Tag Archive for 'suy luận'

Mẹ yên tâm

Chiều này đi làm về thấy nhà trống vắng lạ. Không còn được bà nội ra mở cửa, không nghe bếp ấm nóng thơm mùi thức ăn nữa rồi. Bà nội về từ hôm thứ 7, sau khi đã nấu một nồi xôi vò và một nồi thịt kho trứng. Tiễn bà ra sân bay về là hai vợ chồng lao vào dọn dẹp nhà cửa đến 2h sáng. Chủ nhật lại dọn tiếp mà vẫn có thời gian cho bọn trẻ con đi bơi, đi đạp xe và dạo hội chợ. Đến hôm nay nhà cửa tạm gọi là gọn gàng chuẩn bị cho Christmas bà nội ạ.

Thứ 7 trên đường từ sân bay về mẹ đã kịp làm một bài giảng, nào là bây giờ bà nội về rồi, ba mẹ phải bận nhiều việc nên các con sáng ngủ dậy phải tự giác thay đồ xếp đồ, rửa tay chuẩn bị ăn sáng. Đến bữa ăn giúp mẹ dọn chén bát muỗng đũa. Tội nghiệp Duy sáng chủ nhật chạy sang phòng ba mẹ rõ sớm, lúc ba mẹ vẫn đang mơ màng “Hôm nay là thứ mấy hả mẹ? Tại vì con chuẩn bị đồ đi học xong rồi”. “Chủ nhật con ạ. Con thay quần áo đi chơi thôi nhé”. Một lúc sau “Con xong rồi”. Mẹ mở mắt ra đã thấy chàng đánh bộ chỉnh tề “Con đã xếp quần áo chưa?” “Dạ rồi” “Con rửa tay chưa?” “Dạ rồi”. Xong con trai chạy về phòng lôi truyện ra đọc cho em gái nghe trong lúc đợi ba mẹ nướng tiếp. Minh Duy ngoan lắm bà nội ạ. Ngoan suốt từ hôm cuối tuần đến giờ.

Tối thứ 7 mẹ tranh thủ bỏ chăn màn vào giặt. Sáng chủ nhật nhìn ra ngoài trời thấy nắng đẹp, mẹ tức tốc lao ra vườn phơi chăn màn và bỏ mẻ thứ 2 vào giặt tiếp. Đến hôm nay tất cả đã khô, gấp lại cẩn thận cất vào tủ chờ khách đến mang ra cho khách nằm.

Chủ nhật cả nhà ăn trưa bằng miến cua, ăn tối với cháo gà. Nước lựu cũng đã uống hết. Bà nội thấy hoành tráng chưa?

Sáng nay cả nhà dậy lúc 7h30 nên hơi cập rập tí. Sáng mai nhất định phải dậy lúc 7h. Cả nhà ra đường quần áo ấm cẩn thận bà nội ạ.

Cảm ơn bà nội thời gian qua ở đây làm hết mọi việc trong nhà, chăm sóc cả nhà chu đáo, và kèm thêm đưa đón cháu đi học thật là vất vả. Bà ở đây chẳng có gì vui, suốt ngày quanh quẩn làm những công việc không tên, làm mãi mà không hết, đến nỗi VTV4 còn chẳng có lúc nào xem được. Đến giờ lại còn phải đi đón hai đứa nhỏ trong tiết trời lạnh lẽo. Đã thế chúng nó đi xe đạp phóng vèo vèo làm bà chạy theo muốn đứt hơi.

Nhờ có bà nội tập cho mà bây giờ cả nhà có những thói quen rất tốt, ví dụ như Duy An ăn chuối ngon lành, ba mẹ uống sữa đều đặn mỗi sáng, v.v… Nhớ bà nội quá đi.

Hôm bà nội lên máy bay rồi gọi điện cho mẹ bảo bà nội buồn vì An không thơm bà nội. An nghe thế bảo mẹ đưa điện thoại để An tạm biệt bà và mi gió bà (An làm mẫu “chụt” một cái bà ạ). Nhưng tiếc là bà nội đã cúp máy. Mẹ gọi lại cho bà mãi mà bà không nhấc máy.

Mẹ kể hai mẩu chuyện về An cho bà nội đỡ nhớ các cháu:

Duy hỏi Mỹ Tâm:
- Do you have granddad? (Bạn có ông không?)
- No (hai ông của Mỹ Tâm đều đã mất cả)
- (Ngạc nhiên) Then who put your dad into your grandma? (Thế thì ai bỏ ba bạn vào bụng bà của bạn?)

