Tag Archive for 'series'

Chuyện dài kỳ về MA – kỳ 3: con vẹt đáng yêu

_DSC9909.jpg

Dạo này con gái nói nhiều quá, mẹ ghi chép vào file word không thôi cũng đã mệt rồi, chẳng có đủ thời gian mà viết thành blog nữa. Mẹ bắt đầu viết từ lúc con 13 tháng, khi nào con nói gì hay hay thì viết, mỗi lần chỉ vài ba câu ngắn gọn, thế mà cũng đã được 10 trang giấy. Hôm nay mẹ lấy hết can đảm (nhịn bớt một tập phim cũng đòi hỏi nghị lực phết) để ngồi ghi lại những điều con nói, kẻo ông bà nội ngoại cứ giục giã.

Trước tiên mẹ phải khoe là An đã gọi tên được rất nhiều màu sắc. Từ hôm 18 tháng mẹ khoe An gọi tên được 3 màu đỏ, cam và xanh dương thì ngay hôm sau đó mẹ ngạc nhiên phát hiện ra con gọi tên được bao nhiêu màu khác nữa: hồng, tím, nâu, trắng, đen, vàng, xanh lá cây, xám. Có một dạo mẹ dạy An hoài không vào, mẹ còn tưởng trẻ con tuổi này bị mù màu ấy chứ. Bây giờ đi đâu thấy gì An cũng reo lên “màu vàng nè mẹ”, “màu xanh lá cây”, “màu cam”…

Đọc chuyện về An, mọi người cứ tưởng tượng kèm theo một giọng nói tưng tửng, y như cái mặt của An vậy. An có thể hét toáng lên đấy, nhưng chỉ một tích tắc sau cái giọng lại tỉnh bơ như không. Ba bảo An “rất animated” (nhắng nhít) vì trạng thái cảm xúc thay đổi như chong chóng của em.

_DSC9817.jpg

Con nhắng:

An dở quyển truyện ra:
- Con sư tử ơi, con gấu ơi, con khỉ ơi, con cá sấu ơi…
- (Mẹ cắt ngang) Minh An ơi
- Con mẹ ơi!!!

An chơi chán không biết làm gì ra đứng giữa nhà nhìn mẹ hét ầm ĩ rồi tỉnh bơ:
- An la mẹ
Nhìn thấy cái áo mẹ để bên cạnh lại hét:
- An la áo mẹ
Rồi tiếp tục nhìn một vòng quanh nhà vừa hét vừa mách:
- An la nước, An la ô tô, An la bàn…

Đang đi ngoài đường, nghe anh hai hỏi “hoa ở đâu mẹ?” An bon chen:
- An chỉ cho, An CHỈ CHO (hét to).
- An chỉ đi con, hoa ở đâu?
- (Suy nghĩ một chút) Không biết, mất rồi.

Đang uống nước An làm rớt ly xuống bàn, ngẩng lên nhìn mẹ mắt tròn xoe “Chết cha rồi mẹ”. Đó là ngày xưa, còn bây giờ thì “An lỡ tay, An LỠ TAY” (vừa nói vừa quát).

Thấy Duy phun nước bọt phì phì, An vừa nhìn mẹ cười hạ hạ vừa nói “Mắc cười quá à mẹ”. Xong lại tiếp tục rặn cười hạ hạ rất là nhạt nhẽo.

Desert with orange

Chuyện bốc mùi

Mẹ chạy vào toilet. An lật đật đi theo.
- Mẹ tè nè.
- (Mẹ đứng dậy. An lập tức cúi nhìn vào bồn cầu rồi buông thõng) Dơ quá!

An ngồi bô rặn mặt đỏ tía tai. Xong việc An kêu toáng lên:
- Xong mời, xong mời.
- Con rặn nữa đi.
- (Rặn “ịch ịch” rồi nhăn mũi) Thối quá à mẹ. Xong mời mà. An giỏi không?

Sáng vào toilet nhìn thấy ba An liền hô hoán “ba đi tè nè mẹ ơi”.

Duy “bùm” một phát rồi méc ba mẹ “đánh dắm, Duy đánh dắm”. An đứng gần nghe được vội vỗ ngực “An trước, An trước”. Bon chen không tưởng được.

Chị Thanh đang ngồi chơi bỗng đứng dậy đi mất. An nhìn theo đầy hiểu biết “chị Thanh đi i rồi”.

