Tag Archive for 'phát triển'

Con trai của ba mẹ lớn nhiều rồi đấy

Lâu lắm lằm lăm rồi mẹ bận quá chẳng viết gì cho hai đứa được cả. Hôm nay mẹ tranh thủ vài dòng, tí nữa còn phải đi chuẩn bị cơm nước cho ngày mai và giặt đồ nữa. Mai là ngày ở nhà cuối cùng của kỳ nghỉ 10 ngày. Nghĩ đến lúc phải đi làm lại mà thấy ngán quá. Nhưng chỉ còn 1 tháng nữa thôi sẽ được về VN ăn Tết nên lại lên tinh thần ngay.

Kỳ nghỉ này hai đứa được sinh hoạt thả giàn. Tối 9, 10h mới lên giường. Sáng cả nhà nướng đến 10, 11h. Dậy ăn trưa, thêm bữa tối nữa là hết ngày. Nên ở nhà với ba mẹ mà các con không gầy đi mới là lạ. Bù lại hai đứa vui lắm, được tặng bao nhiêu quà, Giáng sinh có, năm mới có. Được ăn bao nhiêu tiệc tùng, được ăn kẹo nhiều hơn bình thường, và được xem phim thoải mái. Lúc nào xin làm gì ba mẹ đều cho ngay, không như ngày thường phải nghe điệp khúc “ăn nhanh còn đi học, mặc quần áo nhanh kẻo trễ giờ, bây giờ hết giờ chơi đến giờ ngủ, etc.”

Mùa giảm giá này mẹ mua cho cả nhà bao nhiêu quần áo mới. Nhất là hai đứa. Mọi năm mẹ tiếc tiền lắm, toàn sinh nhật ai tặng gì mặc nấy hoặc cho các con mặc đồ cũ. Năm nay mẹ đi mua sắm thấy cái gì đẹp cần thiết hợp lý vừa túi tiền là mẹ khuân về. Phần mẹ nghĩ mẹ đã đi làm. Tuy lương mẹ không đủ gửi trẻ hai đứa, có nghĩa là tài chính eo hẹp hơn, nhưng mẹ vẫn cảm thấy muốn tự thưởng cho ba mẹ và các con một chút. Phần mẹ nghĩ năm nay mẹ không tổ chức nhiều tiệc SN cho Duy nên tiền đó mẹ sẽ mua quần áo mới cho con. Thương Duy lắm, bé thế mà đã biết thích quần áo đẹp. Bình thường chẳng đòi hỏi gì đâu. Nhưng vừa rồi được mẹ mua cho cái áo body warmer (áo dày không tay mặc cho ấm bên trong) thì khoe suốt “mẹ Giang mua cho con áo đẹp tại vì con ngoan”. Hôm nay chọn mặc áo đấy đi chơi, còn đòi cởi áo lạnh ra “để mọi người nhìn thấy áo đẹp của con”. Mẹ cũng có cái áo như thế nên Duy càng thích, cứ so sánh “cái zip của con màu xanh giống zip của mẹ”. Vào nhà hàng đòi cởi khóa kéo nhưng vẫn khoác áo “cho giống mẹ”.

DSC_2386.jpg

Dạo này Duy ngoan lắm, biết nghe lời và suy nghĩ già dặn hẳn. Tính tình vui vẻ, sáng nào ngủ dậy cũng hát vang nhà. Sáng dậy tự chọn quần áo, tự mặc đồ và xếp pyjamas lẫn áo ngủ gọn gàng. Duy rất thích tham gia cùng mẹ nấu ăn, giúp mẹ xếp chén dĩa vào máy rửa chén. Duy cũng thích xem ba làm nhà, và giúp ba dọn dẹp nhà cửa. Việc gì Duy cũng làm vui vẻ. Nếu Duy đòi cái gì mà ba mẹ giải thích lý do vì sao không được Duy cũng hiểu và đồng ý ngay, không mè nheo khóc lóc như trước kia.

_DSC9818.jpg

Duy là một cậu bé tình cảm, thích được ôm ấp nựng nịu. Thấy mẹ lái xe đến khúc quẹo hai tay phải xoay bánh lái thì hỏi ngay “mẹ có mệt tay không?”. Mẹ lỡ va vào cái gì cũng hỏi thăm “mẹ có đau không?”. Mẹ bị đứt tay chảy máu thì đòi xem rồi thần mặt ra kiểu như mình cũng bị đau lắm.

