Dạo gần đây Duy hay tự nhắc mình “suy nghĩ” mỗi khi làm việc gì sai và bị người lớn nghiêm mặt. Nguyên do là hôm qua bà nội đút cơm Duy ăn mà Duy cứ leo lên bàn không chịu ngồi yên một chỗ, bà bèn bảo “Nếu con không ngoan bà cho con vào phòng để con suy nghĩ đấy”. Bà kể Duy nghe thế thì ngoan ngoãn ngồi xuống ghế cho bà đút cơm. Chắc là Duy nhớ đến sự việc xảy ra cách đây khoảng 3 tuần.
Hôm đó Duy đi chơi về đói bụng mà mẹ mang cơm lên để trên bàn rồi chưa cho ăn, bắt phải đi rửa tay. Duy tức khí gạt phắt bát cơm xuống thảm, cơm văng tung tóe. Mẹ lập tức xốc nách Duy mang vào phòng, đóng cửa lại sau khi bảo “Con ngồi đây suy nghĩ về việc con vừa làm đi”. Mẹ nói rất bình tĩnh, không lên giọng chút nào. Chẳng biết Duy hiểu gì không, nhưng thấy mẹ đi ra thì khóc quá trời đất (lần đầu tiên bị nhốt mà). Mẹ cứ kệ dù bà nội sợ Duy ói. Mẹ nghĩ nếu Duy ói thì mẹ sẽ dọn, nhưng phải dạy cho con hiểu cái gì được làm, cái gì không được phép. Duy khóc, lúc dữ dội lúc âm ỉ. Mẹ để Duy khóc một lúc, rồi lựa lúc Duy đang âm ỉ, bước vào. Duy thấy mẹ thì lao lại ôm chân đòi mở cửa đi ra. Mẹ khép cửa lại bảo “con ngồi xuống đây mẹ giải thích con nghe vì sao con bị phạt thế này”. Thế là Duy càng gào lên đòi đi ra. Duy giãy dụa thì mẹ nắm tay Duy (mẹ không nắm chặt khiến Duy đau đâu, nhưng Duy không thể nào rút tay ra được). Duy càng hét mẹ càng nói nhỏ, để Duy phải ngưng khóc mới nghe được mẹ. Hiệu nghiệm lắm, Duy nín liền, đứng yên nghe mẹ nói. Mẹ ngồi xuống để mẹ cao bằng Duy (chiêu này mẹ học trong Supernanny, làm vậy con dễ nghe mình hơn, không nên mắng từ trên cao xuống), nhìn vào mắt Duy và bảo “Hôm nay con có 3 lỗi, một là phụ công bà nội làm cơm cho con, hai là làm đổ cơm ra nhà khiến mẹ phải dọn, ba là con phản ứng với mẹ như vậy là có thái độ vô lễ”. Mẹ vừa nói vừa đưa từng ngón tay ra giảng giải. Mẹ lặp lại hai lần cho Duy nhớ. Xong mẹ yêu cầu Duy xin lỗi mẹ mới được đi ra. Đấy cũng là lần đầu tiên Duy nghe thấy từ “xin lỗi”, chắc không hiểu lắm nội dung của nó, nhưng thấy mẹ yêu cầu thế thì nhất định không chịu làm. Mẹ lại lặp lại một lần nữa 3 lỗi của Duy, bảo vì con phạm 3 lỗi này nên phải xin lỗi mẹ mới được ra. Duy vẫn không chịu. Mẹ nghĩ có lẽ mẹ phải nhượng bộ Duy một chút. Mẹ bèn nói “Thôi được rồi, con chưa hiểu từ xin lỗi, vậy thì con dạ mẹ đi, mẹ sẽ cho ra”. Mẹ nghĩ nhượng bộ thế này để không gây căng thẳng một lần nữa, mà vẫn đạt được mục đích. Thế là Duy dạ thật dài và to. Mẹ tiếp tục dặn dò trước khi cho Duy ra “Ra ngoài kia mẹ sẽ rửa mặt cho con, rồi con phải ngồi ngay ngắn vào bàn ăn và tự xúc ăn. Nếu con không làm thế, mẹ sẽ không cho con ăn nữa” (tất nhiên mẹ biết Duy đói mới dọa thế). Kết quả thật không ngờ, Duy thun thút đi ra rửa mặt, thun thút đi vào ăn cơm. Duy ăn ngon lành lắm, chắc vì sẵn đói lại còn phải khóc một trận nữa mà. Lúc ăn Duy đã vui vẻ trở lại, vì mẹ bày trò đùa với Duy.
