Tag Archive for 'tập ngủ'

Chuyện dài kỳ về MA – Kỳ 1: chuyện ngủ

Đã lâu rồi mẹ không viết chút gì kể chuyện MA. Lần cuối cùng cách đây 2 tháng. Bà nội nhắc suốt. Ông ngoại bảo “ngày nào ba cũng lên mà không thấy gì”. Mẹ áy náy lắm, vì MA có bao nhiêu chuyện mới kể từ hồi đó. Nhưng không hiểu sao mẹ không thể ngồi viết về con được. Có lẽ vì mẹ không biết phải bắt đầu bằng chuyện gì và kết thúc ở đâu. Đã bảo nhiều chuyện để kể lắm mà lại.

Thôi bắt đầu bằng chuyện ngủ nhé. Vì chuyện này làm mẹ sung sướng nhất. Mẹ đã thành công trong việc tập cho con tự ngủ. Bây giờ mỗi tối đưa con vào phòng xong là mẹ có thể đường hoàng đi ra đóng cửa. Con nằm trong phòng tối om chẳng hó hé gì. Chỉ 10 phút sau thì con đã ngáy khò khò. Ôi chao là sung sướng.

IMG_3796.jpg

Sung sướng là bởi vì mẹ không phải nằm chịu trận trong phòng với con, sốt ruột không thể tả vì nghĩ đến một chương trình tivi yêu thích đã đến giờ chiếu hay bộ phim ba rủ xem từ chiều. Hoặc nóng lòng muốn chuẩn bị nguyên liệu để ngày mai làm món gì đó đặc biệt. Nhưng sung sướng hơn cả là chuyện con ngủ được thẳng giấc đến sáng, nếu giữa đêm có tỉnh dậy thì cũng biết tự ngủ lại mà không cần mẹ dỗ. Giấc ngủ của con đã sâu hơn, dài hơn, và ban ngày con ít ngáp hơn. Tất cả cũng vì con đã biết tự ru mình vào giấc ngủ từ đầu hôm.

Mọi chuyện bắt đầu từ hồi mới chuyển sang nhà mới. Không hiểu sao đợt đấy con ngủ không ngon giấc. Từ chập tối đi ngủ cho đến sáng con thức dậy cả 5, 6 lần. Nhất là đoạn đầu hôm (lúc ba mẹ đang mải mê theo dõi một bộ phim hấp dẫn, phải pause đi pause lại mấy lần, mất hết cả hứng thú) và đoạn gần sáng (lúc ba mẹ đang say giấc nồng mà mẹ phải bò ra khỏi chăn ấm để dỗ con, đoạn này nhấn mạnh là chỉ có mẹ chứ ba thì con khóc váng bên tai cũng ngủ ngon lành hihi). Rồi vì mẹ buồn ngủ quá lại mang con qua giường ba mẹ và dùng chiêu thức “cả vú lấp miệng em” nên con đã hư lại càng hư. Đêm nào cũng dậy đòi sang giường ba mẹ cả. Giai đoạn đấy quyết tâm của mẹ lên đến đỉnh điểm. Mẹ bảo bây giờ ra sao thì ra, mẹ nhất định phải tập cho con tự ngủ đến nơi đến chốn, không như bao nhiêu lần bỏ dở trước kia vì không thi gan nổi với con.

Mẹ mất một tuần suy nghĩ tham khảo đủ mọi nơi mà vẫn chưa ưng chiến lược tập ngủ nào. Cách thì để con khóc lâu quá. Cách thì thời gian tập dài quá. May sao một hôm ba mẹ đang soạn sách của gia đình thì mẹ nhìn thấy quyển “Solving your child’s sleep problems” của Dr Richard Ferber. Mẹ giở ngay phần cần tham khảo. Ông này có một cách tập ngủ khá dung hòa, vừa giải quyết được vấn đề trong thời gian ngắn mà lại không làm baby và cha mẹ quá stressed. Cách của ông không mới, nhưng điều quan trọng là ông mô tả rất kỹ càng, nên mẹ áp dụng đầy tự tin, vì dù hoàn cảnh nào thì mình cũng biết là phải làm gì. Và có lẽ vì tự tin mà mẹ đã thành công. Chỉ sau một tuần, con gái mẹ đi vào nề nếp ngay.