Duy đặc biệt bênh em An. Mẹ mắng em là Duy cau mày lại đỏ mặt lên “con bực mình mẹ vì mẹ mắng em An”. Trăm lần như một, mẹ vừa mắng em vừa phải dỗ dành giải thích cho Duy vì sao. Mẹ mà mắng An oan thì chết với Duy, vì Duy sẽ hét gằn từng tiếng “em An không phải như vậy mà”. Được ai cho cái gì cũng xin thêm một cái cho em. Nếu chỉ có một cái thì chạy ngay ra ba mẹ nhờ bẻ đôi cho em một nửa. Mẹ rất thích thú khi quan sát cách Duy quan tâm bảo vệ An. Những lúc như vậy trong lòng mẹ lại dâng lên cảm giác tự hào vô cùng, và thấy quả là may mắn khi hai anh em gần tuổi nhau, chơi được cùng nhau và thân thiết với nhau.

Sleighing

Tuy thế hai anh em cũng hay chành chọe lắm. Duy thường hay thích chỉ đạo em, em mà làm trái ý là cáu lắm. Mà tính em thì mọi người biết rồi đấy, thích gì làm nấy. Thế nên hai anh em hay cãi nhau. Ba mẹ thường im lặng quan sát, khi nào thấy căng lắm như đánh nhau hay một đứa bị dồn nén quá mới nhẹ nhàng can thiệp (tuyệt đối không nên la mắng trong lúc này), còn thì chủ trương để bọn nó tự tìm cách giải quyết. Mà ba mẹ rút ra được cách can thiệp hiệu quả nhất là đánh lạc hướng một trong hai đứa, thường là cái đứa đang cáu kia. Làm thế vừa hai đứa cùng happy, lại dạy luôn chúng nó một bài học là lần sau không cần đối đầu mà có thể đánh lạc hướng đối phương để đạt được mục đích. Sau nhiều lần để hai anh em tự xử nhau thì hai đứa đều ít nhiều biết tự điều chỉnh mình khi chơi cùng nhau: anh muốn em làm gì thì kiên nhẫn năn nỉ em nhiều hơn, và em thì biết nghe lời anh hơn để anh đỡ cáu.

Tiếng Việt của Duy bây giờ vẫn tốt, nghĩa là nói chuyện với ba mẹ vẫn dùng tiếng Việt dễ dàng. Tuy nhiên bắt đầu xuất hiện những câu nói ngược kiểu như “ông già Noel đồ” (bộ quần áo đỏ của ông già Noel), “cái đẹp quần”, “đâu là ba?” (ba đâu?). Trong lúc nói chuyện, từ nào bí lại thay bằng tiếng Anh. Và đặc biệt là hai anh em mà chơi với nhau thì toàn tiếng Anh. Khi nào Duy hỏi ba mẹ bằng tiếng Anh thì mẹ lại giả vờ “con nói tiếng Anh mẹ chẳng hiểu gì cả, con nói thế nghĩa là gì?”.

DSC_2284.jpg

Khoản ăn uống của Duy thì vô cùng tuyệt vời. Cái gì cũng ăn, và lúc nào cũng thấy ngon miệng. Món nào không thích nhưng chỉ cần nghe mẹ bảo ăn món này bổ cái gì là vui vẻ ăn ngay. Duy đặc biệt thích đi ăn nhà hàng (chắc là giống mẹ, cái niềm vui mà từ ngày sống ở bên này một năm chỉ được vài lần thỏa mãn). Nhưng món ăn mẹ nấu ở nhà Duy cũng ủng hộ nhiệt tình. Mẹ bảo ba kỳ này về VN đi đâu cũng vác hai đứa theo, chủ yếu là để ba mẹ có cơ hội giải thích cho các con thật nhiều điều về quê hương, và một phần là để cho đi ăn ngoài thả giàn (tiền ăn một tháng bên này về nhà đi ăn quán cóc mỗi ngày chắc cũng chỉ thiếu chút đỉnh). Duy ăn cay rất giỏi, có thể ăn được hành sống trộn gỏi vẫn còn hăng, đậu phộng bọc mù tạt wasabi cũng ăn, gà Nando’s mức độ cay medium cũng chiến ngon lành, và rất thích ăn súp rắc tiêu giống ba.