DSC00379.jpg

Tiếng Anh nha

Mẹ cho An vào toilet công cộng thay tã. Nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm lại bị đặt nằm ngửa nên An lo lắng:
- E e e
- (Mẹ chưa kịp nói gì thì An đã véo von) it’s ok, don’t worry! (không sao đâu, đừng lo) (Mẹ ngất, vì chưa nói thế với con gái bao giờ)

Hai ba con đang ở trong phòng, nghe tiếng Duy hút sữa rột rột ngoài này (uống cạn ly), An từ trong phòng reo lên “number one, hai uống hết sữa rồi ớ”.

Đến cửa lớp, mẹ đứng đợi An mãi tít phía xa. Thấy mẹ nhìn An chạy lạch bạch, vừa chạy vừa nói “come on” (nhanh nào). Có cô ra mở cửa, An dõng dạc “thank you”.

An dốc ngược hộp đựng bộ ấm trà rơi loang xoảng xuống đất rồi kêu “oh deeaaarrrrr” (trời đất ơi).

Nhìn hình chỉ “monkey”, “airplane”, “baby”. Mấy từ này An học được ở lớp.

_DSC9388.jpg

Suốt ngày thắc mắc:

Mẹ đọc truyện An nghe:
- Đây là cô bé quàng khăn đỏ, giống An vậy đó.
- Tại sao? Tại sao vậy mẹ?
- Tại vì cô bé mặc áo choàng màu đỏ, giống áo choàng của An.

Thấy ba đậu xe lại rồi mở cửa ra và đi mất:
- Ba đi đâu dzợ mẹ?
- Ba đi rút tiền.
- Làm gì?
- Rút tiền mua nước.
- Tại sao mẹ?
- Phải có tiền mới mua nước được con ạ.
- Mua nước gì?
- Mua nước để mang đến sinh nhật.
- Sinh nhật ai?
- Sinh nhật anh An con cô Hương bác Mẫn con nhớ không?
- (Lẩm bẩm hát) Mừng ngày sinh nhật đáng yêu.

Cầm cái phao lên “phao của ai dzợ mẹ?”. Nghe tiếng nhạc “ai hát dzợ?”. Đi ngoài đường, mẹ gặp bạn nói chuyện “cô nói gì dzợ mẹ?”.

_DSC9646.jpg

Ba trợn ba trạo::

Duy ăn bánh mỳ, An tò tò đi theo “Miếng coi! Miếng coi! (thấy Duy vẫn đi một mách) Cho mượn bánh mỳ cái! Ăn với!”.

An và mẹ đi chơi về, mẹ lái xe vào sân, An reo lên:
- Sắp về đến nhà rồi. (Bỗng đổi ý) An muống đi chơi mà. (Thấy mẹ không nói gì) BIẾT KHÔNG???

Mách ba “Daddy ơi làm đổ sữa hết rồi, biết không?”

Sáng ba ra phòng khách, dẫm phải đồ chơi
- Ouch!
- (Duy rất quan tâm) Ba bị sao vậy ba?
- Các con bày đồ chơi khắp nhà ba dẫm phải đau quá.
– Em An đổ ra đó.
– (An từ phòng trong hớt hải chạy ra xua tay lia lịa) Hai đừng nói như vậy, hai đừng nói nữa.

Chị Thanh mắng yêu:
- An giang hồ quá.
- Đâu có đâu.

Chẳng biết An bực mình cái gì mà thẳng tay quăng đồ chơi xuống sàn. Quăng xong thấy cả ba lẫn mẹ đứng nhìn nghiêm khắc An ngang tàng:
- An quăng LUÔN! (ba mẹ không nói gì) An quăng HẾT! (ba mẹ vẫn không nói gì) An quăng ĐÓ! (ngoảy đít bỏ đi chỗ khác).

Mẹ vừa thay tã cho An vừa mắng:
- An i ra tã hư quá
– (Không hài lòng) eeeeeeeeeeee
– An i ra tã đó, vậy là hư nha.
– (Nhăn nhó) Đừng nói nữa mà
– Vậy lần sau An nhớ gọi mẹ cho i vào bô cho ngoan nha
– eeeeee, KHÔNG THÍCH NGOAN MÀ!!!

Đi chơi với mẹ, đến chỗ cái cửa có mấy người đang đứng làm An và mẹ phải đợi, An dậm chân “đi đi, ĐI ĐI”.