Hôm qua Duy ngồi ăn cơm, vừa ăn vừa nghịch nên mẹ nghiêm mặt nhìn Duy. Duy tròn mắt nhìn mẹ một lúc rồi tự động bảo “suy nghĩ”, làm mẹ phì cười. Hôm nay cũng thế. Duy tự bảo “suy nghĩ” khá nhiều lần. Sau mỗi lần như vậy Duy lại tự động thôi không nghịch nữa (nhưng chỉ mấy phút sau Duy lại quên ngay, lại nghịch à, đúng là trẻ con).
Tuy nhiên mẹ không muốn lạm dụng hình phạt nhốt vào phòng “suy nghĩ”. Vì mẹ muốn hình phạt đó là hình phạt cao nhất, muốn con phải sợ hình phạt này. Mà muốn thế thì không nên đem ra dọa nhiều, sẽ mất tác dụng. Chỉ khi nào lỗi Duy thật nặng, như phản ứng bằng cách hất đổ bát cơm hoặc ném đồ đạc, cố ý đánh người khác, v.v… thì mới phạt như vậy. Còn những lỗi bình thường thì sẽ có những hình phạt nhẹ hơn mà vẫn có tác dụng, như không cho xem hoạt hình (Duy rất thích cbeebies của bbc), bắt đứng vào góc nhà. Vì vậy hôm nay khi thấy ba thỉnh thoảng lại bảo “ba cho con vào phòng suy nghĩ đấy” thì mẹ yêu cầu ba đừng dọa con thế nữa. Dọa mãi Duy lờn thì lại phải nghĩ ra hình phạt nào nặng hơn, mà ba mẹ thì không muốn dùng biện pháp đánh chút nào.
Về chuyện xin lỗi thì Duy đã có những tiến bộ rõ rệt.
Hôm vừa rồi Duy lại một lần nữa bị nhốt vào phòng “suy nghĩ”, vì tội đánh mẹ và (vô ý) gạt đổ chén cơm. Lần này Duy khóc to nhưng một lát nín luôn. Lúc mẹ vào thấy Duy đang nằm trên nệm chân lắc lắc (nhưng không dám chơi đồ chơi). Thấy mẹ Duy lại mếu máo. Mẹ giải thích cho Duy các lỗi của Duy, rồi lại yêu cầu Duy xin lỗi mẹ. Lần này suy nghĩ một lúc Duy nói “xin lỗi”, vừa nói vừa quay mặt đi chỗ khác, nhăn nhăn cái mũi ra chiều xấu hổ lắm. Vậy là Duy đã chính thức biết nói xin lỗi rồi đó. Lúc cho Duy ra mẹ yêu cầu Duy xin lỗi bà nội nữa vì tội làm đổ cơm bà nấu cho Duy.
Đến hôm làm ba buồn vì đánh ba, Duy cũng biết xin lỗi ba, dù mẹ phải dùng chiêu “nếu con không xin lỗi ba thì con sẽ phải đứng góc này và không được đi đâu hết”. Hình như cho tới lúc đó, Duy chỉ mới biết xin lỗi mẹ thôi, nên lúc phải xin lỗi ba, Duy xấu hổ.
Nhưng hôm đi chơi với bạn, Duy làm bạn khóc, mẹ yêu cầu Duy xin lỗi bạn thì Duy lại nhất định không chịu. Chắc Duy thấy mất mặt khi phải xin lỗi bạn cùng tuổi. Mẹ phải lôi Duy ra một góc, giải giải rất nhiều cho Duy hiểu là phải biết chia sẻ đồ chơi, rằng con làm bạn đau bạn khóc tội nghiệp, thì phải biết xin lỗi bạn chứ. Duy vẫn không chịu xin lỗi. Mẹ bảo thế thì con đứng đây suy nghĩ về hành động của con đi, không được đi đâu hết. Duy đứng một lúc thì tự động ra xin lỗi bạn.
Bây giờ thì Duy nói xin lỗi đã dễ dàng và tự nhiên hơn. Ba mẹ cũng thường hay xin lỗi Duy mỗi khi vô ý làm Duy đau. Ba mẹ muốn dạy con rằng xin lỗi không có gì đáng xấu hổ, mà là một việc làm tự nhiên, mỗi khi mình có lỗi với ai đó.
Đi shopping cho Christmas
Bình luận mới