Tag Archive for 'suy nghĩ'

MNMĐTV 7

Em An có một túi bánh nhiều màu rất muốn ăn nhưng mẹ bảo ăn táo xong mẹ mới cho. Vì An không thích ăn táo cả vỏ nên để dụ em ăn mẹ phải nghĩ ra trò chơi với em. Mẹ cắt táo thành 5 miếng dài, giả vờ là 5 ngón tay. Xong mẹ giơ ngón út của mẹ lên bảo
- Con ăn ngón út đi.
Em An cười hihi cắn phập một miếng. Mẹ rụt ngón tay lại kêu oai oái. Em An cười khoái chí lắm.

Cứ thế An ăn hết 5 miếng táo.

Xong em cầm túi bánh lên lại gần mẹ hỏi “Bây giờ con sơn móng tay cho mẹ nha. Mẹ thích màu gì? Màu tím nha?” rồi em bỏ tọt một viên bánh màu tím vào miệng.

Mẹ yêu cái suy nghĩ ngộ nghĩnh của em lắm.

Từ câu chuyện cậu bé Nhật 9 tuổi

Hôm qua mẹ đọc được câu chuyện này từ Facebook của một người bạn mà cảm động rơi nước mắt. Câu chuyện kể về một cậu bé Nhật mất cả gia đình trong cơn sóng thần, vừa đói vừa lạnh nhưng lại quên bản thân mình để nghĩ cho người khác. Mẹ nghĩ bụng sẽ chia sẻ chuyện này với Duy An xem hai đứa nghĩ gì.

Tối ăn cơm xong ba mở máy tính cho hai đứa xem những hình ảnh về nước Nhật hiện tại, giải thích cho chúng nó hiểu thế nào là động đất và sóng thần, và hậu quả mà nó để lại cho người Nhật và nước Nhật về vật chất và nhất là tinh thần. Tất nhiên là giải thích nhẹ nhàng dễ hiểu thôi, nhưng hai đứa có vẻ bần thần lắm. Rồi mẹ ngồi xuống đọc cho Duy An nghe câu chuyện trên. Vừa đọc vừa dừng lại thảo luận. Mẹ thấy Duy thần mặt ra, còn An đang ăn bánh cũng bỏ dở, đầu cúi xuống, thỉnh thoảng lại thở dài sượt. Đến đoạn cậu bé nhìn thấy cha mình bị nước cuốn đi, mẹ hỏi Duy nếu con đứng trên lầu nhìn xuống và thấy ba bị nước cuốn đi con có khóc không. Mẹ thề mẹ thấy mắt Duy đỏ, Duy vừa gật đầu vừa dõi mắt nhìn theo ba.

Đến đoạn cậu bé được cho cái bánh, mẹ phân tích cho hai đứa hiểu tình cảnh cậu bé lúc đó và việc được cho cái bánh có ý nghĩa như thế nào với cậu. Xong mẹ bảo “Mẹ hỏi An trước này, nếu là con thì con sẽ làm gì với cái bánh đó”:
- Ăn! (trả lời ngay không ngập ngừng, giọng lên cao có phần hiển nhiên, kiểu như “cậu còn có thể làm gì khác nữa bây giờ hả mẹ?”)
- Ừ, đang đói thì ăn là đúng rồi con nhỉ. Thế Duy thì làm gì?
- Con sẽ cất.
- Vì sao?
- Vì lỡ sau này cậu bé đói bụng không có gì ăn thì sao.
- Ừ mẹ thấy ý đấy cũng hay đấy. Thế để mẹ đọc tiếp xem cậu bé làm gì nhé.
Và mẹ đọc tiếp câu chuyện. Rồi mẹ hỏi Duy:
- Con nghĩ xem tại sao cậu bé không ăn mà lại bỏ vào thùng thực phẩm vậy?
- Tại cậu bé nghĩ là như vậy thì sẽ có nhiều đồ ăn hơn, lúc đến lượt mình cậu bé cũng sẽ có đồ ăn.
- Thế nhỡ vẫn không đủ thì sao? Cậu bé có biết chắc chắn là bỏ bánh vào thùng thì đến lượt mình sẽ có đồ ăn không?
- Dạ không. (một lúc sau) Con nghĩ là tại vì cậu bé thương mấy người kia, muốn họ được ăn.
Mẹ mừng quá vì cuối cùng con cũng hiểu ra vấn đề, dù chưa toàn diện. Lúc này em An bảo “sao cậu bé không bẻ cái bánh ra chia cho người ta một nửa?”. Hihi con gái của mẹ thật là nhanh trí đó.

