Tag Archive for 'ói'

Page 2 of 5

Thương các con quá đi thôi

Lần đầu tiên trong đời ba mẹ mới biết thế nào là bệnh gastroenteritis, vì nó đang tấn công hai cục cưng của ba mẹ.

An bị trước. Trưa mẹ cho con ăn bánh mỳ đen hấp, phết mayonnaise và kẹp thịt nguội, ăn kèm rau cần hấp. Đến 3h30 chiều An ói, nhưng chỉ một ít thôi. Rồi An đi ngủ khoảng 40 phút. Ngủ dậy con ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, cứ lăn lê dưới sàn hoặc bò trên salon. Rồi con nhăn nhó khó chịu. Và con ói. Lần này thì nhiều lắm, nói chung ói ra cả bữa snack giữa sáng. Vừa ói vừa khạc, càng về cuối càng kêu lọc bọc trong cổ họng, nghe như người đang ói rất nhiều, nhưng lại không ra được gì cả, vì đã ói hết rồi. Mẹ bắt đầu chột dạ vì nhớ ra sau khi ăn xong một lúc thì con poop ra phân lỏng. Như vậy là có thể con đã bị nhiễm virus gastro.

Mẹ quyết định nấu cháo An ăn cho lành bụng và dễ tiêu. Duy nghe thế cũng đòi ăn cháo. Ok luôn. Mẹ làm một chén cháo thịt băm và rau spinach cho An và một tô cháo trắng trộn bơ cho Duy (thể theo yêu cầu cụ thể của chàng là “cháo màu trắng, không có cục thịt”, bơ là do mẹ ăn gian thêm vào cho béo).

Đến bữa, Duy ăn hững hờ, mặc dù có món chả trứng, gà kho và canh spinach là những món con ăn tốt. Chưa kể món cháo là món theo yêu cầu. Còn An thì được đến muỗng thứ 3 là bắt đầu long sòng sọc lên ói, ói hết cháo ói tiếp đến bữa trưa và bữa sáng. Lần này mẹ khẳng định chắc chắn là con đang bị gastro.

Rồi ba đi pha sữa đút cho An, hy vọng sữa dễ nuốt nên con sẽ không ói. Mới đút được khoảng 1/3 ly thì con lại ói, lần này output cũng nhiều hơn intake, vì ói thêm cả sữa mẹ vừa bú sau khi ói cháo. Khổ thế đấy. Ăn uống đã chẳng ra sao mà mỗi lần ói lại còn cho ra thêm những thứ đang ở trong bụng. Mẹ chán hẳn.

Gọi điện cho bác sỹ thì screening questions sẽ rất dài dòng, nên mẹ thử gọi bác Lan Hồng xem bác có kinh nghiệm gì với chị Kirsty không. Đồng thời mẹ cũng lên mạng tìm đọc về bệnh gastro. Không thấy người ta nói gì nhiều, chỉ bảo bù nước là quan trọng nhất. Điều này thì ai cũng biết khi bị ói và tiêu chảy. Nói chuyện với bác Lan Hồng có một điều làm cho mẹ yên tâm hơn, đó là ói sẽ làm bệnh nhân thấy dễ chịu hơn, vì tống được thức ăn không tiêu ra ngoài.

Trên mạng cũng nói thêm một điều nữa, đó là probiotics rất tốt trong trường hợp tiêu chảy. Ừ nhỉ, thế mà mẹ quên khuấy mất vai trò quan trọng của yoghurt. Mẹ bèn lôi một hũ nhỏ xíu ra, bỏ microwave cho ấm rồi quậy cho tan ra, và cho An ăn rất từ từ, vừa ăn vừa ngó chừng xem con có ói không. Mừng quá, An ăn hết hũ yoghurt, còn uống thêm nửa ly nước, và tươi tỉnh hẳn lên. Mẹ thở phào nhẹ nhõm. Lúc này Duy cũng đã hoàn thành một hũ yoghurt và ly sữa của mình (Duy không thích dairy products nói chung, nhưng được cái biết tự giác ăn cho mau lớn).