Ba bật nước cho An rửa tay. Rồi ba tắt nước. An phát biểu:
- Nhớ không? Tắt nước là phải tắt vòi nước nóng trước.
- (Ba không nhớ mình tắt cái gì trước) Thế ba tắt cái gì trước?
- Ba tắt nước nóng trước.
- À thế à? Ba hỏi vì ba không để ý ba tắt gì trước.
- (Rành mạch) Con cũng không để ý, nhưng vì con thấy ba tắt nước lạnh xong ba không làm gì nữa hết, nên con biết là ba tắt nước nóng trước.

Hahaha hihihi

Hai mẹ con dắt tay nhau đi học, ngang qua một chú lúi húi sửa đường, An chỉ:
- Con nhìn thấy chú đang làm cái đường nè mẹ.
- Ừ, chú thợ xây đang sửa đường đó.
- Đó là chú thợ xây ha, không phải chú thợ săn đâu, vì chú đâu có đang đổ ‘xăng‘ cho mình đâu.
Mẹ cười hihi.

 

Ba: What is cereal made of?
An: Kelloggs!

 

Trên đường đi chơi ngang qua trạm xăng tên Select, bà nội hỏi bằng giọng tiếng Anh của bà nội:

- Xì lếch là gì?

An nhanh nhảu:

- Là trái cây đó.

Hóa ra An biết bà nội hay nói nhầm giữa chữ L và N nên suy luận ngay bà nội muốn hỏi “snack là gì?” (An nhầm snack là trái cây vì khi ăn snack mẹ hay cho ăn trái cây).

 

Như mẹ đã kể, An rất hay mơ ác mộng. Một đêm mẹ nghe An thút thít khóc, chạy sang hỏi thăm thì con gái bảo “Con nhìn sang cái đầu anh hai con tưởng là con bò con sợ quá nên con mới khóc”. Khổ thân con đêm tối mò nhìn một cục tròn đen lại tưởng con bò. Bây giờ hai anh em nằm giường tầng, người trên người dưới, không nhìn thấy anh hai nữa nên An còn sợ hơn. Thế là ba in hình anh hai dán ngay đầu giường An. Cho đỡ sợ hơn An còn xin ba một cái đèn chiếu ngay vào cái hình đó mỗi khi An sợ An nhìn cho rõ.

 

An rất là đanh đá. Không vừa lòng cái gì là nàng ta bắt đầu nhấm nhẳng “poo poo, wee wee, idiot”. Mỗi lần vậy là mẹ lại lắc đầu. Một hôm An tự lên thay áo mới, mà áo chẳng hợp với quần nên bà nội bật cười ha ha. An buông thõng:

- Tinkly!

Xong vào hỏi mẹ:

- Mẹ có biết tinkly là gì không?

- Không?

- (Giọng tỉnh queo) Là poo poo đó.

Haha con gái mẹ quả thật chua ngoa.

 

Hai anh em chẳng biết đang nói chuyện gì mà mẹ chỉ nghe được khúc cuối:

Duy: What is it then?

An: I won’t tell you.

Duy: You don’t tell because you don’t know.

An lên giọng: Duy, are you me? (thấy Duy không trả lời) DUYYYY, ARE YOU ME?

Duy cùn: Yes!

An giọng không hề thay đổi: No you’re not, so you don’t know what I’m thinking or what I want to say, do you?

Mẹ ba không dám hó hé một tiếng.

 

Đanh đá nhưng An lại cực mau nước mắt. Những chuyện như sợ một chút, dỗi một chút, đau một chút An òa lên khóc miệng mếu xệch nước mắt chan hòa mẹ nhìn thôi lòng đã mềm như bún. Nhưng thấy An khóc khi xem phim hoạt hình có bạn bị ngã thì mẹ thương không chịu được. Hôm nọ An xem Toys Story 3 có các bạn đang đi ô tô bị tia chớp bắn trúng văng ra ngoài thì phải, An khóc nức nở. Ba phải ngồi ôm An suốt cả phim. An nín khóc rồi mẹ mới lấy điện thoại ra quay An. Một lúc sau mẹ hỏi tại sao An khóc, An chỉ kể lại chi tiết đó thôi mà xúc động đến nỗi lại òa lên khóc lần nữa. Trong khi anh hai ngồi bên cạnh xem như bị hút hồn, chẳng hề có cảm xúc gì.

 

Con gái của mẹ quả thật là rất interesting! Sau này anh nào yêu em chắc là sẽ rất thích tính cách của em nhưng đảm bảo cũng bị em hành cho chít.

Minh Duy 5 tuổi rưỡi

Duy hỏi ba “Có phải trong máy bay có một viên bi lớn, khi viên bi lăn sang phải là máy bay nó quẹo sang phải, khi viên bi lăn sang trái là máy bay nó quẹo sang trái không ba?”

