xe đạp), xe lửa, ô tô, cấp cứu (khi nghe còi “ò, e”), máy bay (hay nói nhanh thành “bà bay”, nhưng khi ba nói lại chậm từng từ thì Duy nói lại đúng “máy…bay”), “xa” (đèn xanh), “nỏ” (đèn đỏ).
  • Đếm: “quảnh”, “tủ”, “th…rỉ”, “phỏ”, “phải”.
  • Các từ khác: đèn, ca, xịt (bình xịt), cát, nước, hoa, cây, lá, mưa, sao, trời (mặt trời), đồng hồ, ti vi, trứng, (điện) “thoại”, ti (ti giả), bóng, bơi, phao, tắm, kem (kem làm ẩm lẫn kem lạnh), cơm, canh, thịt, rau, cay, ua (trong da-ua), sữa, canxi (calcium Duy uống mỗi tối), viết (bút), (viết) chì, vẽ, giấy, tuột (cầu tuột), ngã, tũn (anh Tũn nhà bác Tuấn), gạo, baby (không phải người lớn thì tất cả đều là baby, kể cả các anh chị lớn hơn Duy vài tuổi), chạy (chỉ cô đang chạy bộ ngoài đường), i (thường là i xong xuôi rồi mới gọi ba mẹ “i, i, i,…”), tã, dơ (chỉ vào tã bẩn), quay (máy giặt quay), nóng, lạnh, sticker (cái gì dán được, kể cả fridge magnets), mì (trong bánh mì), cắt (chỉ vào dao hoặc kéo).

Dĩ nhiên là Duy chưa thể phát âm thật rõ như các anh chị lớn hơn (nhiều từ ở trên là do ba mẹ thông dịch lại :) ), nhưng càng ngày Duy càng phát âm chuẩn. Như trước đây, Duy hay gọi bác Thắng là “à chá”, thì bây giờ đã biết kêu “Théng” :D. Còn gọi “ba”“mẹ” thì chuẩn ;). Hôm trước, còn biết chỉ vào ngực mình uốn lưỡi kêu “Duy”, nhưng thường thì Duy gọi mình là “baby”.

Duy còn tỏ ra có khả năng ca hát, nhớ nhạc khá tốt. Rõ nhất là bài Twinkle, twinkle little star và bài Brahm’s Lullaby. Mỗi lần được nghe Duy đều ngân nga theo. Tối nay trước khi đi ngủ Duy còn “bằm, bằm, băm, băm, bắm, bắm, băm” theo nhạc Twinkle, twinkle little star. Các bài khác thì Duy không thuộc nhiều bằng nhưng cũng biết hát một đoạn ngắn như bài Happy Birthday, bài hát Teletubbies và Bob the Builder (chỉ biết mỗi từ Bob). Ba cứ muốn canh quay Duy hát mãi mà chưa có dịp, hôm nào quay được nhất định sẽ đưa lên đây cho mọi người thưởng thức tài ca hát của Duy :).

Good boy

Dạo này ba mẹ thường hay khen Duy là good boy, theo lời khuyên của người ta là phải khen ngợi con đúng lúc và thường xuyên mỗi khi con làm được việc tốt. Thậm chí khi Duy chưa chịu làm việc tốt, mẹ cũng bảo “Can you be a good boy for mummy?”, thế là Duy suy nghĩ một lúc rồi cũng nghe lời mẹ. Lúc trước ba mẹ vẫn khen Duy “giỏi”, nhưng có vẻ lời khen này không hiệu nghiệm bằng lời khen “ngoại quốc” :).

Hôm nay mẹ làm cho Duy hai con tôm hấp, để Duy tự ngồi ăn một mình trên nhà, còn mẹ nấu ăn dưới bếp. Thỉnh thoảng lại nghe Duy báo cáo tình hình “tôm tôm”, mẹ phải nhanh chóng hét phụ họa từ dưới bếp lên “ừ con ăn tôm đi, ngon lắm”. Một lúc lại “é é”, cuối cùng là “hết rồi”. Mẹ hỏi “Duy ăn hết chưa con? Hết rồi à?” thì nghe Duy quăng bát cái bụp xuống sàn nhà. Yên ắng một lúc tự nhiên Duy hét lên “good boy good boy”, mẹ phải mất mấy giây mới hiểu ra, và phải khen ngợi ngay “oh yes, you’re a very good boy of mummy” thì Duy mới im. Buồn cười thế cơ chứ! Sau đấy mẹ mang lên cho Duy một bát bún thang, Duy ngồi ăn ngon lành gần hết luôn.