Giao tiếp thì Duy không bằng An về khoản chủ động. An có thể lại bắt chuyện với người mới gặp một cách tự nhiên. Còn Duy thậm chí người ta lại hỏi chuyện Duy Duy cũng im tịt, mắt nhìn chỗ khác, mặt xịu xuống. Tuy nhiên dạo này con cũng tiến bộ nhiều lắm rồi. Mẹ bảo chào ai cũng đã chịu mở miệng chứ không chỉ vẫy tay như trước. Từ ngày nói được tiếng Anh Duy đã có bạn chơi cùng nên rất thích đi học. Ba mẹ đến đón còn buồn bực không chịu về. Mà lạ lắm, hễ có ba mẹ xuất hiện thì Duy lại trở thành một cậu bé vô cùng nhút nhát, đến không cả tạm biệt các cô. Mẹ bày tỏ lo ngại cho cái tính nhút nhát của Duy thì cô bảo Duy là một trong những bé hoạt bát nhất lớp, trò gì cũng tham gia nhiệt tình, rất thích hát hò nhảy múa và kể chuyện, và thường to mồm nhất lớp. Cô bảo từ ngày Duy đi học cả ngày thì Duy đã chui ra khỏi vỏ ốc của mình. Ở lớp Duy còn là người hay quan sát xem ai làm gì sai và đi mách cô!!!

Duy có tính dễ tự ái (giống y mẹ hồi nhỏ). Hễ ba mẹ hơi to tiếng là giận ngay. Nên bình thường ba mẹ phải cẩn thận lời ăn tiếng nói với Duy hơn với An. Muốn Duy làm gì cũng phải lựa lời chứ không ra lệnh khơi khơi được. Con trai mà hay tự ái thì thiệt thòi lắm con ơi. Để mẹ phải tìm hiểu xem cư xử thế nào với con cho hợp lý và giúp con cải thiện một chút cái tính này đây.

Từ ngày dọn sang nhà mới, nhà cửa chưa ổn định nên mẹ ít có thời gian ngồi học với Duy. Nhưng mẹ nhận thấy Duy thông minh và tiếp thu nhanh. Duy có trí nhớ tốt, nhớ rất dai những gì ba mẹ giải thích hay dặn dò. Lâu lân nhìn thấy hiện tượng gì lại đem trí nhớ ra giải thích làm ba mẹ ngạc nhiên thú vị.

DSC_2254.jpg

Có một sai lầm mà mẹ muốn kể ra đây cho những cô chú bạn mẹ sắp có baby thứ hai rút kinh nghiệm. Từ hồi có An tự nhiên mẹ cứ xem Duy đã là người lớn nên hễ thấy Duy nhõng nhẽo, không tự giác làm cái này cái kia, hay bướng bỉnh không nghe lời là mẹ sốt ruột cáu tiết hay mắng Duy. Thấy Duy bắt nạt em là mẹ cũng cáu nghĩ bụng sao là anh lớn mà lại đối xử với em như thế không biết tội em. Hồi đấy mẹ hay cáu Duy nên Duy cũng hay cáu An, cáu mẹ lắm. Tính Duy càng lúc càng chướng chứ không tốt lên tẹo nào. Thậm chí có lúc mẹ stressed quá phải đi nhờ tư vấn. Mãi sau này mẹ mới nghiệm ra, nói cho cùng thì Duy mới 3-4 tuổi, còn bé lắm, hành vi của Duy hoàn toàn bình thường đối với một cậu bé tuổi ấy, và mẹ đã quá khắt khe với Duy. Thông thoáng được thế thì mẹ hối hận lắm, vì đã gián tiếp làm cuộc sống của con ngột ngạt. Từ đấy mẹ rộng lượng kiên nhẫn với Duy hơn hẳn. Mỗi khi Duy lên cơn bướng mẹ đều ôm Duy vào lòng và bảo “dù con có hư thế nào thì mẹ vẫn yêu thương con nhiều lắm, nhưng nếu con làm như lời mẹ dặn thì mẹ sẽ rất vui”. Và phần thưởng mà mẹ không ngờ tới, ấy là thái độ tích cực của mẹ được Duy đáp lại bằng việc con ngày càng happy, càng cởi mở, nghe lời nhiều hơn, và rộng lượng hơn với ba mẹ và em. Và con cũng tự giác làm nhiều việc mà trước kia mẹ phải la mắng còn con thì làm trong ức chế và nước mắt. Thế có tuyệt vời không. Giờ mẹ mới hiểu vì sao cô Ngọc bảo mẹ có An sớm là tội nghiệp Duy. Cô Ngọc quả là nhìn xa trông rộng.

Chắc là còn nhiều điều nữa về Duy mà mẹ kể sót. Nhưng trên đây cũng khá đầy đủ rồi đấy ạ. Nhắn mẹ Nolfi là việc dạy con nói tiếng Việt chắc “dục tốc bất đạt” mẹ Nolfi ạ. Ngày xưa khi An sinh ra là Duy đã gần 2t mà nói vẫn như người câm, u ơ nhiều lắm. Nolfi là con trai, lại là con đầu, và sống trong môi trường hai thứ tiếng thì chậm nói là hoàn toàn bình thường. Em cứ nói chuyện với Nolfi nhiều nhiều, không cần chủ đề gì đặc biệt, chỉ cần chú ý mỗi khi ở gần con thì giải thích cho con mẹ đang làm gì, vì sao mẹ làm thế là đủ. Dần dần con sẽ pick up đấy. Sorry em giờ chị mới nhớ ra câu hỏi của em.