_DSC9634.jpg

Con chó con đang cấu cổ anh hai này

Bắt chước người lớn:

An vào nhà tắm tự cộc đầu vào cửa kính rầm rầm, rồi quay lại nhìn mẹ nghiêm giọng “vỡ, Ang”.

Thấy Duy mè nheo ba mẹ An dài giọng “mệt quá đi thôi, hư quáaaaaa”.

Duy thổi còi liên tục, An phàn nàn “điếc tai quá à”.

Thấy miếng chuối dính tay:
- Cái gì đây mẹ?
- Chuối đấy con.
- (Lẩm bẩm) Con ăn đi.

Mẹ đang xào nấu, An lại ôm chân:
- Muống ăng, muống ăng.
- Từ từ đã. Mẹ đang nấu này con.
- (Tự nhủ) Đợi mẹ chút xíu. Nấu xong đã.

_DSC9531.jpg

An tình cảm lắm:

Thỉnh thoảng lại áp má vào tay ba “An thương ba, An sờ ba”.

Rất thích sờ soạng những chỗ da thịt không có quần áo, ví dụ lật áo mẹ lên nằm gối đầu lên bụng mẹ. Thò tay vào sau lưng áo mẹ. Vuốt má hôn hít anh hai. Sờ đùi ba.

Ngồi xem An ăn sáng đáng yêu quá, mẹ cúi nhìn vào mắt An thì thầm “mẹ yêu An lắm”, rồi thấy cái cổ tay tròn trịa mũm mĩm của em mẹ bảo “cho mẹ xin cái tay mẹ thơm miếng nào”. An nãy giờ mặt vẫn tỉnh bơ xem mẹ làm trò, vừa lúc mẹ thơm tay xong liền nheo mắt “mẹ dễ thương quá!” rồi cười khoái chí.

Mẹ ngủ dậy chưa kịp đeo kính:
- Kính mẹ đâu rồi. (chạy vào phòng tìm kính cho mẹ). Kính mẹ đây rồi. (đeo vào cho mẹ) Mẹ xinh! (Chả biết ai dạy).

_DSC9509.jpg

Tưởng tượng:

Giở quyển truyện ra, thấy hình sư tử nhắm mắt “sư tử ngủ rồi hả, sư tử dậy đi, ăn sáng nào, không ăn hả, tại sao?”. Một lần khác “con chuột ơi, xuống đây chơi đi”.

An nhìn thấy bóng mẹ và bóng An trên tường, chỉ “Ang nè, mẹ nè”.

Cầm máy bay đưa qua đưa lại “bay lên trời, bay lên trời”, rồi rà máy bay xuống chân “bay lên quần, bay lên quần”.

An dí miếng mận vào miệng chú Bob the Builder bảo “ăn mận đi, chú ăn mận đi. Không ăn hả? Xao dzợ? Không ăn hả?”

_DSC9499.jpg

Con chim hay hót:

An rất hay nghêu ngao hát. Bây giờ An hát được khá nhiều bài, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Thỉnh thoảng không thích hát thì An đọc bài hát thành văn nói, hoặc xuyên tạc. Ví dụ cầm cái túi lên An hát theo điệu bài “Old McDonald”: tui tui tui tui tui tui đầy, đấy đấy đây đây đầy.

Trong đoạn phim này An hát broken “Brahm’s Lullaby” sau khi đã hát trọn vẹn bài “Con cò bé bé” mà mẹ không kịp quay:

Hawaii 2009: Washington DC ngày 16/03

Cả nhà đang ăn chơi phè phỡn tại nhà Châu Việt ở Washington DC. Từ tối qua đến tối nay đã được hai bác đãi món bánh cuốn, chả lụa, giò thủ, nem chua, bánh mỳ thịt, bánh giò, thịt bò nướng Bulgogi Hàn Quốc và cheesecake bác Châu trồng cực ngon.

_DSC8560.jpg

Bulgogi

Đấy là chưa kể vợ chồng Huy Nam đãi thêm 8 (tám) con tôm hùm, 2 king crab legs (2 chân nặng 1.5kg), chục con cua xanh (blue crab) đặc sản của DC và crab cake. Nói chung sự thèm ăn hải sản của hai vợ chồng được đền bù thỏa đáng. Bé An còn được cô Nam tặng cho một bộ váy mùa hè rất cute và đắt lè lưỡi.