Vốn từ của Duy dạo này tăng nhiều lắm, ba mẹ đếm không xuể. Có nhiều từ ba mẹ không dạy Duy, nhưng do Duy nghe nhiều nên nhớ. Đến khi ba mẹ chỉ vào và hỏi thì Duy biết trả lời ngay. Vốn từ tiếng Anh của Duy thì thêm được mấy từ như “good boy”, “baby” (bất cứ ảnh em bé hoặc anh chị lớn tuổi hơn Duy đều gọi là baby, thậm chí nhìn thấy mình trong gương cũng kêu baby), “bless you” (mỗi khi có ai ho hay hắt xì hơi), “no” (mới từ hôm qua thôi, ba yêu cầu làm cái gì cũng “no”, “no” và lắc đầu lia lịa), và “tiscờ” (sticker được ba dán lên áo thưởng mỗi khi Duy ngoan).

Từ một tuần nay Duy tự ăn rất ngoan. Hầu như bữa nào cũng hì hục tự xúc gần hết bát cơm mẹ làm. Thường thì nhà ăn gì mẹ cho ăn nấy. Hôm vừa rồi đọc tài liệu về chuyện cho trẻ tuổi của Duy ăn như thế nào, mẹ mới phát hiện ra là ba mẹ sai lầm khi cho Duy ăn quá nhiều cereal buổi sáng. Cereal có nhiều chất xơ, tốt cho tiêu hóa, nhưng lại làm trẻ em no lâu, nên đến trưa mà Duy vẫn chẳng đói tí nào, đâm ra ăn uống khó khăn. Nói chung chế độ ăn của trẻ em dưới hai tuổi phải khác chế độ ăn người lớn, nghĩa là phải thấp về chất xơ và cao về chất béo bởi vì trẻ em không ăn được nhiều trong một bữa và cần chất béo để phát triển bộ não. Sai lầm nữa là bữa snack của Duy sáng hay chiều lúc nào cũng là trái cây, hoặc cắt cục, hoặc xay. Bây giờ mẹ đa dạng hóa bữa snack của Duy rồi, hôm cho ăn vegetable sticks, hôm ăn biscuits không đường, hôm uống nước trái cây, hôm ăn toasts. Trộm vía chẳng thấy Duy ói nữa, dù có những lúc khóc rất to và ho sặc sụa. Chỉ có ba là vẫn chưa thông thoáng tư tưởng lắm với chế độ ăn uống mới của Duy, ý ba sợ Duy ăn không đủ chất, đủ lượng. Thấy mẹ cho Duy ăn bún cũng với cả nhà là ba nhăn nhó, đòi cho Duy ăn cơm cho chắc bụng. Mẹ thì lại muốn Duy ăn được nhiều loại thức ăn khác nhau, sau này đỡ cực thân Duy thôi.

Thế mà hôm mẹ đưa Duy đi gặp health visitor hỏi về chế độ ăn uống của Duy, bà ấy cứ xuýt xoa Duy ăn uống quá lành mạnh, cân bằng và đủ chất lượng. Bà ấy bảo chế độ này phải được đem ra làm gương cho nhiều bậc cha mẹ hay cho con cái ăn junk food như kẹo bánh ngọt, khoai tây chiên, uống nước ngọt…mà thiếu những chất quan trọng khác, ví dụ như rau và trái cây tươi. Bà ấy khen Duy ăn ngoan vì chịu ăn rau và trái cây (có rất nhiều trẻ em không thích ăn rau trái). Mẹ mách với bà ấy là Duy không thích ăn cereal buổi sáng nữa mà daddy cứ bắt Duy phải ăn. Bà ấy bảo “nói daddy đừng cho Duy ăn cereal nữa, nếu daddy không nghe, tao sẽ gọi điện nói chuyện trực tiếp với daddy giùm mày” :D. May quá daddy nghe lời rồi, không thì sẽ bị ăn mắng cho mà xem.