Phâng ni hông? Mắc cười hông?

Chuyện anh Duy:

_MG_9822.jpg

Duy rất thích chú Trung

Duy đi toilet, một lúc sau nói với ba “ba ơi con i một cái bẹc phân dớt xuống mạnh quá nước nó văng lên mắt con” rồi kết luận “bây giờ mắt con bị thúi rồi”.

Duy giải thích “con gà mái đó là con gà là chicken còn mái là girl đó ba biết ko ba?”

Vào một ngày cả mẹ cả con đều mệt nên hay cáu, Duy nhận xét “con muốn được làm mẹ, vì mẹ hay bực mình, con cũng hay bực mình”. Nghe mà thấy tội cho con phải chịu những cơn cáu của mẹ.

Duy hỏi mẹ “tại sao mắt phải của con lại là mắt trái của em MA mà mắt phải của em MA là mắt trái của con vậy mẹ?”. Duy được cái phân biệt phải trái đâu ra đấy. Còn An thì loạn xạ ngậu, giống y như mẹ.

Duy sửa ba Đông “ba Đông ơi ba đừng nói ‘Giang lùn’, ba nói ‘mẹ Giang’” (đấy cả nhà xem xài xể vợ thế đấy).

Chuyện em An:

_MG_9825.jpg

Em An ngồi đếm “một, hai, ba, …, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn, mười…KHÁC” (em đã biết đếm đến 14 liên tục, rồi cách số bỏ số cho đến 20. Tiếng Anh thì em biết đếm đến thirteen).

Mẹ bảo An cởi áo ra thì mang vào phòng cất ngay. An lon ton chạy vào, đi ngang phòng Duy chỉ “ở đây hả?” rồi chỉ sang phòng mình “HAY LÀ ở đây?”

Thấy Duy cầm hai cây cheese, An đi theo xin xỏ “Hai bẻ cho em một cái đi hai”. Sau khi được Duy đưa cho một cây “cám ơn hai nha”. Rồi An đi theo Duy ra phòng khách xun xoe “Cái này của hai hả, cái này của Ang hả? Hai bẻ ra cho Ang một cái hả? Thì Ang cám ơn hai lắm ha”.

Thỉnh thoảng nói câu gì đó rồi hỏi ba mẹ “phâng ni (funny) hông? mắc cười hông?”, rồi tự cười hắc hắc. Mẹ mà trả lời “mắc cười quá” thì bị sửa lưng ngay “phâng ni nữa”.

_DSC0606.jpg

Giống ông Thắng y chang

Em gái nói gì anh hai cũng dạ ngọt xớt. Em nói đi nói lại nhiều quá anh cáu lắm nhưng vẫn hét ầm lên “DẠ”. Mà lúc nào anh cáu thì mẹ cũng run, vì thể nào cũng xảy chuyện đánh nhau. Mà cái em An thì sợ anh đánh đau mà không hiểu sao toàn tìm cách chọc ngoáy dây thần kinh kiên nhẫn vốn không mấy co giãn của anh.

Chẳng hạn, hai anh em đang ngồi gà gật trong xe, bỗng An lên tiếng:
- Hai có yêu Ang không hai?
- Dạ có
- Hai có ngoang không?
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai? (cả nhà đang đi Bournemouth)
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- Dạ…Có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- DẠ CÓ (cáu lắm)
- (An giọng lí nhí) Hai ơi hai đừng nói to, Ang điếc tai.
- (Duy giọng mềm như bún) Dạ
- (An vẫn chưa buông tha) Hai ơi?
- dạ (ỉu xìu vì quá ngán ngẩm)

An và Duy đang ngồi chơi cạnh nhau. Bỗng An lên tiếng:
- Hai đừng giành đồ chơi của An nha hai. (của đáng tội bình thường Duy thấy An chơi cái gì hay thì đều lại gần miệng nói “cho hai mượn nha Ang” tay cướp khiến An òa lên khóc. Nhưng hôm nay thì không có chuyện gì xảy ra)
- Không, hai không có giành đồ chơi của Ang đâu.
- Hai đừng phá đồ chơi của Ang nha hai.
- Không, hai không có phá đồ chơi của Ang mà (bắt đầu nhấm nhẳng)
- (Thấy giọng Duy bắt đầu bực) Hai đừng bực mình nha hai.
- Hai không có bực mình mà.
- Hai đừng giận Ang nha hai.
- (Dằn từng chữ) Không Có Mà.
- Hai có buồn Ang không hai?
- Không, hai không có làm gì Ang hết. (ý là không phá không giành không bực không buồn)
- Hai không có buồn Ang đâu hả hai?
- Không!
- Thế hai làm gì? (ý là vậy hai đang cảm thấy như thế nào về An đấy. Mệt chưa?)