Nhưng “ngày vui ngắn chẳng tày gang”. Lúc hai anh em đã đánh răng xong và chuẩn bị lên giường nghe mẹ đọc truyện thì An bắt đầu ói. Lần này dĩ nhiên là em cho hũ yoghurt cộng ly nước ban nãy ra ngoài. Mệt một điều là em lại đang ở trên giường, nên bẩn hết cả nệm. Trong lúc đó Duy cũng không hiểu vì lý do gì tự nhiên nổi dị ứng đầy mặt, cổ, tai và toàn thân. Càng lúc mặt và tai Duy càng sưng to, mẩn đỏ xuất hiện khắp người. Con cứ đi theo ba la khóc “ngứa quá ba ơi”. Ba thì vừa phải an ủi, vừa đe nẹt không cho Duy gãi, và tất tả đi lấy thuốc chống dị ứng cho con uống. Nói chung là trong lúc mẹ chết dở với An thì ba bận Duy nên chẳng giúp được gì. Cả nhà cứ rộn hết cả lên.

Duy uống thuốc xong được ba cho ra xem hoạt hình trong lúc đợi dị ứng lặn đi. Vì nếu để con đi ngủ ngay thì con sẽ gãi cho trầy xước hết cả người. Mẹ cũng cho An ra ngồi chơi với anh hai trong lúc ba thay drap giường, chăn và gối. An lúc này xìu lắm rồi vì vừa mệt, chắc là đường huyết giảm, lại còn buồn ngủ rũ ra nữa. Nhưng mẹ lại phải ôm Duy để ngăn không cho Duy gãi, bỏ An ngồi đìu hiu một mình.

Những tưởng mọi chuyện đến đây tạm ổn. Mẹ chỉ việc đợi ba thay trải giường xong thì ôm An ngủ và Duy thì đợi thuốc ngấm cũng đi ngủ luôn. Ai dè hai mẹ con đang ngồi xem hoạt hình thì Duy đột nhiên phun vòi rồng tất cả cháo, gà, rau xanh, sữa, yoghurt ra đầy thảm và bàn máy tính. Ôi thật là khủng khiếp. Mẹ trở tay không kịp. An nhìn thấy thì la lên “ói, mẹ, ói, ói, mẹ” và cứ thế xông vào giữa bãi chiến trường bốc mùi nồng nặc. Rồi Duy cứ đứng giữa nhà ọc ọc ra mãi, giống y An lúc nãy. Một lúc sau con sợ quá vì không kiểm soát được các cơn ói nên vừa khóc la vừa gãi loạn xạ. Thật là tội nghiệp.

Sau khi ba bế Duy đi thay quần áo thì mẹ phải dọn bãi chiến trường, và An phải ngồi đợi mẹ. Mẹ cũng dọn sơ sơ thôi, để còn cho An đi ngủ nữa. Vậy mà cũng mất hết 15 phút mới nhặt được hết các hạt cơm. Mẹ cứ nghĩ hoài, không biết Duy ói là do dị ứng hay do gastro nữa. Mà nếu dị ứng thì là vì cái gì. Hôm nay hoàn toàn không ăn gì lạ hết.

An vào giường ôm ti mẹ thì ngủ ngay lập tức. Và ngủ ngoan cho đến tận bây giờ, khi mẹ đang ngồi đây viết những dòng này. Còn Duy thì tội lắm, đã kịp ói thêm 3 lần nữa kể từ lúc đi ngủ. Ói ra toàn nước, ói xong lại đòi uống nước, để lần sau lại ói tiếp ra nước. Con ói xong rồi bảo ba “con mở mắt ra nên con virus nó tấn công con làm cho con bị ói”.