Trong lớp con được xếp vào danh sách “Gifted and talented in Knowledge & Understanding of the World”, nôm na là có năng khiếu về khoa học. Mỗi ngày có một cô đến nói chuyện riêng với con trong 15 phút để phát triển năng khiếu này. Con thích làm toán, và hỏi mẹ về khái niệm số âm và vô cực. Cô bảo có lần con chỉ ra 7 cách khác nhau để trả £1 cho người bán bằng cách dùng các đồng pence. Con đọc cũng nhanh nhất lớp nên được phát loại truyện riêng so với các bạn. Con nói chung khá sáng tạo, và sẵn sàng thực hiện bất cứ ý tưởng nào trong đầu con. Điều này con khá hơn hẳn ba mẹ vì ba mẹ ngày nhỏ quan niệm là đã làm thì phải làm cho đẹp cho giống người lớn. Mà khả năng không cho phép làm đẹp nên chẳng bao giờ làm. Mẹ nghĩ con được như vậy là nhờ phương pháp giáo dục bên này.

Trong điện thoại của mẹ có cái hình con mặc bộ quần áo tự làm bằng túi ni lông mà mẹ không biết làm sao up lên đây. Mẹ chỉ biết up nó lên facebook thôi.

Nhờ biết đọc tiếng Anh nên con tự suy luận ra cách đọc một số từ đơn giản trong tiếng Việt. Nghỉ hè ở nhà với bà nội, mỗi ngày bà nội lại dạy cho một ít tiếng Việt và Toán. Bà bảo con thích làm Toán, ngồi làm một mạch hết một quyển sách. Nhưng đồ chữ thì không thích bằng, hai trang là chán rồi.

Con viết chữ như gà bới, và sai chính tả tùm lum. Một điều thú vị là bên này các cô không luyện chữ cho con, và càng không sửa lỗi chính tả. Các cô quan niệm là nếu chỉnh sửa con nhiều con sẽ ngại không thèm viết nữa. Hồi mới tập viết con không thích viết sai, nên chẳng chịu viết. Lúc nào cô giáo cũng khuyến khích “just have a go Duy”. Thế nên ba mẹ thấy con viết sai thì cũng phân vân, muốn sửa lắm mà lại không biết có nên sửa không.

Con đạp xe như một niềm đam mê. Ra công viên cứ đạp lồng lên như cuồng chân. Đạp xong ngồi thở rồi lại đạp tiếp. Con bơi cũng được. Lặn thì giỏi lắm rồi. Sau 3 học kỳ bị kẹt ở level 3 thì con cũng đã lên được level 4. Võ karate con đã lên được đai orange sau khi kinh qua trắng, đỏ, vàng. Nhớ ngày xưa mẹ học karate đâu có nhiều đai thế. Đá bóng con vẫn đi đều đặn tuần một buổi. Ra công viên biết làm quen với bạn để chơi đá bóng cùng. Mẹ bây giờ chỉ còn mong muốn đội kịch gần nhà có chỗ trống để con được vào thôi. Nói chung tiền học thêm cho con cũng tốn kém phết.

Tính con thuộc loại vô cùng nhạy cảm và dễ tự ái. Bị ba mẹ mắng con xịu mặt ngay, và bắt đầu lì ra không hợp tác. Nếu lỡ làm đau ai con hoặc lờ đi như không hoặc lì mặt ra. Con rõ ràng là tự trách mình vì làm người khác đâu, nhưng lại không thể xin lỗi vì quá tự ái. Thêm nữa người bị đau mà khóc càng to con càng khó chịu. Làm việc gì sai mà bị mắng con còn muốn làm thêm nữa. Chẳng biết có phải là để chứng minh cho ba mẹ thấy con không sợ ba mẹ hay sao. Có chuyện không vừa ý, con bực bội khó chịu mãi không hết dù ba mẹ giải thích hết lời. Tóm lại con không dễ dàng chấp nhận sự thật.

Vậy đó nhưng con cũng khá tình cảm. Nói chuyện với em rất nhẹ nhàng “An có muốn hai lấy cái này cho An không? An thích màu gì?”. Rất thích ôm chầm lấy ba mẹ, dụi đầu dụi mặt vào người ba mẹ. Đi shopping với mẹ thấy mẹ cứ săm soi cái túi đẹp thì bảo mai mốt con đi làm có tiền con sẽ mua tặng mẹ cái túi này. Dùng tiền của mình mua đồ chơi lúc nào cũng nhớ mua cho em một cái. Ai cho cái gì cũng để dành cho em một nửa. Biết tính con nhiều khi hơi ích kỷ, ba mẹ hay tận dụng những lúc con tốt với em để khen con, và em tốt với con để gợi lòng biết ơn ở con.