Tag Archive for 'thể thao'

Page 2 of 2

Ngày đầu tiên đi học

IMG_0143.jpg

Con trai ngoan đến không ngờ. Sáng đưa con đến lớp, các bạn khóc như ri, Duy cứ tỉnh bơ hết chơi đồ chơi đến nhún nhảy theo nhạc. Mẹ dắt Duy đi một vòng giới thiệu tên các cô cho Duy nghe rồi dặn các cô những thói quen của Duy. Gặp ai Duy cũng chào hỏi dõng dạc. Lúc mẹ tạm biệt Duy còn bảo “mẹ về đi”.

Chiều mẹ đến đón Duy nhảy như choi choi dọc hành lang. Chẳng phải mừng mẹ mà hình như bị chồn chân thì phải. Hỏi các cô lịch sinh hoạt thì cô bảo thế này:
- 7h20 sáng: tập thể dục
- 7h30 đến 8h: ăn sáng
- Sau đó học chút gì đó 5-10 phút (nhận biết màu, phát âm)
- 9h: uống sữa
- 9h30 đến 10h30: chơi trong lớp hoặc ra sân
- 10h30: ăn trưa (cơm nhão)
- 12h: đi ngủ
- 2h: dậy ăn xế (hôm nay ăn hoành thánh)
- Sau đó vệ sinh thân thể, thay đồ mới rồi đợi ba mẹ tới đón lúc 4h30.

Như vậy tính ra cả ngày Duy chỉ được chạy nhảy lúc tập thể dục và từ 9h30 tới 10h30. Quá ít. Nên ai cũng cho con ra vườn chơi mấy trò vận động trước khi về nhà.

IMG_2738.jpg

Các cô khen Duy lắm. Bảo Duy rất người lớn và thông minh. Bữa cơm trưa Duy đòi tự xúc ăn. Nhưng được nửa đầu thôi, nửa sau cô phải đút thì mới ăn hết phần cơm. Cô nói Duy hơi khó ngủ hơn các bạn. Chuyện này mẹ không lạ vì ở nhà khi nào trước khi ngủ Duy cũng nằm trong cũi hát nghêu ngao cả nửa tiếng tới một tiếng đồng hồ.

Bữa đầu tiên đi học của Minh Duy như thế là quá tuyệt vời. Lúc đi học ở bên Anh con khóc lóc một tuần liền mới quen. Hôm nay lúc ra về Duy tự khen Duy đi học giỏi rồi bảo “mẹ có tự hào về Duy đi” :D. Mẹ tự hào về con trai của mẹ lắm con yêu ạ.

Hạnh phúc

Càng ngày mẹ càng thấy sự ra đời của con là niềm hạnh phúc lớn của ba mẹ. Bây giờ ba rất thích đi mua sắm quần áo trẻ con. Mẹ thường hay tưởng tượng ra hình ảnh con chạy vòng quanh nhà cười hớn hở đùa vui với ba mẹ, mặc những bộ quần áo đáng yêu mà bà nội, ba và các cô chú mua cho con. Mẹ trộm nghĩ nếu ba mẹ không “nhỡ” thì chưa chắc đến năm 2007 ba mẹ đã cảm thấy sẵn sàng để đón con trong gia đình. Cho nên mẹ nghĩ đây là điều may mắn nhất trong năm nay của ba mẹ đó.

Mẹ còn nhớ ngày con mới được một tháng trong bụng mẹ. Lúc đó mẹ chưa biết có con nên vẫn tập gym, đánh cầu lông cùng mọi người. Mẹ còn thấy bụng mẹ to lên một cách bất thường nên ra sức “cải thiện” bằng các động tác với máy tập chuyên cho cơ bụng. Bây giờ nghĩ lại mà hú hồn con ạ. Mẹ thấy mình thật may mắn khi có con “rộng lượng” như thế, không giận mẹ mà đòi chui ra ngay lúc đó. Ba mẹ cảm ơn con của ba mẹ nhiều lắm. Trộm vía con của ba mẹ rất khoẻ mạnh, chẳng hành mẹ tí nào. Mẹ không bị nghén cũng chẳng cáu gắt khó chịu (ngược lại nữa là đằng khác, ba nhỉ ;) ) Đã được 30 tuần nhưng mẹ vẫn đi đánh cầu lông với ba và mọi người, vẫn chạy đuổi xe bus khi cần thiết, và chỉ thỉnh thoảng mới cảm thấy sức nặng của con trong bụng thôi (thường là sau khi no căng bụng buổi tối). Chỉ còn 8 đến 12 tuần nữa là đến ngày “trọng đại” rồi đó. Mẹ vừa mong được nhìn thấy con nhưng cũng vừa sợ (sợ đau :p ). Chỉ mong con thương ba mẹ chui ra cái vèo con nhỉ :)

Còn hai ngày nữa là ba về rồi đó con à, mẹ mong quá đi mất…