Đêm nay An được lên giường ngủ với mẹ. Còn ba ôm túi ngủ sang phòng Duy ngủ dưới đất để canh con. Hy vọng các con sẽ có một giấc ngủ liền mạch để mau lại sức. Mai Duy sẽ được ở nhà với mẹ và em kẻo đến trường lại lây cho các bạn.

Hy vọng sau trận này các con không bị trận nào tương tự. Nhưng hình như cái con gastro này nó biến thể kinh lắm, vì thấy năm nào trẻ con cũng bị. Thế thì có khác gì con virus cúm. Cách đây hai hôm ba cũng tự nhiên bị âm ỉ đau bụng và không muốn ăn, làm mẹ đã rất lo lắng vì hầu như chưa thấy ba bỏ ăn bao giờ. Có khi đó chính là cái con gastro chết tiệt này. Thôi thế thì cũng tự an ủi là chỉ còn có mẹ chưa bị. Chứ cứ tưởng tượng mấy hôm nữa cả ba và mẹ cùng gục thì quả là nguy.

Có một chuyện buồn cười lúc ba đưa Duy đi ngủ. Ba tính sẽ nằm cạnh con, vừa để canh con không gãi, vừa để vỗ cho con dễ ngủ. Nghĩ rằng làm thế chắc con sẽ thích lắm. Thế mà Duy thấy ba mãi không đi ra thì bảo “Ba đi ra đi, để con ngủ”. Ba bèn bảo “Để ba nằm đây ba hát cho con ngủ nha”. Duy nhất định không chịu. Ba lại tiếp tục “Để ba hát cho con 3 bài nha. Con muốn ba hát bài gì?”. “Con không muốn ba hát. Con muốn ba đi ra”. “Tại sao vậy con?”. “Tại vì đây đâu phải là phòng của ba”. Ba chẳng biết nói sao đành phải đi ra. Nhưng ba vui lắm, vì thấy Duy thật là người lớn.

Thuộc bài

Sáng nay, mẹ ra bếp, em An lập tức đi theo nhưng đến cửa thì chỉ thập thò. Rồi em cứ đứng mãi ở đó không dám ra. Đứng một lúc em bắt đầu mi gió chụt chụt, chắc là để làm mẹ mềm lòng. Nhưng mẹ cứ mặc kệ. Một lúc sau em chán nên ngồi phệt xuống khóc lóc ầm ĩ.

Thấy em có vẻ dễ dạy, mẹ làm tới dạy em súc miệng nước muối cùng với anh hai. Ngụm đầu tiên mẹ cho em uống, rồi mẹ bảo “phun ra”. Nhưng em đã kịp nuốt cái ực. Mẹ bèn làm mẫu cho em xem phun như thế nào. Thế là từ ngụm thứ hai em phun bẹc bẹc, nước muối văng như mưa. Em quả thật là thông minh, nhỉ.

Mẹ còn dạy em biết thế nào là kẹt tay. Bây giờ mẹ để tay em vào ngăn kéo và đóng lại thì thế nào em cũng mắm môi mắm lợi rút tay ra trước. Cứ hễ em đóng mở ngăn kéo thì em cũng tự cảnh báo mình “kẹt chay, kẹt chay”.

Hôm nay em biết thêm nhiều từ mới. “Đạp” để đòi đi xe đạp. Lấy xe ra rồi em chỉ lên yên đòi “lên”, ngồi một lúc chán em lại đòi “xuống”. Ngồi trên xe đạp thì em đòi mẹ “đẩy, đẩy”. Mẹ đẩy qua đẩy lại em sướng lắm, tự làm tiếng “zi zi zi” rất là khoái trá.

Sáng nay quả là có nhiều chuyện xảy ra. Em Phú thì ói và tiêu chảy cả ngày cả đêm qua. Ba Đông phải chở em và bác Mẫn vào bệnh viện cấp cứu. Em An thì chẳng hiểu sao cứ khẹc khẹc trong cổ họng, mặc dù mới lúc nãy còn bi bô vui vẻ lắm. Rồi em cứ lăn ra khóc, vừa khóc vừa dợm ói, vừa khẹc khẹc hoài. Mẹ tưởng đâu mẹ phải chở cả Phú lẫn An vào cấp cứu luôn rồi chứ. Không biết em có nhặt cái gì bỏ miệng nuốt luôn không. Nhưng bây giờ thì em An đã ngủ ngon lành. Để lát nữa dậy xem sao. Chẳng biết có phải hai chị em bị some nasty viruses attack không.

