Tag Archive for 'suy nghĩ'

Page 2 of 3

Đối thoại nhanh gọn

Mẹ đang tập thể dục bụng, An vừa đứng xem vừa hỏi han:
- Bụng mẹ to phải không mẹ? Mẹ tập thể dục là nhỏ hả mẹ? (Rồi vỗ bụng mình bộp bộp) Bụng Ang nhỏ nè.
Bình luận: Bụng An có khi nào mà nhỏ.

An lăn xả vào lòng mẹ rất láu cá:
- Cục cưng của mẹ nè. Con muống ăng kẹo.
- (Mẹ đánh trống lảng) Mẹ cho An tờ nhé. An có biết là tờ gì không? (ý mẹ là tờ i ti)
- LÀ TỜ GIẤY!

Mẹ và Duy ngồi học các loại hình:
- Đây là hình bình hành. Đây là hình bầu dục.
Một lát sau:
- Đây là hình gì con?
- Con không biết.
- Hình bầu…bầu gì?
- HÌNH BẦU CHỜI.

Ba mẹ con ngồi hát karaoke. An giữ rịt lấy micro mặc dù chẳng hát được câu nào. Mẹ bảo:
- Cho mẹ mượn micro với.
- Mi dô của Ang mà.
- Thế micro của mẹ đâu?
- (Tỉnh bơ chỉ qua Duy) Hai đang cầm kìa mẹ.

An ngủ dậy, mếu máo chạy sầm sầm ra phòng khách:
- Mẹ đừng để Ang MỘT MÌNH trong đó mà.

Tối trước khi đi ngủ An rất muốn mẹ vào phòng với An nên An hay kiếm chuyện:
- Con muốn uống nước mẹ ơi.
- Nước ngay đó An uống đi.
Một lát lại:
- Con không muốn ôm con bò nữa.
- Thế thì An bỏ ra.
- (Mếu máo) Con muốn ôm con bò mà. (Rồi òa lên khóc. Vô duyên ghê không. Mẹ cứ mặc kệ)
Một lát lại:
- Mẹ hát lullaby đi mẹ. (Thấy mẹ không nói gì) Mẹ hát rồi hả? Mẹ không hát nữa hả mẹ? (Mẹ vẫn im lặng)
Bắt đầu đứng dậy bám thành cũi vừa khóc vừa kêu:
- MẸ VÀO ĐÂY NÓI ANG KHÔNG ĐƯỢC KHÓC ĐI MẸ.

Sáng An ngủ dậy sớm hơn ba mẹ nên thường hay đứng trong cũi gọi ba hời hời. Lần nào ba cũng giả vờ ngủ say còn mẹ bảo An nằm chơi chờ ba ngủ dậy. Sáng hôm ấy sau một lúc đứng mỏi chân hò hét mà ba mẹ không động tĩnh, An than thở “Ang muốn xuống QUÁ TRỜI ba ơi”. Ba thương quá vùng dậy tức khắc.

Giờ ăn, An hứng chí la hét. Ba mắng:
- Minh An la hét um sùm quá nha.
- Binh Ang không la hét um sùm.
- Thế ai la hét um sùm?
- Minh Duy.
- (Mẹ bật cười ha ha).
- (Phụng phịu) Mẹ đừng cười. Ba đừng cười duôn.

Minh Duy bảo với ba:
- Ba mẹ lớn lên sẽ biết nấu ăn. Trong lòng con nói như thế và trong đầu con biết sự thật như vậy đó ba biết hông ba.

An hư bị mẹ mắng nên nhăn nhó “Mẹ đừng nói với chuyện với Ang. Mẹ nói với hai. Chỉ có ba thôi” (ý là chỉ có ba mới được nói chuyện với nàng, chẳng hiểu mấy cái lý lẽ này nàng ta học được ở đâu ra nữa). Hở một chút là “mẹ đừng nhìn Ang”, “mẹ đừng cười Ang”, “mẹ đừng nói An to”. Có hôm còn “mẹ đừng mắng Ang, BỰC…MÌNH…QUÁ…ĐI…THÔI”.

Minh Duy bắt đầu quan tâm đến cơ thể:
- Mẹ ơi tại sao ti mẹ dài mà ti ba không dài và ti con không dài và ti em An cũng không dài?
- Tại vì mẹ là con gái, ti mẹ dài là để cho các con bú. Mai mốt em An lớn lên ti em An cũng sẽ dài, vì em An cũng là con gái giống mẹ.
- Tại sao mẹ lại có Minh Duy và Minh An trong bụng?
- Tại vì trong bụng mẹ có hai quả trứng, khi ba mẹ ôm nhau thì một quả nở ra Minh Duy và một quả nở ra Minh An. Quả Duy nở trước nên Duy làm anh hai. Quả An nở sau nên An làm em gái.
- Xong rồi trong bụng mẹ có quả trứng nở ra BÀ NỘI VỚI LẠI CHÚ HIẾU VỚI LẠI CÔ THƯ phải không mẹ?