Giới thiệu với mọi người đây là con king crab. Con nặng nhất có thể dài 1.8m và nặng 14kg.

King crab
(Nguồn: www.varanger.com)

Về tình hình ăn uống thì miễn chê. Tình hình chơi bời thì hai bác Châu Việt vẫn rất hiếu khách như cách đây 5 năm. Minh Duy và Duy Khôi rất hợp với nhau. Hai bạn đều thuộc loại trai nhà lành không thích các trò bạo lực lẫn tranh giành đồ chơi. Bạn Duy còn được bạn Khôi mở mang trí óc cho bao nhiêu thứ. Bạn Khôi tuy thua Duy 4 tháng nhưng về mặt trí tuệ thì phát triển hơn nhiều. Từ 2.5 tuổi bạn đã bắt đầu biết đọc biết viết, và bây giờ thì bạn đánh vần vanh vách, xếp chứ nhoay nhoáy và viết chứ xoành xoạch. Bạn biết mặt các con số và thuộc cả chữ hoa lẫn chữ thường. Mà những điều này bạn toàn tự học và năn nỉ bố mẹ dạy cho, vì bạn rất ham thích. Bạn nói thành thạo hai thứ tiếng Anh và Việt tuy chưa được đi học ngày nào. Bạn mà ở VN thì chắc đã lên báo thuộc dạng thần đồng. An sau một tuần tuyệt thực ở Hawaii vì bị ốm thì đang lấy lại phong độ, và cũng xông vào chơi với hai anh chứ không chịu thua thiệt.

_DSC8428.jpg
_DSC8436.jpg
_DSC8434.jpg
_DSC8435.jpg

Hôm nay mấy ba con được hai bác dẫn đi chơi bảo tàng Lịch sử tự nhiên xem các con thú. Mẹ được giải phóng nguyên ngày bám càng cô Nam chú Huy đi chợ hải sản và đi shopping. Xong hai đứa về nhà Nam chén 6 con blue crabs và hai trái xoài rồi vọt về nhà Châu Việt ăn tiếp bò nướng và cheesecake. Nam về rồi hai vợ chồng lại lôi king crab legs và kem lạnh ra chén. Bây giờ bụng to quá chẳng ai ngủ được.

_DSC8487.jpg
_DSC8493.jpg
_DSC8490.jpg
_DSC8500.jpg

Chơi nốt ngày mai và sáng mốt. Chiều lại lên máy bay về UK.

Hawaii 2009: Khởi hành 07/03

7h sáng, bác taxi đã gõ cửa tọc tọc tọc mà nhà tui vẫn còn ngổn ngang. Đến lúc cả nhà yên vị trên taxi thì cũng đã 7h30. Từ nhà ra sân bay mất 1h30 phút. Thế nhưng từ đó trở đi mọi việc suôn sẻ đến nỗi check in xong xuôi hết cả mà mới có 9h45. Thế là hai anh em được vài kiểu ảnh thư giãn:

_DSC7606.jpg
_DSC7610.jpg
_DSC7614.jpg
_DSC7619.jpg

Chuyến bay đến Los Angeles cũng tạm ok, tuy An va Duy hầu như không ngủ suốt 10 tiếng đồng hồ nên đứa nào cũng mệt và cáu. Tui và anh xã tất nhiên cũng chẳng ngủ được tí nào. May là có bạn Dylan hơn Duy vài tháng ngồi hàng ghế trước hay quay xuống đổi đồ chơi với Duy nên cũng đỡ chán. Bạn Dylan đi với mẹ và bà. Mẹ bạn Dylan bảo với hai vợ chồng tui “Chúng mày thật dũng cảm, đi máy bay với hai đứa trẻ. Nhiều người không bao giờ chịu đi máy bay với trẻ con. Một đứa đã khó, hai đứa càng không thể”. Cũng may nhà tui mua vé rẻ nhất mà lại được đôn lên ngồi hàng economy plus rộng rãi hơn, An lại còn được cho thêm một ghế riêng. Nói chung đi máy bay có trẻ con lúc nào cũng được ưu tiên. Check in trước tất cả mọi người. Nếu có chỗ trống thì sẽ được cho thêm. Và mọi người hay nhường nhịn, giúp đỡ.