Sẵn tiện kể thêm vài chuyện của anh hai kẻo các chị Duyên và Trân kiện cáo. Anh hai dạo này nảy sinh tính bướng lỳ, đến mức độ khủng khiếp. Ba Đông phạt cho ra ngoài vườn đứng, anh sợ lắm nhưng vẫn một mực “con không thích làm thế”.

Bị ba Đông phạt nhưng đối với anh, ba vẫn là NHẤT. Đi bộ ngoài đường anh hay mè nheo đòi ba bế. Mẹ bảo “ba đang mệt lắm, con cố gắng đi bộ đi nhé” thì anh nói ngay “ba Đông bế con mà, ba Đông dễ thương lắm mà”. Sau khi bị ba phạt anh thỏ thẻ với ba “ba Đông của Minh Duy mà, ba Đông thương Minh Duy lắm mà”. Ở nhà với mẹ hay bị mẹ mắng vì cái tội lề mề, anh hét lên “con thích ba Đông ở nhà với con mà”.

Tranh luận với anh thì phát mệt. Cùn không để đâu cho hết. Kiểu như “con đừng làm thế, ba buồn đấy” thì anh đáp ngay “ba không buồn mà, ba không buồn”. Ba nghiêm mặt bảo “ba có buồn” – “ba không có buồn, ba có vui mà” rồi léo nhéo lèo nhèo mãi câu đó. Thật là không biết nói tiếp thế nào.

Hôm nọ ba mẹ chở hai anh em đi chơi công viên, chụp được mấy tấm hình dễ thương lắm.

_DSC5316
_DSC5338
_DSC5339.jpg

Trông hai anh em giống nhau không?

_DSC5331
_DSC5335.jpg

Em An cũng xinh đấy chứ nhỉ

_DSC5327

Trong lúc đang mải mê chụp hình con gái

_DSC5343.jpg

Ba không để ý nên em An ngã cắm đầu xuống đất, một cục u bầm tím lập tức nổi lên, làm ba Đông ỉu xìu nhưng bánh đa nhúng nước.

_DSC5350

Mà chẳng hiểu cái số em An làm sao ấy. Tối ngày ngã. Hôm sau ba mẹ cho hai anh em đi bơi. Bơi xong ra mọi việc vẫn còn ổn thỏa lắm. Rồi mẹ thấy tay áo em dài, mẹ ngồi xuống xắn lên cho em. Vừa lúc em ngã ngồi, mồm đập vào đầu gối mẹ, méo cả miệng. Rồi máu chảy ra giọt giọt. Nhìn mà khiếp.

Một lúc sau ba cho hai anh em ra chơi cầu trượt. Em vấp cái gì ngã một phát, cái mặt đập xuống sàn nhám, bị xây xước hết mũi.

IMG_3722

Hôm kia em ở nhà với mẹ, chơi thế nào lại vấp ngã, thái dương đập vào góc giường bằng gỗ, tạo thành một cái lỗ hình tam giác, máu rỉ ra. Em đau lắm nên khóc lạc cả giọng. Mẹ đang nấu ăn mà muốn rụng rời chân tay. Chạy vào ôm em đâu có nhìn thấy chỗ thái dương, nên cứ sờ mó khắp đầu em xem có thấy máu dính tay không. Đến lúc nhìn thấy cái lỗ đó thì nó đã chuyển sang màu xanh tím rồi. Thương quá là thương. Em nín khóc rồi mẹ lấy băng keo với miếng vải bọc ngay chỗ chết tiệt đó lại.