Mẹ đã bàn với Duy và An rồi. Cuối tuần này nhà mình sẽ quyên góp đồ chơi, quần áo, và tiền bỏ vào một cái phong bì đem tặng cho hội SV Nhật của trường Southampton. Hội này đang kêu gọi quyên góp để gửi về nước họ.

Chẳng nhớ mẹ có kể với cả nhà chưa là Duy và An mỗi tuần lại được cho 20p tiền túi bỏ ống heo nếu trong tuần làm hết những việc phải làm mỗi ngày (xếp pj’s và đồng phục hàng ngày, dọn giường mỗi sáng ngủ dậy, chơi xong dọn dẹp đồ chơi, etc.) An thì chẳng quan tâm gì, nhưng Duy thì quý lắm. Hôm Tết và SN Duy lại được lì xì tiền nữa nên giờ số tiền của Duy đã lên tới £57. Ba mua cho Duy một con heo điện tử, bỏ tiền xu vào nó nhận ra giá trị và tự cộng vào cho mình luôn. Từ ngày có tiền Duy vào siêu thị hay nhìn giá cả mọi thứ và bảo “cái này £3, con mua được”. Hôm nào không mang tiền thì bảo “ba có cho con mượn tiền được không?”. Nhưng Duy có vẻ cũng không vung tay quá trán. Có lẽ chỉ cần cái ý nghĩ mình có thể tự mua được đồ chơi cho mình cũng đủ làm con thỏa mãn, không cần phải thật sự mua. Từ hôm có tiền đến giờ con mới tự mua đồ chơi cho mình có 2 lần thôi, và đều mua luôn cho em An nữa. Về nhà con chơi với món đó rất hào hứng. Mẹ nghĩ nếu con tự bỏ tiền ra mua đồ chơi mà chơi say mê như vậy thì cũng đáng lắm. Con còn bỏ tiền túi ra mua quà SN cho bạn Mỹ Tâm dù ba mẹ đã có quà cho bạn rồi.

Mà thật ra nếu Duy muốn dùng tiền của mình để mua đồ chơi thì ba mẹ cũng không cản được vì đó là tiền của con. Vả lại con tiêu hết tiền sau này không có tiền mua đồ chơi nữa thì xem như con cũng học được bài học về sự kiềm chế chứ sao. Ba mẹ chỉ hướng con chia tiền ra làm 3 khoản, 1 để mua đồ chơi, 1 mua quà cho người khác, 1 để dành cho những trường hợp cần thiết. Chẳng biết mọi người có ai có ý kiến hay kinh nghiệm gì về việc cho con tiền túi không nhỉ.

Phâng ni hông? Mắc cười hông?

Chuyện anh Duy:

_MG_9822.jpg

Duy rất thích chú Trung

Duy đi toilet, một lúc sau nói với ba “ba ơi con i một cái bẹc phân dớt xuống mạnh quá nước nó văng lên mắt con” rồi kết luận “bây giờ mắt con bị thúi rồi”.

Duy giải thích “con gà mái đó là con gà là chicken còn mái là girl đó ba biết ko ba?”

Vào một ngày cả mẹ cả con đều mệt nên hay cáu, Duy nhận xét “con muốn được làm mẹ, vì mẹ hay bực mình, con cũng hay bực mình”. Nghe mà thấy tội cho con phải chịu những cơn cáu của mẹ.