_MG_9821.jpg

Một hôm khác. Duy đang bực mình cái gì đó la hét um sùm. An lại gần thẳng tay tát một cái bốp vào mặt Duy. Duy bực quá khóc hu hu nên mẹ phải can thiệp:
- An, con không được đánh anh hai. Con làm mẹ buồn rồi đó. Nhìn mặt mẹ đây này (mẹ đang chuẩn bị làm một cái mặt buồn thiu cho An xem)
- (An chúi mặt vào ghế sofa giọng lí nhí) Con không thích nhìn mặt mẹ (rồi hé hé mắt nhìn lên).
Mẹ phải nhìn lên trời để nín cười.
Duy lồm cồm bò dậy:
- Ang mà đánh hai một lần nữa thì hai sẽ phạt An đó.
- (An giọng tỉnh bơ) Không.
- (Duy bắt đầu bực mình) Có.
- (vẫn tỉnh bơ) Không.
- (Hét lên) Có.
- (Càng tỉnh queo) Không có không có.
- CÓ.
- (An vẫn tỉnh bơ tủm tỉm cười, nhưng chắc cũng có hơi sợ nên giọng nhỏ dần đi) Không có không có không có.
- (Mẹ thấy Duy sắp nổ tung vì tức liền can thiệp) Em An nói chuyện mắc cười quá ha.
Và thế là cả ba cùng cười. An và Duy mà cãi nhau thì An càng lúc càng tỉnh như ruồi, còn Duy càng lúc càng bốc khói nghi ngút.

IMG_5020.jpg

Entry nào cũng kể chuyện An láu cá mà vẫn không hết. Chuẩn bị đi chơi, mẹ bảo An xuống mang giày đi. An bảo ngay “mẹ bồng Ang xuống cho nó nhanh”. Đi chơi về, mẹ đi lên lầu trước bỏ An ở dưới tự cởi giày. An nhăn nhó gọi với lên “mẹ bồng Ang lên đi mẹ, Ang mệt quá rồi, Ang chịu hết nổi”.

An tè ra quần nên ba đưa An vào phòng mặc tã. Ba nói:
- An hư lắm nha An, tè mà không gọi ba mẹ.
- (An quay phắt sang một bên, mắt nhắm tịt) Ang ngủ rồi, Ang mệt quá.

Mẹ đang đánh răng cho Duy, bỗng An bảo:
- Mẹ đừng bực mình Ang nha mẹ.
- Tại sao mẹ lại bực mình An?
- Nhìn nè (chỉ xuống đất, một dòng nước đang loang dần ra trên thảm)

Duy chuẩn bị đi học, An mon men lại gần “Ang thơm hai một cái được ko hai”. Duy lập tức chìa má cho em, rồi bỗng giật ngược lại “không được, miệng Ang dơ quá”. An tiu ngỉu chẳng nói chẳng rằng giơ tay tát Duy một phát vào má.

_MG_9832.jpg

Cả nhà mỗi người một việc, An thấy không được ai để ý thì lấy cái cây đập đập vào túi đồ của mẹ, vừa làm vừa nói “Ang lấy cái kiếm Ang chọc cho nó hỏng”.

An đứng nhún nhảy trên ghế ăn, ba bảo:
- Thôi ngồi xuống đi cô.
- (Phản đối liền) Không phải ngồi xuống đi cô.
- Thế ngồi xuống đi gì?
- Ngồi xuống đi bà.
- Ok, ngồi xuống đi bà.
Thế là An ngoan ngoãn ngồi xuống.

Mỗi sáng An đều có một niềm vui giản dị, ấy là i xong lật đật quay lại nhìn vào toilet và reo lên “CÓ PHÂNG!”. Có hôm còn thêm vài câu bình luận “Ang i da cục phâng to, VÀ An i da cục phâng nhỏ duôn. Có một cục phâng hình chái chim nữa” (đúng thật).