Từ nhỏ tới giờ em ngã không biết bao nhiêu lần. Lần nặng nhất là ngã từ trên giường xuống lúc mới biết bò. Về VN thì đang ngồi nệm ngã ngửa, đầu đập chan chát xuống đất. Đi Lăng Cô cũng ngã từ giường xuống, đầu đập vào góc tủ. Đi máy bay sang đây thì ngã lộn cổ từ nôi vào luôn mâm thức ăn của ba. Mà ngã đến hai lần.

Nghe kể thì thấy toàn lỗi của người lớn trông em thôi nhỉ.

Em 7 tháng tròn

DSC02911.jpg

Ngày em tròn 7 tháng, mặc áo mới của chị Thanh tặng

Tháng vừa rồi em dài thêm được 1cm, và nặng thêm được 60gr, đạt 67cm và 8.16kg. Thê thảm thật.
Mẹ cứ tưởng tháng này cân nặng của em phải lên thẳng như tên lửa ấy chứ. Vì mới bắt đầu ăn dặm thường cân nặng tăng tốt lắm. Nhưng em bị ốm sau đợt đi Scotland và tuyệt thực mất 2 tuần. Nên bây giờ em vẫn còn ì ạch làm quen với các loại rau củ chứ chưa vào guồng được. Hy vọng tháng sau em sẽ tăng tốc ngon lành và sớm giành vòng nguyệt quế nhé.

Tuy nhiên mẹ phải khen em một điểm là ăn finger food rất tốt. Nhờ thế mà em đưa thức ăn từ đầu lưỡi vào họng gọn hơ, và nuốt được miếng to rồi. Em rất thích ăn cháo còn nguyên hột gạo mà bà nội làm cho anh hai ăn sáng. Mỗi ngày đến giờ anh hai ăn snack mẹ cũng cho em một miếng để gặm. Hôm thì táo, mận, hôm đậu que luộc hoặc dưa leo, hôm lại mấy khoanh chuối hoặc một cây cheese. Em có vẻ rất khoái finger food, ăn được nhiều hơn là bột nữa. Mà nhìn cái nắm tay tròn xinh của em cặm cụi nhét thức ăn vào cái miệng cũng tròn xinh của em yêu không chịu được. Cũng có mấy lần xảy ra tai nạn. Em bị nghẹn ói cả sữa và đồ ăn ra. Nhưng không vì thế mà mẹ chùn bước (dù cứ bị ba mắng) nên bây giờ em hiếm khi nghẹn lắm. Đấy ba thấy chưa?

DSC01755.jpg
DSC01759.jpg
DSC01760.jpg

Em càng ngày càng đáng yêu. Lúc nào cũng hì hụi chơi một mình. Cả ngày chẳng nghe một tiếng khóc. Sáng nào em cũng được thả xuống sàn rồi bắt đầu trườn đi khắp nơi gặm đồ chơi. Em chỉ khóc khi nhìn thấy ai đi ra khỏi phòng hoặc nhìn xung quanh mà chẳng có ai. Em khóc thì to lắm, ù cả tai ấy. Miệng em lúc đó ngoác ra trông chẳng khác gì mấy nhân vật hay khóc nước mắt văng tung tóe trong truyện tranh Nhật Bản cả.

DSC01599.jpg

Trông buồn cười chưa

DSC02900.jpg

Khóc vì bà và mẹ đi mất rồi

Em rất thích ngắm bàn tay hay múa may của mình. Em cũng thích được nằm sấp cho mẹ đấm lưng rồi ngủ gật luôn. Em yêu anh hai lắm. Lúc nào cũng thích sờ mó người anh. Có hôm ba nhìn thấy anh hai đang chơi đồ chơi còn em nằm kế bên chăm chú gặp vớ chân của anh.