Mẹ có nấu ít súp khoai tây cà rốt với hành tây, bỏ dầu hướng dương và phô mai đậu nành vào rồi xay nhuyễn và đông đá, để Duy có thêm lựa chọn cho bữa sáng. Duy cũng rất thích ăn lòng trắng trứng luộc, mẹ lại chỉ thích ăn lòng đỏ, nên mẹ cũng hay luộc trứng lên hai mẹ con cùng ăn.

Sáng nay mẹ lại cho Duy ăn nửa thìa yoghurt sữa bò, trộm vía chẳng thấy Duy ho hay ngứa như hôm trước nữa. Lúc đi chơi ở family point, người ta cho ăn biscuits phết phô mai loại nhẹ, Duy đòi phô mai nên mẹ cũng liều phết cho Duy một ít. Một lúc sau thì thấy Duy nổi đỏ một chút quanh miệng, nhưng cũng không ho hay ngứa gì cả. Thế là cũng bước tiến dài rồi.

Bác sỹ cũng mới ghi đơn cho Duy loại sữa bột mới, làm từ sữa bò, nhưng được chế biến kỹ cho những trẻ bị dị ứng sữa bò như Duy. Hy vọng mùi vị sữa bò sẽ làm Duy thích hơn loại sữa đậu nành Duy đang uống hiện nay vì Duy ngán lắm rồi. Mẹ cũng thích Duy uống sữa mới này, dù sao sữa bò cũng có nhiều calcium hơn sữa đậu nành chứ. Chiều nay ba mới đi lấy sữa về cho Duy uống thử, tình hình thế nào Duy sẽ báo cáo sau nhé.

Chì chít, chì cha, chì mé…

…dịch ra tiếng Việt là xe buýt, xe đạp, xe máy. Ngọng níu ngọng nô nhỉ? Nhưng ít ra Chíp cũng biết phân biệt các loại xe rồi đó. Chiều chiều Chíp thường hay trèo lên bàn ăn cơm cạnh cửa sổ nhìn xuống đường rồi gọi tên từng loại xe, rồi vẫy tay bái bai người ta, nếu có xe cấp cứu chạy qua thì Chíp sẽ “ú u ú u” để bắt chước. Chíp còn biết “bà bay” nữa cơ, mặc dù mẹ hay sửa là “bà có bay được đâu con, máy bay chứ”. Chíp khá thông minh, không cần nhìn thấy máy bay, chỉ cần nghe tiếng ì ì là hô liền “bà bay”, khỏi cần nhìn lên trời.

Chíp còn biết phân biệt nhiều con vật khác nhau như chim, cá, chó, bò, mèo (riêng con mèo thì cứ gọi là “nhưm”, chẳng thể sửa được), tê giác, hà mã, hươu, voi, rắn (phát âm từ này khó quá, nên Chíp cứ cong lưỡi lên tận môi trên, kết quả thành chữ “lá”). Nhìn thấy cái đầu cá trên bếp của mẹ cũng nhận ra đó là con cá. Chíp nhìn quả bóng hay bong bóng thì đều gọi đó là “mong móng”. Chíp phát âm chuẩn từ “sữa” và “tã”. Nhìn thấy sữa trong ly, trong bình hay trong hộp đều biết đó là sữa. Chíp biết phân biệt lá, hoa, cây. Nhưng nhiều khi nhìn gà hóa cuốc, thấy núi đá cũng tưởng có cây, kêu ầm ĩ. Mà không biết có phải tại cách ba mẹ dạy Chíp nói không mà Chíp nói từ gì cũng hoặc la toáng lên hoặc dài giọng ra chảy nước.

Hôm thứ 6 vừa rồi là ngày cuối cùng Chíp đi nhà trẻ. Các cô giao lại cho ba mẹ cuốn sổ nhật ký các cô theo dõi từng bước phát triển của Chíp rất là hay. Khi nào rảnh mẹ sẽ chép lên đây cho cả nhà cùng đọc nhé.