Duy hỏi mẹ “tại sao mắt phải của con lại là mắt trái của em MA mà mắt phải của em MA là mắt trái của con vậy mẹ?”. Duy được cái phân biệt phải trái đâu ra đấy. Còn An thì loạn xạ ngậu, giống y như mẹ.

Duy sửa ba Đông “ba Đông ơi ba đừng nói ‘Giang lùn’, ba nói ‘mẹ Giang’” (đấy cả nhà xem xài xể vợ thế đấy).

Chuyện em An:

_MG_9825.jpg

Em An ngồi đếm “một, hai, ba, …, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn, mười…KHÁC” (em đã biết đếm đến 14 liên tục, rồi cách số bỏ số cho đến 20. Tiếng Anh thì em biết đếm đến thirteen).

Mẹ bảo An cởi áo ra thì mang vào phòng cất ngay. An lon ton chạy vào, đi ngang phòng Duy chỉ “ở đây hả?” rồi chỉ sang phòng mình “HAY LÀ ở đây?”

Thấy Duy cầm hai cây cheese, An đi theo xin xỏ “Hai bẻ cho em một cái đi hai”. Sau khi được Duy đưa cho một cây “cám ơn hai nha”. Rồi An đi theo Duy ra phòng khách xun xoe “Cái này của hai hả, cái này của Ang hả? Hai bẻ ra cho Ang một cái hả? Thì Ang cám ơn hai lắm ha”.

Thỉnh thoảng nói câu gì đó rồi hỏi ba mẹ “phâng ni (funny) hông? mắc cười hông?”, rồi tự cười hắc hắc. Mẹ mà trả lời “mắc cười quá” thì bị sửa lưng ngay “phâng ni nữa”.

_DSC0606.jpg

Giống ông Thắng y chang

Em gái nói gì anh hai cũng dạ ngọt xớt. Em nói đi nói lại nhiều quá anh cáu lắm nhưng vẫn hét ầm lên “DẠ”. Mà lúc nào anh cáu thì mẹ cũng run, vì thể nào cũng xảy chuyện đánh nhau. Mà cái em An thì sợ anh đánh đau mà không hiểu sao toàn tìm cách chọc ngoáy dây thần kinh kiên nhẫn vốn không mấy co giãn của anh.

Chẳng hạn, hai anh em đang ngồi gà gật trong xe, bỗng An lên tiếng:
- Hai có yêu Ang không hai?
- Dạ có
- Hai có ngoang không?
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai? (cả nhà đang đi Bournemouth)
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- Dạ…Có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- DẠ CÓ (cáu lắm)
- (An giọng lí nhí) Hai ơi hai đừng nói to, Ang điếc tai.
- (Duy giọng mềm như bún) Dạ
- (An vẫn chưa buông tha) Hai ơi?
- dạ (ỉu xìu vì quá ngán ngẩm)

An và Duy đang ngồi chơi cạnh nhau. Bỗng An lên tiếng:
- Hai đừng giành đồ chơi của An nha hai. (của đáng tội bình thường Duy thấy An chơi cái gì hay thì đều lại gần miệng nói “cho hai mượn nha Ang” tay cướp khiến An òa lên khóc. Nhưng hôm nay thì không có chuyện gì xảy ra)
- Không, hai không có giành đồ chơi của Ang đâu.
- Hai đừng phá đồ chơi của Ang nha hai.
- Không, hai không có phá đồ chơi của Ang mà (bắt đầu nhấm nhẳng)
- (Thấy giọng Duy bắt đầu bực) Hai đừng bực mình nha hai.
- Hai không có bực mình mà.
- Hai đừng giận Ang nha hai.
- (Dằn từng chữ) Không Có Mà.
- Hai có buồn Ang không hai?
- Không, hai không có làm gì Ang hết. (ý là không phá không giành không bực không buồn)
- Hai không có buồn Ang đâu hả hai?
- Không!
- Thế hai làm gì? (ý là vậy hai đang cảm thấy như thế nào về An đấy. Mệt chưa?)