DSC02649.jpg

Ngủ sấp

Em rất ghét bất cứ cái gì đụng chạm vào mặt mình. Những chuyện như nhỏ nước muối sinh lý, hút mũi, rửa mặt, bôi kem là em đại ghét. Mà em ghét thì em phản đối rất mạnh mẽ, hai tay đập chan chát, hai chân giãy đành đạch, miệng kêu eng éc. Ôi sao em mạnh lắm nhé. Lỡ mà bị em đánh thì thôi rồi. Đau ơi là đau. Dạo này còn có trò gãi mẹ lúc đang ti nữa chứ. Gãi mà đau lắm ấy.

Em dạo này lười bú lắm. Nhất là kể từ khi ăn dặm. Mỗi lần muốn em bú là phải khóa hai mẹ con trong phòng kín. Chứ em mà nghe tiếng người là lập tức quay phắt ra xem ai nói gì làm gì. Rồi thì mẹ cho em bú đủ mọi tư thế. Chán nằm thì ngồi, chán quỳ thì bò. Có lúc mẹ bò lổm ngổm trên người em. Có lúc em vắt vẻo trên bụng mẹ. Mà nói chung khi em đã chịu bú thì mẹ liệu hồn giữ nguyên tư thế nhé. Có đang lơ lửng nửa nằm nửa ngồi cũng ráng mà chịu. Có ngứa cái mũi cũng không được gãi, có mỏi cái chân cũng không thể duỗi ra. Hay thậm chí em sắp tuột xuống đất cũng ráng gồng mà giữ em lại. Chứ động chân động tay một cái là em dứt ti ngay tức khắc, nghe ngóng xem chuyện gì đang xảy ra. Rồi thì thỉnh thoảng mẹ lại càm ràm “MA, con có bú không thì bảo” hoặc hét lên “MA, con không được cắn mẹ đau thế”. Mà em cứ nghe mẹ hét thì lại dừng ti, mắt tròn xoe nhìn mẹ, rồi toét miệng cười nhăn nhở. Ghét không chịu được.

DSC02910.jpg

Điệu cười nhe lợi của em

Em bắt đầu biết mùi “táo”, chắc là vì ăn dặm. Sáng sáng đứng rặn i đỏ mặt tía tai, ra được một cục nhỏ xíu. Một ngày i phải đến 3, 4 lần, tốn bao nhiêu là tã. Điệu i của em thì cực kỳ buồn cười. Em đứng nhún nhảy mấy cái, mặt mày hớn hở, rồi rặn i “ịch ịch” mấy cái, mặt đần thối ra. Cứ thế cứ thế. Nhìn em mẹ buồn cười lắm mà không dám vì sợ em mất tập trung chuyên môn. Nhiều khi cười không ra tiếng rung rinh cả giường. Em thấy mẹ cười thì đần mặt ra nhìn rồi cũng nhăn nhở cười theo.

Trộm vía em cứng cáp lắm. Đã có thể bám vào thành giường đứng lên được rồi. Ngồi và trườn thì ngon lành lắm. Nếu em đang nằm ngửa mà giơ cho em hai ngón tay cái thì em sẽ lập tức nắm lấy, tự gồng người ngồi dậy, rồi tự gồng đứng dậy luôn.

Nói chung em khá dễ nuôi. Cả ngày cứ vứt em lăn lóc như củ khoai ấy. Chỉ có một chuyện duy nhất làm mẹ mệt mỏi, đó là nết ngủ của em. Tối nào cũng phải dỗ em ngủ mất bao nhiêu thời gian. Đêm nào em cũng dậy đòi bú vài lần. Giấc ngủ sáng và trưa thì luôn luôn bị ngắt quãng vì em nhớ mẹ. Mẹ chịu thua vụ này rồi.

Khoe luôn hình em ngồi vừa tắm vừa gặm vịt:

DSC02890.jpg

Tóc dựng đứng như bị điện giật ấy nhỉ:

DSC02897.jpg

So với hôm em đang bị sốt trông chao dao thế này:

DSC02660.jpg
Thì hôm nay đã khá hơn nhiều:
DSC02889.jpg