Thỉnh thoảng An dùng từ rất buồn cười. Chẳng hạn hình ‘trái tim’ thì trong đầu An cứ nghĩ ra chữ ‘màu tím’. Nên hôm nọ An bảo mẹ “cục phâng màu chím” làm mẹ ngạc nhiên không biết An ăn cái gì mà ra như thế. May mà An sửa lại ngay “cục phâng chái chim“. Hôm khác thì An chỉ hai trái tim màu đỏ treo trong xe bà chủ nhà và bảo “màu chím màu đỏ”.

Thấy mẹ mặc áo lạnh vào An vội vàng chạy theo “Ang muống mặc áo tủ lạnh“.

An vừa bấm ti mẹ vừa kêu “ding ding ding”. Thấy ti mẹ ướt (sữa chảy ra) An không chịu đòi ti bên kia. Sờ thấy khô An hỏi “ti bên này không có mưa hả mẹ?”.

_MG_9827.jpg

An lấy chân khều khều mặt ba:
- Đạp ba được không?
- Đạp ba thì ba đau đấy.
- Đạp nhỏ thôi mà.

Chuyện gì An cũng giải thích được rất tài tình “Tại sao con lại nằm lăn lê giữa nhà vậy?” “Tại vì để cho nó mau lớn” “Tại sao An chưa mang giày nữa?” “Tại vì Ang bực mình”. Riêng hôm nay An cởi phăng bib ra quăng phẹt xuống đất rồi lẩm bẩm “cởi bib da để cho nó thoáng”.

Hai anh em nhà này nói chuyện với nhau cute lắm:
- Phú có chim kìa hai ơi.
- Ừ, giống hai đó, giống ba luôn.
- Mắc cười quá ha hai ha.
- Ừ.
- Hai cười đi hai.
- Hì.

An rất là lý sự. Ba thấy An đứng nép vào chân ba trong bãi đậu xe thì hỏi “An sợ ô tô hả con?” “Không phải Ang sợ ô tô, Ang sợ ô tô ĐẾN”.

An ngồi trong toilet gọi mẹ “mẹ ơi, Ang i xong rồi” “mẹ ra đây, An đợi mẹ chút nha” “không phải mẹ ra đây, mẹ VÀO đây mà”.

An vào cũi mà ko chịu nằm xuống ngủ, cứ đứng gọi mẹ ời ời. Mẹ vào bảo:
- An nằm xuống nhắm mắt ngủ đi con. Các bạn Elaine, Sofia, em Phú, anh hai, ai cũng ngủ hết rồi đó.
- Ang ko muốn nằm xuống mà.
- Thế An đứng hoài mỏi chân thì sao?
- Thì Ang ngồi xuống (nói rồi ngồi phịch xuống)
- Thế An ngồi hoài mỏi lưng thì sao?
- Không, Ang ngồi hoài Ang mỏi mông.
- Thế An mỏi mông thì sao?
- Thì Ang nằm xuống (rồi ngã vật ra sau)
- An ngoan lắm, bây giờ nhắm mắt lại ngủ đi (hô hô hô).

So cheeky

An ngồi lẩm bẩm “mẹ cao, ba cao, hai cao, Ang không cao, tại vì Ang còn dỏ (nhỏ)”.

An đang ăn xoài, bà nội bảo “cho bà ăn với” An trả lời liền “bà nội không ăn được, bà nội ở VN, bà nội ở xa lắm”.

Mẹ ôm ghì An vào lòng:
- An là cô bé đáng yêu của mẹ.
- Ang là cô bé goang (ngoan) đáng yêu của mẹ Giang. Hai là cậu bé goang đáng yêu của ba Đông.
- Xong rồi sao nữa?
- Xong rồi dà…đắng một cái (rồi hai tay hai bên đánh một phát vào đầu mẹ và cười hắc hắc)

Sáng bà nội gọi skype. An la lớn “chào bà nội” rồi quay sang ba “ba bật webcam đi ba”. Tối để động viên An ăn rau nhiều, ba lôi máy ra giả vờ quay phim. An nhìn chăm chăm mấy giây rồi nhắc “ba mở cái nắp (ống kính) đó ra đi” (ba đừng tưởng lừa được An nhé).

Cả nhà thấy chuyện hai anh em có phâng ni hông? mắc cười hông?

Cảm động lắm và An tròn 23 tháng

Cứ mỗi khi mẹ cháu có nỗi lòng gì là lại có cả nhà nhảy vào chia sẻ. Mẹ cháu cảm động lắm. Cám ơn cả nhà nhiều. Nhắn Nhím mẹ: em là không có sợ ma đâu nhé. Lêu lêu chị.

Hôm nay Minh An tròn 23 tháng. Bà nội và các “độc giả” giục giã mẹ viết chút gì đó cho con. Bận lắm nhưng dẹp qua một bên để viết vài dòng cho con vậy.