Cách của ông ấy như thế này:
1. Thiết lập một bedtime routine cho bé. Với MA thì mẹ làm thế này: đánh răng, rửa mặt, rửa đ*t, thay tã, đọc truyện, ti, hát lullaby, mặc áo ngủ và khò. Với những câu nói dẫn dắt như “mình đi đánh răng rồi đi ngủ con nhé”, “mình đọc truyện xong mình ti rồi mình ngủ với Piglet và gấu Pooh ha”. Cái câu “mình ngủ với Piglet và gấu Pooh” chính là câu thần chú của mẹ, vì mỗi lần nghe câu đó là MA biết mình sắp phải vào cũi một mình.
2. Đặt bé vào giường của bé và đi ra.
3. Bé sẽ khóc. Ba mẹ phải để bé khóc một lúc. Thời gian khóc phụ thuộc vào giới hạn chịu đựng của ba mẹ. Ví dụ mẹ chịu được 15 phút nghe con khóc thì để 15 phút sau mới quay vào. Nhưng ông ấy cũng khuyên mới tập thì để bé khóc 5 phút thôi.
4. 5 phút trôi qua, mẹ vào dỗ bé. Mẹ có thể hát, vỗ lưng, vuốt ve, sửa quần áo. Thậm chí mẹ có thể shortly bế bé ra khỏi cũi. Mẹ ở lại chừng 2 đến 3 phút rồi đi ra, dù bé có đang khóc hay đang nín. Điều quan trọng là phải đi ra lúc bé còn thức. Nếu thấy bé sắp ngủ thì phải đi ra ngay.
5. 10 phút sau nếu bé vẫn khóc thì lại vào. Dỗ bé 2, 3 phút rồi đi ra. Có thể bé đang khóc âm ỉ thì đến thời hạn 10 phút và khi mẹ vào bé sẽ gào lên. Nhưng đừng vì thế mà ngại vào. Mẹ phải xuất hiện để bé thấy là bé không bị ba mẹ bỏ rơi.
6. Lần này thì đợi 15 phút. Và từ đây về sau mỗi khoảng thời gian khóc sẽ là 15 phút vào thăm bé một lần cho đến khi nào bé ngủ. Đêm đầu tiên mẹ tập cho MA, MA đã ngủ ngay lần 15 phút đầu tiên. Có nghĩa là suốt quá trình tập, mẹ chỉ phải vào với An 2 lần thôi.

Ông ấy cũng dặn thêm là:
- Quy trình này áp dụng cho mọi trường hợp đi ngủ, ngủ đêm cũng như ngủ ngày, kể cả khi bé thức dậy giữa đêm. Tuy nhiên, nếu là ban ngày, và nếu bé khóc được 1 tiếng đồng hồ mà vẫn không ngủ thì bỏ giấc đấy, tiếp tục lịch sinh hoạt như bình thường. Nghĩa là đến giờ ngủ của giấc sau thì mới cho đi ngủ tiếp.
- Bedtime routine không bao giờ được bỏ qua. Kể cả người lớn cũng cần có bedtime routine của mình huống gì trẻ em.
- Đừng vì muốn bé ngủ dễ mà để bé bị quá giấc. Khi đó bé quá mệt và lại càng khó ngủ. Tốt nhất là bắt đầu bedtime routine trước khi bé buồn ngủ khoảng 20 phút. Và giờ ngủ của bé phải cố định mỗi ngày.
- Trẻ em đi ngủ sớm thì thường sẽ thức dậy muộn hơn là đi ngủ quá muộn. Cách để bắt một bé quen ngủ muộn dậy muộn phải đi ngủ sớm hơn là thay đổi từ từ. Đầu tiên là đánh thức bé dậy sớm hơn bình thường 15 phút, và buổi tối hôm đó cho đi vào giường sớm hơn thường lệ 15 phút. Cứ thế mà dịch lên cho tới giờ mong muốn.
- Chỉ khi trẻ ngủ say liên tục từ 2h trở lên thì chiều cao trẻ mới phát triển.

Chú thích thêm là ở Anh trẻ em từ 3 tuổi trở lên không ngủ trưa nên được khuyên đi ngủ tối từ 7h để đảm bảo một ngày ngủ được 12 tiếng.