Sau hai tiếng chuyển máy bay thì cả nhà lại leo lên một máy bay nhỏ hơn để đi Hawaii. Chuyến này mới thật là ngán. Tính từ lúc ra khỏi nhà buổi sáng cho đến lúc đó đã là 17 tiếng liền không ai được ngủ. Em An quấy khóc, anh hai thì hở chút là nước mắt ngắn dài. Thế nhưng Duy ham chơi nên nhất định không chịu nằm xuống, tuy mắt đỏ ngầu và cứ ngồi đờ đẫn. An chắc là mệt quá nên mẹ cho ti hết đợt này đến đợt khác mà vẫn không ngủ được. Cuối cùng anh xã phải dùng đến “quyền lực” để bắt hai anh em nằm yên. Duy vừa ngả lưng xuống là ngáy liền lập tức, chuyện này rất hiếm. An thì như thường lệ, ngủ ngay nhưng lại hay thức dậy. Nên tui cũng chẳng ngủ được mấy. Chuyến bay chỉ có 5 tiếng mà thấy dài gấp mấy lần chuyến đầu.

Đến Hawaii là 8h15 tối. Tui vẫn còn nhớ như in mọi cảnh vật, từ đường đi ra lấy hành lý đến chỗ đợi taxi. Thành phố Hawaii về đêm rực sáng đèn, chập chùng nhà cao tầng vì địa hình núi đồi thung lũng uốn lượn. Rất là ấn tượng.

Khách sạn nhà tui ở tên là Hilton Hawaiian Village. Nó như một thành phố thu nhỏ vì có đầy đủ mọi thứ, từ một loạt nhà hàng cho tới các cửa hàng mua sắm, và mấy tòa tháp cao tầng, đúng như tên gọi village. Nói chung to đẹp hơn nhiều so với khách sạn Ala Moana tui ở năm kia.

Phòng nhà tui trên tầng 31 của tòa tháp Tapa, có ocean view, nghĩa là nhìn ra biển:

WaikikiNightshot.jpg

Tui còn có thêm một ấn tượng tốt đẹp nữa là khi bước vào nhà tắm thấy họ để các lọ nhỏ xíu dầu gội, dầu xả, dầu tắm, body lotion, xà bông hiệu Crabtree & Evelyn. Đó giờ khách sạn tui ở thì sang nhất cũng chỉ cho hiệu Dove thôi. Còn các nhà nghỉ thì mấy thứ đó chẳng có hiệu gì cả.

Nhưng cái cảm tình đó chẳng kéo dài được lâu. Có ai ngờ khách sạn to đẹp thế mà thiếu những thứ cơ bản như lược, thuốc đánh răng, ấm đun nước. Nhất là khi mình quên mang theo món đầu tiên, quyết định không mang theo món thứ hai, và tất nhiên là không thể mang theo món thứ ba. Thật là khó chịu. Sự khó chịu của tui càng lên đỉnh điểm khi gọi điện cho tiếp tân hỏi xem nó có cho mượn lược và thuốc đánh răng được không (lúc đó đã khuya, không thể chạy đi mua) thì nhận được câu trả lời thẳng đuột “both of them we don’t carry” (bọn tao không có hai thứ đó). Lúc tui hỏi thế mày có ấm đun nước không thì nó rên lên “oh no, just the coffee maker” (ô không, chỉ có máy pha cà phê thôi). Tuyệt nhiên không có một lời xin lỗi mong quý khách thông cảm chứ đừng nói gì đến vì lý do này nọ bọn tao quyết định không phục vụ mấy thứ rẻ tiền đó.

Tối đấy cả nhà đánh răng chay, tắm xong đầu tóc rối bù và lên giường làm một giấc ngon lành cho tới 5h sáng, khi An thức dậy nói bi bô đánh thức tất cả mọi người. Sáng sớm nghe tiếng sóng biển ầm ì thật là thích. Rồi cả nhà cùng kéo ra ban công nóng ruột đợi trời sáng để xem biển thế nào. Trong lúc đợi Duy cứ mè nheo “con muốn đi Hawaii” – “mình đang ở Hawaii nè con” – “không, con muốn đi Hawaii mà có biển cơ”.

Đây biển lúc trời sáng:

Waikiki beach

Nhân đây tui cũng xin gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng tới tất cả bạn bè gần xa đã chúc mừng sinh nhật tui. Đặc biệt là lời chúc sớm nhất của bà nội, tin nhắn của Uyên và Thư, và lời chúc dài nhất của ông bà ngoại. Cảm ơn tất cả.