_MG_9821.jpg

Một hôm khác. Duy đang bực mình cái gì đó la hét um sùm. An lại gần thẳng tay tát một cái bốp vào mặt Duy. Duy bực quá khóc hu hu nên mẹ phải can thiệp:
- An, con không được đánh anh hai. Con làm mẹ buồn rồi đó. Nhìn mặt mẹ đây này (mẹ đang chuẩn bị làm một cái mặt buồn thiu cho An xem)
- (An chúi mặt vào ghế sofa giọng lí nhí) Con không thích nhìn mặt mẹ (rồi hé hé mắt nhìn lên).
Mẹ phải nhìn lên trời để nín cười.
Duy lồm cồm bò dậy:
- Ang mà đánh hai một lần nữa thì hai sẽ phạt An đó.
- (An giọng tỉnh bơ) Không.
- (Duy bắt đầu bực mình) Có.
- (vẫn tỉnh bơ) Không.
- (Hét lên) Có.
- (Càng tỉnh queo) Không có không có.
- CÓ.
- (An vẫn tỉnh bơ tủm tỉm cười, nhưng chắc cũng có hơi sợ nên giọng nhỏ dần đi) Không có không có không có.
- (Mẹ thấy Duy sắp nổ tung vì tức liền can thiệp) Em An nói chuyện mắc cười quá ha.
Và thế là cả ba cùng cười. An và Duy mà cãi nhau thì An càng lúc càng tỉnh như ruồi, còn Duy càng lúc càng bốc khói nghi ngút.

IMG_5020.jpg

Entry nào cũng kể chuyện An láu cá mà vẫn không hết. Chuẩn bị đi chơi, mẹ bảo An xuống mang giày đi. An bảo ngay “mẹ bồng Ang xuống cho nó nhanh”. Đi chơi về, mẹ đi lên lầu trước bỏ An ở dưới tự cởi giày. An nhăn nhó gọi với lên “mẹ bồng Ang lên đi mẹ, Ang mệt quá rồi, Ang chịu hết nổi”.

An tè ra quần nên ba đưa An vào phòng mặc tã. Ba nói:
- An hư lắm nha An, tè mà không gọi ba mẹ.
- (An quay phắt sang một bên, mắt nhắm tịt) Ang ngủ rồi, Ang mệt quá.

Mẹ đang đánh răng cho Duy, bỗng An bảo:
- Mẹ đừng bực mình Ang nha mẹ.
- Tại sao mẹ lại bực mình An?
- Nhìn nè (chỉ xuống đất, một dòng nước đang loang dần ra trên thảm)

Duy chuẩn bị đi học, An mon men lại gần “Ang thơm hai một cái được ko hai”. Duy lập tức chìa má cho em, rồi bỗng giật ngược lại “không được, miệng Ang dơ quá”. An tiu ngỉu chẳng nói chẳng rằng giơ tay tát Duy một phát vào má.

_MG_9832.jpg

Cả nhà mỗi người một việc, An thấy không được ai để ý thì lấy cái cây đập đập vào túi đồ của mẹ, vừa làm vừa nói “Ang lấy cái kiếm Ang chọc cho nó hỏng”.

An đứng nhún nhảy trên ghế ăn, ba bảo:
- Thôi ngồi xuống đi cô.
- (Phản đối liền) Không phải ngồi xuống đi cô.
- Thế ngồi xuống đi gì?
- Ngồi xuống đi bà.
- Ok, ngồi xuống đi bà.
Thế là An ngoan ngoãn ngồi xuống.

Mỗi sáng An đều có một niềm vui giản dị, ấy là i xong lật đật quay lại nhìn vào toilet và reo lên “CÓ PHÂNG!”. Có hôm còn thêm vài câu bình luận “Ang i da cục phâng to, VÀ An i da cục phâng nhỏ duôn. Có một cục phâng hình chái chim nữa” (đúng thật).

Thỉnh thoảng An dùng từ rất buồn cười. Chẳng hạn hình ‘trái tim’ thì trong đầu An cứ nghĩ ra chữ ‘màu tím’. Nên hôm nọ An bảo mẹ “cục phâng màu chím” làm mẹ ngạc nhiên không biết An ăn cái gì mà ra như thế. May mà An sửa lại ngay “cục phâng chái chim“. Hôm khác thì An chỉ hai trái tim màu đỏ treo trong xe bà chủ nhà và bảo “màu chím màu đỏ”.