- Ang diếm Ang diếm.
- An liếm cái gì?
- (Chỉ nắp thùng rác) Ang diếm cái này nè ba ơi.

Duy và An:
- An ơi ra đây chơi với anh hai đi, để cho ba mẹ NGỦ XONG. (cuối tuần hai đứa toàn dậy trước, kéo nhau ra phòng khách chơi để cho ba mẹ nướng khét lẹt).

- An ngồi xuống bậc này hai mang giày cho. (Mẹ bảo hai anh em xuống nhà mang giày chuẩn bị đi chơi)
- (Một lúc sau) Giỏi quá, hai giỏi quá (chắc là Duy đi giày cho An xong rồi)

- Em An mặc áo này đẹp quá mẹ G ơi.
- Cám ơn hai nha.
- Em An nói dễ thương quá à. Áo em An đẹp TRỜI ƠI TRỜI ƠI luôn. Có sọc ngang đẹp quá. Có hoa đẹp quá. Có màu hồng đẹp quá. Đẹp quá trời đẹp luôn. (An nghe Duy khen khoái quá nhảy chồm chồm cười hích hích).

An chẳng biết đau cái gì cứ hờ hờ khóc. Mẹ thơm rồi vẫn khóc. Bỗng An nín bặt mặt tỉnh queo “An khóc giả vờ đó mẹ”.

Duy bảo với mẹ “Lại đây con thơm cho một cái nào”.

Đi ngoài đường Duy cầm túi đựng bánh trong tay “Con vứt cái này xuống đường nó sẽ thành rác, con mang về nhà con vứt thùng rác thôi mẹ”

Duy bị An mắng “Don’t do that HÀI” (chuẩn giọng Anh luôn, nên “hai” thành “hài”). “Hai đừng làm vậy Ang bực mình hai nha hai”.

Mẹ bị An mắng “An phun mẹ CHẾT luôn”. “Sao mẹ cứ thơm đầu con hoài vậy?”. (An bị đau tay mà mẹ cứ thơm vào đầu An). “Mẹ xích ra cho Ang đọc truyện nào”.

Ba bị An mắng “Ba bỏ tay Ang ra, ba đừng giữ tay Ang”.

- Con chim kìa mẹ ơi.
- Ừ đúng rồi đó con. Con chim gì thế nhỉ?
- ANG NGHĨ LÀ con chim nó bay trên trời đó mẹ. (Trớt quớt à con gái ơi).

Duy đang xếp xe bus, An cứ mon men lại gần tìm cách xô đổ. Sau 3, 4 lần như vậy Duy bực quá hét ầm lên:
- AN, ĐỪNG LÀM NHƯ VẬY!
- (An giọng lấm lét nhưng vẫn cố vớt vát) Hai…đừng…nói…Ang…to…Ang…bực…mình…đó…nha…hai.
- Không, hai sẽ bực mình, An sẽ không giỏi.
- Hai thích bực mình hả hai? (Trớt quớt nữa rồi).

Mẹ chỉ quả dưa hấu hỏi:
- Quả gì đây An?
- Quả xoài, TO.

Đang đi ngoài đường, An tự dưng thỏ thẻ với mẹ “cô Hương nói là An xinh lắm đó”.

Mẹ vừa mắng An và An xin lỗi mẹ xong:
- Mẹ bực mình Ang hả mẹ?
- Không mẹ ko bực mình An đâu, mẹ yêu An lắm.
- Mẹ ko bực mình Ang hả mẹ? Mẹ CHỈ YÊU ANG THÔI hả mẹ?
- Ừ mẹ yêu An lắm.
- Hí hí, thích quá. Ang CŨNG yêu mẹ lắm. (Nói rồi ôm tay mẹ áp vào má hôn hít).

- Mẹ dửa dít cho Ang trong toi dét đi.
- Đ*t An to lắm, không rửa trong toilet được.
- Khôooooong, dít Ang nhỏ mà.

An đòi xuống và mẹ yêu cầu phải nhờ lịch sự “Mẹ Giang ơi, cho con được xuống giùm Ang đi”.