IMG_5016.jpg

Dạo này con gái cãi ba mẹ leo lẻo, cãi nhau với anh hai thì thành bậc thầy. Cứ ba mẹ hay anh nói câu gì, nhiều khi chẳng liên quan đến em, em cũng lặp lại y chang nhưng ba mẹ bảo không thì em thêm thành có, bảo có thì chữa thành không. Ba mẹ thì chẳng sao, nhưng anh hai cứ nổi đóa lên vì nghĩ em đang gây sự với mình. Nói chung cũng nhờ có anh hai mà ngôn ngữ của An phát triển rất nhanh, rất là “đối thoại” (conversational).

An có một vài nỗi sợ rất buồn cười. Đang tắm mà thấy tóc dính vào bụng thì hét ầm lên “tóc, tóc dính bụng con, mẹ, mẹ lấy ra giùm con”. Đi ngoài đường nghe tiếng máy bay trên trời thì chạy quắn đ*t. Hồi nọ ông chủ nhà có cho một con khỉ, cứ hễ bị quăng xuống đất thì kêu thảm thiết. Mỗi khi con khỉ kêu thì An cũng òa lên khóc nức nở. Lúc nào thấy con khỉ An cũng mếu máo bảo mẹ “mẹ cất con khỉ vào tủ đi mẹ”.

_DSC0991.jpg

Con người An là tổng hợp của những điều trái ngược. Chắc vì thế nên An rất thú vị. An có thể rất là bạo lực, chuyên cầm cây đánh Duy. Nhưng búp bê đang ngồi xe đẩy bị ngã úp mặt xuống đất thì An cũng òa lên khóc không dỗ được., vừa khóc vừa nghẹn ngào “búp bê bị ngã xuống đất rồi”. Mẹ phải nhặt búp bê lên nựng nịu hôn hít thì An mới nín.

An cũng biết điều lắm, thứ gì của Duy mà đụng vào thì chỉ cần Duy dặng hắng một tiếng là cun cút trả lại ngay. Thế nhưng lại thường xuyên cà khịa với Duy, chọc cho Duy giận. Duy mà giận hét lên một tiếng thì lại sợ xanh mặt. Thế mà chẳng lần nào chừa, toàn đi gây sự trước.

An bướng lắm, muốn An làm cái gì mà An không thích thì khó mà cưỡng ép. Khó vì miệng An thì to, hét như cái còi, cộng thêm hai tay vừa khỏe vừa chống đỡ nhanh thoăn thoắt, mẹ kiểm soát không kịp. Nhưng chỉ cần ngồi xuống giải thích ngọn ngành cho An hiểu thì An hợp tác còn thiện chí hơn cả Duy. Khổ là không phải lúc nào cũng có thời gian mà ngồi giải thích.

An thuộc loại mạnh dạn, cái gì cũng muốn thử, muốn bắt chước Duy. Từ leo trèo, ăn uống, chạy nhảy đến làm việc (giúp mẹ hay tập chơi một trò mới). Nói chung mẹ nghĩ sau này An lớn lên sẽ là một cô gái chủ động đối với cuộc sống của mình. Cái này mẹ thích nhất.

_DSC0957.jpg
_DSC0965.jpg
_DSC0963.jpg
_DSC0970.jpg
_DSC0969.jpg

Chủ nhật nào ba mẹ cũng cho hai anh em đi bơi. Dạo đầu mới bơi thì nước chui vào miệng bao nhiêu An nuốt bấy nhiêu. Đến nỗi vào tắm xong đứng thay đồ mà An phải tè đến 3 bãi liên tục ra ghế của người ta. Bây giờ thì An dạn nước lắm rồi, bơi mà mặt mày cứ tỉnh bơ, nước vào miệng lại phun ra phèo phèo. Thậm chí còn tự cúi đầu xuống hớp miếng nước, ngẩng lên phun cái phẹt vào mặt mẹ nữa chứ.

Từ ngày hồ bơi gần nhà cấm dùng phao tròn (ring), ba mẹ mua cho Duy cặp phao tay. Ngày đầu tiên mẹ hồi hộp lắm, dặn dò Duy “hôm nay con dùng phao tay, sẽ khó bơi hơn phao tròn, nhưng con sẽ nhanh biết bơi hơn. Nếu có uống nước cũng không sao con nhé, cho đỡ khát thôi mà”. Không ngờ xuống nước chỉ vài phút mẹ đã thấy Duy bơi một đằng, ba đứng một nẻo. Mẹ tự hào quá đỗi.