Thấy mẹ mặc áo lạnh vào An vội vàng chạy theo “Ang muống mặc áo tủ lạnh“.

An vừa bấm ti mẹ vừa kêu “ding ding ding”. Thấy ti mẹ ướt (sữa chảy ra) An không chịu đòi ti bên kia. Sờ thấy khô An hỏi “ti bên này không có mưa hả mẹ?”.

_MG_9827.jpg

An lấy chân khều khều mặt ba:
- Đạp ba được không?
- Đạp ba thì ba đau đấy.
- Đạp nhỏ thôi mà.

Chuyện gì An cũng giải thích được rất tài tình “Tại sao con lại nằm lăn lê giữa nhà vậy?” “Tại vì để cho nó mau lớn” “Tại sao An chưa mang giày nữa?” “Tại vì Ang bực mình”. Riêng hôm nay An cởi phăng bib ra quăng phẹt xuống đất rồi lẩm bẩm “cởi bib da để cho nó thoáng”.

Hai anh em nhà này nói chuyện với nhau cute lắm:
- Phú có chim kìa hai ơi.
- Ừ, giống hai đó, giống ba luôn.
- Mắc cười quá ha hai ha.
- Ừ.
- Hai cười đi hai.
- Hì.

An rất là lý sự. Ba thấy An đứng nép vào chân ba trong bãi đậu xe thì hỏi “An sợ ô tô hả con?” “Không phải Ang sợ ô tô, Ang sợ ô tô ĐẾN”.

An ngồi trong toilet gọi mẹ “mẹ ơi, Ang i xong rồi” “mẹ ra đây, An đợi mẹ chút nha” “không phải mẹ ra đây, mẹ VÀO đây mà”.

An vào cũi mà ko chịu nằm xuống ngủ, cứ đứng gọi mẹ ời ời. Mẹ vào bảo:
- An nằm xuống nhắm mắt ngủ đi con. Các bạn Elaine, Sofia, em Phú, anh hai, ai cũng ngủ hết rồi đó.
- Ang ko muốn nằm xuống mà.
- Thế An đứng hoài mỏi chân thì sao?
- Thì Ang ngồi xuống (nói rồi ngồi phịch xuống)
- Thế An ngồi hoài mỏi lưng thì sao?
- Không, Ang ngồi hoài Ang mỏi mông.
- Thế An mỏi mông thì sao?
- Thì Ang nằm xuống (rồi ngã vật ra sau)
- An ngoan lắm, bây giờ nhắm mắt lại ngủ đi (hô hô hô).

So cheeky

An ngồi lẩm bẩm “mẹ cao, ba cao, hai cao, Ang không cao, tại vì Ang còn dỏ (nhỏ)”.

An đang ăn xoài, bà nội bảo “cho bà ăn với” An trả lời liền “bà nội không ăn được, bà nội ở VN, bà nội ở xa lắm”.

Mẹ ôm ghì An vào lòng:
- An là cô bé đáng yêu của mẹ.
- Ang là cô bé goang (ngoan) đáng yêu của mẹ Giang. Hai là cậu bé goang đáng yêu của ba Đông.
- Xong rồi sao nữa?
- Xong rồi dà…đắng một cái (rồi hai tay hai bên đánh một phát vào đầu mẹ và cười hắc hắc)

Sáng bà nội gọi skype. An la lớn “chào bà nội” rồi quay sang ba “ba bật webcam đi ba”. Tối để động viên An ăn rau nhiều, ba lôi máy ra giả vờ quay phim. An nhìn chăm chăm mấy giây rồi nhắc “ba mở cái nắp (ống kính) đó ra đi” (ba đừng tưởng lừa được An nhé).

Cả nhà thấy chuyện hai anh em có phâng ni hông? mắc cười hông?