An thấy Duy uống mãi ko hết ly sữa bèn ra đứng trước mặt anh hai lên giọng “hai uống sữa đi, một hai ba bốn chín mười”.

Duy bị mẹ mắng vì nghịch làm hỏng tài liệu trong máy tính. An nhanh nhảu “Em MA không bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi, hai bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi”.

Duy làm gì sai An cũng ra mách “An không bị ho đó mẹ”, “Ang không làm đổ sữa đó mẹ”. Ý là cô nàng rất đáng khen đấy. Còn bị mẹ mắng “An hư quá” thì nhăn nhó ngay “Không, Ang giỏi lắm, hai hư lắm”.

Đối thoại 3 tuổi

Duy (đang chơi tàu hỏa): Mẹ mẹ, cái tàu này nó có ống hói ớ mẹ.
Mẹ : Vậy hả con. Tại sao tàu lại có ống khói vậy?
Duy: Tại vì nó có hói trong bụng nó ớ.
Mẹ tò mò: Ủa tại sao nó lại có khói trong bụng vậy?
Duy: Tại vì nó ăn cơm vào bụng ớ, cơm nóng nên bụng nó có hói ớ. Vậy ớ biết không mẹ?

Ba và Duy trên đường đi học ngang qua bến xe bus.
Duy nhìn thấy bảng chỉ giờ: Cái gì vậy ba?
Ba: Bảng chỉ giờ xe bus đó con.
Duy nhăn nhó: Xe bus nó đâu có tay đâu mà chỉ.

Duy kể mẹ nghe: Máy bay nó có cánh quạt chỗ này này.
Mẹ: Tại sao máy bay phải có cánh quạt vậy con? (định bụng nhân tiện giải thích cho con về vai trò của cánh quạt đối với máy bay)
Duy trả lời tỉnh bơ: Tại vì máy bay bị nóng nên nó có cánh quạt ớ.

Tối nào Duy cũng phải rửa đ*t. Con rất là không thích bị cởi quần nên thắc mắc: Tại sao phải rửa đ*t vậy mẹ?
Mẹ: Vì cả ngày con đi tè, nước tè nó dính vào chim con. Nếu con không rửa đ*t trước khi đi ngủ thì lúc con ngủ, nước tè nó sẽ ăn vào da con làm cho con bị ngứa.
Duy bắt bẻ: Nước tè nó đâu có miệng đâu. Nó cũng không có mắt có mũi luôn.

Duy tình cờ nhìn thấy chân mẹ: Chân mẹ giống chân con voi quá à.
Ba cười hô hố. Mẹ không tin vào tai mình: Con nói gì con nói lại đi?
Duy xổ toẹt: Cái đùi ớ.
Mẹ im thít không dám hỏi gì thêm.

Một hôm ba chưa kịp mặc áo. Duy thốt lên: Tại sao mà ti ba xẹp lép vậy ba?

Ngồi nhìn mẹ một hồi đột nhiên hỏi mẹ: Mẹ có chim không?
Mẹ cố lắm mới không cười: Mẹ không có chim.
Duy: Vậy mẹ tè bằng cái gì?
Mẹ: Mẹ tè bằng cái khác.
Duy: Mẹ tè bằng bướm hả? Giống em An hả?

Duy sau một hồi tranh cãi với ba mẹ về một chuyện gì đó thì xịu mặt xuống: Ba mẹ nói nhiều quá làm con bị nhức đầu. Hoặc: Mẹ nói như vậy làm con bực mình rồi. Con không nói chuyện với mẹ nữa. Con nói chuyện với ba thôi.

Thỉnh thoảng lại ôm ba: Duy thương ba lắm.

Tối trước khi đi ngủ: Mẹ thơm con chưa?
Mẹ: Mẹ vừa thơm con xong.
Duy: Mẹ thơm nữa đi.
Mẹ thích lắm nhưng vẫn cứ hỏi: Tại sao Duy thích mẹ thơm nhiều?
Duy: Tại vì Duy yêu mẹ.
Mẹ lên tiên luôn.

Mỗi khi mẹ nhỏ thuốc mũi cho An là Duy đều lại gần xoa đầu em. Duy nói Duy làm vậy để em khỏi hóc. Thấy em chịu ngồi yên cho mẹ đánh răng Duy cũng khen: em An đánh răng ngoan quá à.