Đúng hôm đấy có chú Việt cùng đi bơi. Chắc thấy An không có phao tội nghiệp quá nên hôm sau chú mang đến tặng An một bộ phao tay Disney và một cái phao dài. Ba mẹ bảo nhau “làm sao mà An đủ khỏe để bơi với phao tay được”. Hóa ra ba mẹ lầm to. Xuống nước chỉ một tẹo là An đã không cho ba mẹ giữ ngang eo, rồi cứ thế An nhởn nhơ bơi lội một mình. Mà An thông minh cực. Mẹ bảo “con đừng bơi đứng, nằm ra đi”. Thế là An lập tức nâng mông lên, lưng song song mặt nước. Duy thì phải mất 3 lần đi bơi mới thuần thục động tác này.

IMG_4961.jpg

Vòng cổ An làm với mẹ

Bây giờ ba mẹ thảnh thơi và an tâm lắm. Các con đeo phao tròn còn sợ tuột xuống nước, chứ đeo phao tay thì chẳng thể tuột đi đâu được cả. Khi nào bọn chúng nó quen bơi phao tay rồi, ba mẹ sẽ xì phao dần dần xem có biết tự bơi không.

Tiếng Anh của An bây giờ cũng khá lắm. Anh hai nói gì cũng lặp lại chính xác, kể cả âm “s” số nhiều. Thậm chí còn cãi nhau với Duy bằng tiếng Anh (An biết thay yes bằng no, thay Duy bằng An). Duy bảo “tidy up time” thì An trả treo “NO tidy up time”. Ở trường các cô nói gì cũng hiểu. An biết nói những mẫu câu thông dụng như “wash your hands”, “time to go to sleep mummy”. An cũng biết ghép màu vào với vật thể “green circle”, “red aeroplane”.

Từ hôm mẹ báo cáo An biết gọi mẹ khi mắc i thì cho đến nay mới có một sự cố xảy ra. Còn lại lần nào cũng gọi mẹ kịp lúc. Riêng phần tè thì vẫn còn phải cố gắng nhiều.

IMG_5017.jpg

Có một điều lạ là An không xinh nhưng lại được khen rất nhiều. Người quen đã rồi mà người lạ cũng thế. Người lạ không phải khen xã giao đâu, khen thật luôn đó. Mẹ nói thế là vì người ta khen đi khen lại mấy lần. Đi ra gặp đã khen. Đi vào gặp lại khen. Mẹ phổng mũi lắm.

Khoe nha

_DSC8177.jpg

Con trai ba mẹ bữa nay lớn lắm rồi đó nha. Biết vì sao không? Sáng nay con i xong đã tự “chít đùi”, đặc biệt hơn nữa là không cho ba mẹ xem lại đã sạch chưa. Thế thì không phải rõ người lớn là gì.

Sáng nay cuối tuần, như thường lệ ba mẹ lại ngủ nướng, để hai anh em tự quản với nhau. Bỗng Duy vào phòng thông báo “con đi i”. Chốc sau chàng rặn “pạch pạch pạch pạch”. Chốc nữa chàng chạy lạch bạch vào “ba ơi con không giật nước được, ba ra giật nước giùm con”.

Mẹ tỉnh cả ngủ:
- Ơ, chưa chít đùi sao con lại vào đây?
- Con tự chùi rồi.
- Hả, con chùi như thế nào?
- Con cuộn tròn lại rồi con chùi chùi chùi. Xong rồi con cuộn tròn lại con chùi chùi chùi.
- Thế mỗi lần chùi con có lấy giấy mới không? (Trong đầu mẹ vẽ ra một cảnh tượng không mấy sạch sẽ)
- Có chứ.
- Thế sao con không cho ba xem lại xem đã sạch chưa?
- Tại vì con thấy giấy sạch rồi mà.

Con trai đúng là làm mẹ ngạc nhiên quá xá. Lâu nay mẹ chưa bao giờ có ý định dạy con tự chít đùi, vì mỗi lần đề cập là con lại lắc đầu nguây nguẩy “con không thích, con không muốn”. Mẹ nghĩ con chưa sẵn sàng nên thôi.

Con trai biết tự chít đùi là mẹ mừng lắm. Đến lớp con có mắc i cũng sẽ tự đi và tự chùi. Chứ lâu nay ở lớp con toàn phải cố nín lại bằng cách “con ngồi lên ghế sofa cho đỡ mắc i”. Mấy lần ba đến thấy con chạy ngay ra mặt mày căng thẳng “con muốn đi i ba ơi”. Tại con mắc cỡ không muốn cho các cô chít đùi giùm. Tội nghiệp lắm.

_DSC0843.jpg