Một số điều mẹ ghi nhận khi tập cho MA:
- Buổi tối con hợp tác hơn ban ngày. Sau 3 tối thì con ngủ ngoan không cần mẹ cho đến sáng. Nhưng ban ngày thì hễ mẹ ra khỏi phòng là con khóc ầm lên. Có hôm khóc một tiếng phải cho ra. Sau này mẹ nghĩ ra một cách tránh gây căng thẳng mà mẹ vẫn không phải ru con. Đấy là mẹ cũng leo lên giường mẹ, đắp chăn nằm ngủ. Con thấy mẹ nằm đấy thì yên tâm ngủ ngon. Mẹ cũng được một giấc 15 phút (mẹ chỉ cần 5 phút chợp mắt là đã thấy tỉnh táo rồi).
- Kể từ khi tập ngủ thành công con ngủ say hơn thấy rõ. Ba mẹ có thể gây những tiếng động mà con vẫn ngon giấc. Không như trước kia cả nhà phải rón ra rón rén. Thậm chí lúc ba mẹ vào phòng đi ngủ, con nghe tiếng chăn gối sột soạt cũng dậy khóc ré lên.
- Ban ngày con vui vẻ hơn nhiều, không còn hay ngáp vặt và cáu kỉnh nữa. Thậm chí con có thể đi chơi và bỏ luôn giấc ngủ buổi sáng. Đến chiều ngủ bù 2-3 tiếng.

Một vài chuyện buồn cười quanh chuyện ngủ của MA:
- Mấy hôm đầu con vẫn quen thói thức giấc vào lúc 4h, kêu réo ba mẹ ầm ĩ. Mẹ cứ đều đều nghiêm giọng “An, nằm xuống ngủ đi”. Thế là con đang đứng vịn thành cũi lại buông người té cái rầm, mặt úp xuống, cả người bó trong cái áo ngủ, nằm im thin thít.
- Có hôm cũng 4h sáng, con khó ngủ nên mẹ hát con nghe. Mẹ hát hết bài Lullaby rồi im. Con lập tức réo “HÁC ĐIIIIIII!” làm mẹ buột miệng “ối giời ơi bà ơi, bà ngủ đi cho tôi nhờ”. Thế là con lại im thin thít.
- Tối nào con cũng nhắc nhở mẹ: “nhứa, bôi chem”, rồi “đọc chuện”, “ti, ti mà mẹ”, “mặc áo”, và “hác đi”. Con luôn biết rõ mình muốn gì vậy và điều khiển mẹ theo ý muốn của con (hihi dù mẹ là người đặt ra routine này, nhưng thôi cứ để con tưởng vậy đi cho con sướng).
- Lần nào cũng vậy, khi con đang ti, mắt nhắm tịt mà mẹ hỏi “Con ti xong chưa? Thơm mẹ cái đi rồi mặc áo ngủ vào mà xuống ngủ với Piglet và gấu Pooh nào”. Con lập tức nhả ti ra để trả lời “chong mời” và cúi xuống thơm mẹ chụt một cái dù mắt vẫn nhắm tịt. Thế nhưng nếu mẹ mà tự ý rút ti ra thì chết với con.
- Một hôm, lúc mới tập cho con, con khóc 1h buổi sáng nên mất giấc ngủ. Buổi trưa con lại khóc 1h nữa. Thế là mất luôn 2 giấc. Khi mẹ cho con ra ăn snack, con bốc được vài miếng. Mẹ quay đi quay lại đã thấy con thế này:

_DSC6110.jpg

Con thuộc loại lỳ ghê gớm. Mệt thế mà vẫn khóc cả tiếng cho được.
- Nói đến tính gan lỳ của con, mẹ phải kể chuyện này. Hôm đó cũng là lúc mới tập ngủ. Cũi của con vẫn còn kê cạnh giường ba mẹ. Đầu tiên mẹ bỏ con vào cũi và đi ra. Một lúc sau nghe tiếng con kêu khóc đòi “xuống, xuống”. Vào thì đã thấy con đang ngồi mép giường ba mẹ đòi bế xuống. Hú hồn, may mà con chưa ngã xuống đất. Rồi mẹ bỏ con trở lại cũi và bỏ hết chăn gối trong cũi ra vì nghĩ chắc là con lấy chăn làm kệ leo ra giường.
Đây cũi kê thế này

_DSC5935.jpg

Một lúc sau lại nghe tiếng con kêu “xuống, xuống”. Vào thì đúng là con lại đang ngồi cheo leo trên mép giường ba mẹ. Chắc là con thò chân qua khe cũi để gác lên nệm rồi leo ra. Mẹ bèn kéo cái cũi cách giường một quãng rồi đi ra, chắc mẩm phen này con chịu chết.