Đây là Duy bảo Duy làm chú phi công. Đố cả nhà biết Duy đội cái gì lên đầu:

_DSC6346.jpg

Những mẩu chuyện nhỏ

IMG_0163.jpg

Trong ngày mẹ thích nhất là lúc đón Duy đi học về, được nghe cái giọng líu lo của Duy nói đủ thứ chuyện:

- Hôm nay có bạn i trong quần, hơi thối quá.
- Vì sao bạn lại i trong quần vậy ta?
- Bạn i trong quần vì…vì…vì giống em Minh An (vừa nói vừa nhướn mắt nhìn mẹ, ý hỏi con nói vậy có đúng không)
- Vậy MD có i trong quần không?
- Không, vì MD là anh hai mà (vừa nói vừa vỗ ngực)

- Bạn bị chảy máu ở trên đầu luôn đó.
- Ủa sao bạn bị chảy máu vậy con?
- Bạn đụng đầu vô tường đó.
- Tội nghiệp bạn quá ha. Vậy MD có lại xoa đầu cho bạn không?
- KHÔNG (lắc đầu kiên quyết)
- Ủa sao kỳ vậy. Con không tội nghiệp bạn à?
- MD lấy KHĂN, MD lau cho bạn bằng KHĂN (nhấn mạnh từ khăn, hổng biết vì sao)
(Chút sau mẹ hỏi lại cô, cô nói có bạn bị chảy máu thiệt, nhưng MD đâu có lau khăn cho bạn đâu. Xạo ghê! Chắc tại thấy mẹ kết tội ghê quá phải chế ra cho mẹ đỡ tấn công)

- Cố lên cố lên (vừa nói vừa hì hục leo lên xe máy). Xe máy có uống sữa nên CAO (rất hay nhấn mạnh từ cuối cùng).

Một anh lớn chen lấn rồi thúc đầu gối vào mặt MD mà không xin lỗi. MD la lên:
- MD đau rồi. Anh xin lỗi đi!
Anh vừa bỏ chạy vừa lắc đầu. Một lúc sau một anh khác lại chơi thì nói chuyện hỏi han MD rất dễ thương. Lúc anh đi rồi MD buông một câu:
- Anh này có lịch sự. Anh kia không ngoan.

Đang ngồi chơi tự nhiên phát biểu:
- Ông kẹ bắt.
- Ông gì? (mẹ ngạc nhiên vì đâu có dạy Duy từ này bao giờ đâu)
- Ông kẹ. Ai, ai không ngủ là ông kẹ bắt (chắc là bị các cô dọa rồi)

Giả bộ đi chợ mua chuối cho mẹ ăn. Cầm nải chuối không khí lên rồi hỏi:
- Thẻ của Duy đâu rồi ta? (thò tay vào túi rồi reo lên) Ở trong này rồi.
- Đâu, thẻ con đâu mang ra trả tiền đi.
- Ở TRỎNG á. (rút thẻ ra đưa cô bán hàng không khí)
- Con nhớ bấm PIN number nha.
- (Lại bấm vào cái cột, miệng kêu “ding” rồi la lên) Cô, trả lại thẻ cho Duy đi.
- Chuối này, này. Mẹ ăn đi. Bóc vỏ nhá. Kẻo không ăn được. Bị nghẹn, bị ói.
Chùi ui, xúc động quá chừng. Con trai có hiếu ghê.

Dạo này Duy thường xuyên hỏi “là cái gì?”, “nghĩa là gì?”, “như thế nào?”, “để làm gì?”, “tiếng Anh là gì?”. Nhiều khi mẹ không biết trả lời làm sao. Ví dụ:

- Uống sữa để làm gì?
- Để mau lớn
- Mau lớn để làm gì?
- Để làm hoàng tử
- Làm hoàng tử để làm gì?
- Để bắt con rồng hung ác
- Bắt con rồng hung ác để làm gì?
- Để bảo vệ ba Đông mẹ Giang và em Minh An
- Bảo vệ ba Đông mẹ Giang và em Minh An để làm gì?
… (mệt luôn)

Ngoài lề: đây là cái lưng ngắn ngủn tròn xoe của em MA hôm chủ nhật mặc cái áo cô Quế tặng đi thăm bạn An Phú nhà cô Hương bác Mẫn. Nhìn ghét không chịu được:

IMG_0155.jpg

Bạn An Phú đây. Bạn mới có 2.5 tháng thôi, nhưng bự gần bằng MA rồi. Hai bạn rất là tình thương mến thương. Lúc nào đặt Phú ngồi chụp hình cạnh MA là Phú cũng dựa sát rạt vào người MA vậy đó. Còn khoác tay nữa chứ. MA cũng tình cảm không kém, lâu lâu quay qua bạn âu yếm liếm vài đường:

IMG_2800.jpg