_DSC5934.jpg

Được một lúc lâu lâu ba mẹ nghe một tiếng bịch. Mẹ hỏi ba “An nó có leo ra khỏi cũi được không anh nhỉ?”. Ba lắc đầu quả quyết “không có đâu”. Vì ba đã hạ nền cũi xuống nấc dưới. Con muốn leo ra phải gồng tay rất khỏe, đu cả thân hình qua thành cũi mới được. Rồi ba còn bảo “nó mà leo ra được thì đã gõ cửa nãy giờ rồi”. Không ngờ ba vừa dứt lời thì ba mẹ nghe tiếng con vừa gõ cửa ầm ầm vừa khóc đòi ra. Mẹ vọt vào, mở cửa bế thốc con lên, mà thật tình không thể hiểu con leo ra bằng cách nào. Không những con leo ra khỏi cũi mà còn rớt luôn xuống đất chứ không qua trung gian cái giường nữa. Một bên má của con đỏ lựng, ấm nóng. Có lẽ đó là bề mặt tiếp đất khi con đáp xuống. Thương ơi là thương. Ba sợ quá nhanh chóng mang đồ nghề ra hạ nền cũi xuống sát đất luôn.
Đây là con gái mẹ khi vừa bị ngã:

_DSC5931.jpg

Trông yêu yêu thế thôi chứ lỳ khủng khiếp.

Đấy. Tập ngủ cho MA cũng mệt lắm, thi gan thi mật đủ cả. Nhưng kết quả lại cực kỳ rewarding. Mọi người nếu ai thấy đang phải gồng mình chịu đựng chuyện con ngủ quấy thì thật sự nên áp dụng cách này. Còn nếu ai thấy mọi việc đếu ok thì càng tốt, mẹ con đỡ phải đày đọa nhau.

Gia đình Duy An xin kính chúc các độc giả của blog nhà cháu một đêm Giáng sinh thật ấm cúng và một năm mới nhiều nhiều hạnh phúc. Hẹn gặp các cô bác ông bà ở kỳ 2: chuyện ăn của MA.

Bà mập

DSC01049.jpg

Bà mập mới được anh Theodore cho mượn cái bumbo seat, suốt ngày ngồi trong đấy rị mọ bàn chân, môi trề dài cả thước. Mỗi lần mẹ thay tã, bà lại co hai bàn chân lên ngực rồi túm lấy chơi. Lúc nào không hài lòng bà phun phì phì. Lúc nào vui vẻ bà nằm ngửa hai tay đan vào nhau rồi đưa lên sát mắt ngâm cứu. Hai mắt lé xẹ.

DSC00985.jpg

Nằm ngửa mãi chán, chiều nay bà mập đã lật một cách ngoạn mục trong lúc cả nhà ít chờ đợi nhất. Đến lúc bác Vinh, anh Tũn và bạn Vinh Anh lên chơi thì bà mập lật tới lật lui lật phải lật trái. Phờ hết cả cái bụng mập.

Cái mặt bà mập cứ phì phị phì phị trông thật là ghét. Lúc nào bà ngoác cái miệng ra chuẩn bị khóc thì mẹ lại cười ngất ngư vì trên mặt bà lập tức xuất hiện bao nhiêu là lúm đồng tiền. Tại bà mập quá.

Cái công cuộc tập bà tự ngủ thì mẹ phải đau lòng thông báo rằng đã thất bại thảm hại. Sau 3 ngày khóc lên khóc xuống, bà ngủ ngoan được đúng 3 ngày, rồi lặp lại chu kỳ. Khổ một nỗi đúng lúc đó bà lại bị chích ngừa một lúc 3 mũi vào đùi mập. Mẹ sợ bà khó ở nên chiều bà luôn. Thế là tiêu đời cái công cuộc của mẹ.

Được mỗi một điều an ủi là từ ngày bị mẹ tập ngủ, bà chẳng dám gắt ngủ nữa. Bây giờ lúc nào buồn ngủ mà mẹ bận thì bà cũng ngồi im thin thít chẳng kêu ca, mỗi cái mặt thiểu não chảy dài, mắt dõi theo mẹ đi qua đi lại trông đến là thương.

Hôm nay cô Dương chú Lộc ở London mới gửi cho bà mập cái váy xinh ơi là xinh. Bà diện ngay chụp hình:

DSC01057.jpg

Hôm 30 Tết cô Lý chú Thế cũng lì xì cho bà mập bộ đồ đỏ đẹp ơi là đẹp. Bà cũng diện ngay trong ngày:

DSC01011.jpg

Ngày mai là Valentine’s. Mẹ đã được tặng quà sớm, món quà mà mẹ thích từ lâu. Mwuah mwuah ba mấy cái nè.

Toàn thắng sắp về ta

Từ hôm mẹ tuyên bố đầu hàng, thật ra mẹ vẫn tập cho ỉn tự ngủ. Mẹ đã nói chuyện với rất nhiều người, ai cũng khuyên mẹ nên tập tiếp đi. Vì kết quả sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho cả mẹ lẫn con. Và mẹ thấy là mẹ sắp thành công rồi.

Hôm đầu tiên (cái hôm tường thuật trực tiếp ấy), sau khi ỉn khóc 1 tiếng đồng hồ, mẹ vào bế ỉn lên cho bú, rồi ôm ỉn vào lòng “tâm sự” (rằng là con ngủ đi, mẹ còn phải chăm sóc anh hai, không thể cứ dành hết thời gian cho con được), rồi đặt ỉn xuống cũi thì con nằm một lúc rồi ngủ luôn đến 8h sáng, chẳng khóc tiếng nào. Đấy là lần đầu tiên kể từ khi ỉn ra đời ỉn ngủ thẳng một giấc. Thế nhưng cũng mất 1 tiếng khóc lóc dữ dội.

Sáng hôm sau (30/01) mẹ đưa anh hai đi chơi, ỉn ở nhà với bà nội thì được bà ru ngủ. Đến chiều mẹ lại tập ỉn tự ngủ thì ỉn khóc chừng 15 phút rồi ngủ luôn. Nhưng tối hôm đó ỉn lại khóc dữ dội, cũng 1 tiếng + vài phút mới ngủ, và lại ngủ luôn đến sáng.

Ngày hôm qua (31/01), 2h chiều ỉn lại khóc lóc 1 tiếng, ngủ đúng 15′ thì dậy. Đến chiều 6h ỉn buồn ngủ gắt gỏng ầm ĩ, mẹ lại cho vào cũi thì ỉn khóc 15′, mẹ bế ra cho chơi thêm 10′ rồi lại bế vào thì ỉn ngủ ngay không khóc tiếng nào. Đến tối sau khi tắm xong con ngủ một giấc ngắn (ngủ trong khi đang ti mẹ, đánh thức cỡ nào cũng không dậy), rồi dậy chơi. Đến 11h con lại tự ngủ chẳng khóc tiếng nào.

Sáng nay mẹ cho ỉn đi chơi với anh hai. Bình thưởng giờ đó là giờ ngủ của ỉn, nhưng đi chơi vui quá, hát hò nhiều, bạn bè cũng nhiều, đồ chơi lại càng nhiều, nên con không ngủ. Thành ra về nhà vừa ngậm ti mẹ đã ngủ say sưa. Giấc chiều ỉn chỉ mếu máo khi thấy mẹ đặt vào cũi, nhưng mẹ vừa ra khỏi phòng thì con chuyển sang nghêu ngao, rồi ngủ lúc nào không hay.

Tối nay ỉn cũng ngoan lắm. Vừa nãy tắm xong ỉn nằm nghêu ngao 5′ thì ngủ. Và bây giờ con cũng đang nằm lèm bèm sau khi khóc chút chút trong vòng 1 phút thôi. Lúc này là 22h13. Để xem mấy giờ thì con ngủ nhé.

Bây giờ là 22h23, chẳng thấy con than thở gì nữa cả. Chắc là ngủ rồi. Con gái mẹ ngoan quá, thật là dễ dạy :D.

Mẹ rút ra được một kinh nghiệm là nếu con khóc rất dữ trong vòng 15 phút (tất nhiên trong 15 phút này mẹ vào thăm con ít nhất 3 lần), thì có nghĩa là con không ngủ được. Và mẹ nên bế con dậy cho bú hoặc cho chơi một lúc đến khi nào con gắt ngủ thì lặp lại routine và cho con vào cũi. Còn nếu con ngủ được thì con đã ngủ ngay chứ chẳng khóc lóc gì đâu. Tất nhiên là sau nhiều lần con khóc hàng tiếng đồng hồ thì hai mẹ con mới hiểu ý nhau. We both learn it the hard way con nhỉ.

Một tuần nữa mẹ sẽ báo cáo tình hình cho cả nhà nghe. Mẹ biết chắc chắn mẹ bạn Cà Rem đang nóng lòng muốn biết kết quả lắm đây. Nhắn với mẹ bạn Cà Rem là hôm nay em nói chuyện với health visitor, người ta bảo cứ để em bé khóc, nhưng phải vào check em thường xuyên để em biết mẹ không bỏ em đi mất tiêu, thì không sợ ảnh hưởng đến tâm lý của em đâu.